Tô Thanh Hòa Mỉm Cười Nhẹ Nhõm: “Tôi Về Trước Đây.”

“Thanh Hòa à. Con đừng đi.” Hạ Đại Sơn tiến lên tát Hạ Đình Thâm một cái bốp, “Cái thằng ranh này, sao mày lại ăn nói với vợ mày cái kiểu đấy hả? Mau xin lỗi vợ mày rồi bảo nó ở lại đi.”

Hạ Đình Thâm ăn trọn một cái tát nhưng vẫn c.ắ.n răng không nói tiếng nào, nhắm nghiền mắt lại, khuôn mặt lạnh lùng không lộ ra một tia biểu cảm.

“Cha, sao cha lại đ.á.n.h đại ca?”

Hạ Đình Thù thấy Tô Thanh Hòa dứt khoát bước ra ngoài không thèm ngoảnh đầu lại, cũng vội vàng chạy theo cô.

“Chị dâu, em cùng chị về Gia thuộc viện.”

“Em ở lại chăm sóc anh trai em đi, cha một mình xoay xở sao được?” Tô Thanh Hòa bước ra ngoài, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm, thần sắc đã khôi phục lại vẻ bình thản như thường.

“Không, em đi theo chị dâu cơ.” Chỉ có bám c.h.ặ.t lấy chị dâu, mới có cơ hội giữ chị dâu lại cho anh trai được. Hạ Đình Thù trong lòng đã hạ quyết tâm phải bám đuôi Tô Thanh Hòa về bằng được.

“Đình Thù.”

“Chị dâu, chị đừng đuổi em đi mà.”

Hạ Đình Thù trực tiếp ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tô Thanh Hòa, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương nhìn chằm chằm vào cô nài nỉ.

“Hay là, chúng ta cùng về bàn mưu tính kế đ.á.n.h anh trai em một trận tơi bời có được không? Em thề chắc chắn sẽ đứng về phe chị, ra tay tuyệt đối không nương tình đâu.”

Tô Thanh Hòa bỗng chốc mềm lòng.

“Được rồi. Em cùng chị về Gia thuộc viện.” Hai người sóng vai nhau ra khỏi bệnh viện.

Vừa đi đến cửa, khóe mắt Tô Thanh Hòa liếc thấy Trương Lộ Lộ đang ngồi xổm trên mặt đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết như cha c.h.ế.t mẹ c.h.ế.t.

Cô cũng không hiểu nổi người phụ nữ này lấy đâu ra lắm nước mắt đến thế? Hai con mắt đó cứ như cái xưởng sản xuất nước mắt không bằng.

Trương Lộ Lộ lau khô nước mắt, ngẩng đầu lên để lộ ra biểu cảm hung ác, oán độc lườm Tô Thanh Hòa.

“Hứ.” Hạ Đình Thù cố ý hừ mạnh một tiếng từ trong mũi, khoác tay Tô Thanh Hòa nghênh ngang rời đi.

Hai người bắt xe về đến Gia thuộc viện.

Liên tiếp hai ngày sau đó, Tô Thanh Hòa tuyệt nhiên không bước chân đến bệnh viện. Tự mình ở nhà tận hưởng những ngày tháng thoải mái, tự tại.

Đến ngày thứ ba, Hạ Đình Thù bắt đầu ngồi không yên nữa.

Cô bé thấy Tô Thanh Hòa không có vẻ gì là muốn lên bệnh viện thăm nom. Cứ dăm ba bận lại lượn lờ trước mặt cô, cố tình nói những lời lo lắng cho Hạ Đình Thâm: “Chị dâu. Chị nói xem anh trai em ở trên đó có bị đói bụng không nhỉ?”

“Không đâu. Người lớn ngần ấy tuổi đầu rồi đâu phải kẻ ngốc mà để mình c.h.ế.t đói?”

“Chị dâu. Chúng ta đại nhân đại lượng, không thèm chấp nhặt với người bệnh có được không?”

Hạ Đình Thù kéo dài giọng nũng nịu, khoanh tay trước n.g.ự.c cố gắng xoát cảm giác tồn tại trước mặt Tô Thanh Hòa.

“Mấy người trong Gia thuộc viện các chị đều đang xì xào bàn tán là hai người cãi nhau to rồi đấy.”

Tô Thanh Hòa chẳng mảy may bận tâm, bưng bát cháo kê và đĩa bánh bao nóng hổi từ trong bếp ra.

“Họ nói không sai đâu.”

Hạ Đình Thù chạy tót vào trong bếp bưng đĩa củ cải khô ra: “Chị dâu, miệng lưỡi người đời đáng sợ lắm đấy.”

“Miệng mọc trên mặt người ta, tùy họ muốn nói hươu nói vượn gì thì nói.”

“Nhưng mà...”

“Mau ăn đi, ăn xong chúng ta lên thành phố. Chẳng phải em không muốn đến bệnh viện nữa sao?” Tô Thanh Hòa gõ nhẹ một cái vào trán cô nàng lắm lời Hạ Đình Thù này.

Hạ Đình Thù xoa xoa trán, cười tít cả mắt: “Em biết ngay là chị dâu không nỡ bỏ mặc anh trai em - cái tên khốn kiếp đó mà.”

