Hạ Đình Thâm Khẽ Nhướng Mày: “Em Qua Đây, Anh Bịt Tai Cho Em Ngủ.”
“Vậy thà tôi nhét bông gòn còn hơn.”
Hạ Đình Thâm nhúc nhích, tự mình nhích ra ngoài một chút. “Nhét bông gòn cũng không đủ đâu, có tin là có người ngáy như sấm đ.á.n.h không.”
Tô Thanh Hòa: “...”
Hôm nay bệnh viện bận rộn như vậy, ngày mai không biết còn bận đến mức nào?
Đến chiều mai mình và Hạ Đình Thâm sẽ về, phải ngủ đủ giấc mới có tinh thần đi giúp đỡ.
Cô nhanh ch.óng bò từ cuối giường lên đầu giường.
Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Hạ Đình Thâm, giơ hai ngón tay làm động tác chọc vào mắt: “Anh đừng có mà động đậy lung tung. Cẩn thận tôi...”
Hạ Đình Thâm sờ sờ mũi, trên khuôn mặt lạnh lùng có một tia buông lỏng. “Còn nhớ là ai hạ t.h.u.ố.c tôi không?”
Tô Thanh Hòa: “...” Lật lại nợ cũ lúc này thật không tốt.
Rất muốn nói là nguyên chủ chứ không phải cô, nhưng Tô Thanh Hòa rất hèn nhát.
Cô không có cái gan đó để nói ra.
Ngượng ngùng trừng mắt nhìn anh một cái, cô không chịu thua ghé sát vào tai Hạ Đình Thâm thì thầm: “Biểu hiện lúc đó của anh không giống như không thích. Lần sau đó cũng là tôi hạ t.h.u.ố.c sao?”
Nói xong, cô ghé sát vào cổ Hạ Đình Thâm nhẹ nhàng thổi một hơi. Đưa tay vuốt ve nhẹ nhàng trên cằm anh vài cái, râu lún phún xanh mờ sờ vào cảm giác rất tốt.
Tai Hạ Đình Thâm đỏ lên có thể thấy bằng mắt thường.
“Tô Thanh Hòa.” Hạ Đình Thâm nghiến răng.
Đã quyết định biết Hạ Đình Thâm không dám làm gì, ngọn lửa kiêu ngạo của Tô Thanh Hòa bốc lên cao ngùn ngụt. Đôi mắt linh động như những vì sao: “Tôi đang ở đây này, muốn thế nào?”
“Em là phụ nữ.”
“Tôi biết, không cần anh nhắc nhở tôi.” Tô Thanh Hòa tinh nghịch cười khẽ, đôi lông mày đắc ý sắp bay lên trời.