Tô Thanh Hòa không nói gì, cô vốn không phải là người chịu ngồi im chịu ấm ức. Ăn cơm xong, hai người dọn dẹp bát đũa sạch sẽ rồi cùng nhau ra khỏi cửa.

Vừa ra đến trạm xe buýt đã đụng mặt Dương Đồng Tâm.

Tô Thanh Hòa ngẩng đầu nhìn trời thở dài, ông trời đúng là không chiều lòng người, đi đâu cũng đụng phải mấy kẻ phiền phức.

Có lẽ chỉ khi rời khỏi cái chốn này mới không phải chạm mặt những kẻ chướng mắt này nữa.

Dương Đồng Tâm uốn mái tóc xoăn thời thượng, vẻ mặt đắc ý như gió xuân phơi phới, ném cho Tô Thanh Hòa một ánh mắt đồng tình giả tạo.

“Ây da, Trương Lộ Lộ hai ngày nay bận rộn tối mắt tối mũi. Nghe nói hai ngày nay cô ta đều không về nhà, ngay cả con cái cũng vứt lăn lóc không thèm ngó ngàng.”

“Thì túc trực ở bệnh viện chứ còn ở đâu nữa. Tôi nói này Thanh Hòa à, tim cô sao lại to thế hả? Cái cô Trương Lộ Lộ đó là góa phụ đấy, chồng cô ta trước kia quan hệ vào sinh ra t.ử với Hạ liên trưởng nhà cô tốt lắm.”

Một người chị dâu khác đứng cạnh, trong mắt lóe lên tia sáng hóng hớt chuyện bao đồng.

“Thủ đoạn của mấy mụ góa phụ không phải dạng vừa đâu.”

“Tôi đã bảo ánh mắt Trương Lộ Lộ nhìn Hạ liên trưởng không hề đơn giản mà lị.”

“Đúng đúng, còn có con ranh con Doanh Doanh kia nữa, nó còn bô bô cái miệng bảo chỉ thích Hạ liên trưởng làm ba nó thôi.”

“Có chuyện này thật sao?” Dương Đồng Tâm cố ý đổ thêm dầu vào lửa.

“Tôi nghe thằng nhóc nhà tôi kể lại đấy, bọn trẻ con nói chuyện với nhau thì làm gì có chừng mực, giấu giếm gì.”

Hạ Đình Thù thấy đám đàn bà này càng nói càng không ra thể thống gì, lén lút liếc nhìn khuôn mặt vẫn bình thản như không của Tô Thanh Hòa.

Cô bé đỏ bừng mặt, tức giận lớn tiếng la hét:

“Người thành phố các người sao miệng mồm lại thối tha thế hả. Anh trai tôi chỉ thích một mình chị dâu tôi thôi.”

“Anh trai cô thích chị dâu cô, thế sao không thấy chị dâu cô ở bệnh viện chăm sóc anh trai cô?”

“Anh trai cô tác phong có vấn đề rồi.”

“Trương Lộ Lộ mang theo cả con cái lên bệnh viện chăm sóc anh trai cô rồi kìa, tôi thấy anh trai cô sắp đổi chị dâu mới cho cô rồi đấy.”

Tô Thanh Hòa mang máng nhớ ra có người từng nói Hạ Đình Thâm hiện tại đang ở trong giai đoạn thăng chức cực kỳ quan trọng, cô nhếch mép cười lạnh một tiếng.

“Các người dám nói Hạ liên trưởng nhà tôi tác phong có vấn đề? Được thôi, chúng ta lên tìm lãnh đạo phân xử xem sao. Đình Thâm vì cứu đồng đội mà bị thương nặng phải nằm viện, vậy mà lại để các người đứng đây hắt nước bẩn vào mặt à.”

“Tôi... tôi cũng chỉ là nghe người ta đồn đại thôi, tôi không đi đâu.”

Người đàn bà vừa nói chuyện vội đưa cho Dương Đồng Tâm một ánh mắt cầu cứu, nhỏ giọng lầm bầm: “Nếu không có vấn đề gì mờ ám, sao cô ở nhà nhởn nhơ mà không lên bệnh viện chăm sóc cậu ấy?”

“Tôi chẳng qua mới về nhà nghỉ ngơi một hai ngày, sao lại thành không chăm sóc anh ấy rồi? Cha chồng tôi túc trực ở bệnh viện chăm sóc hai ngày thì làm sao, không cho phép hai cha con người ta có không gian riêng tư nói chuyện với nhau à.”

Tô Thanh Hòa bước lên một bước, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay của người đàn bà kia: “Chị đi theo tôi lên tìm lãnh đạo bộ đội. Vấn đề tác phong là chuyện có thể ép c.h.ế.t người đấy, đâu thể để chị mở miệng ra là nói bậy bạ, vu khống người khác được.”

“Đúng. Dám hắt nước bẩn bôi nhọ anh trai tôi, chúng ta tuyệt đối không thể tha cho bà ta.” Hạ Đình Thù cũng xông tới, động thủ kéo tay một người phụ nữ khác.

Chương 47 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia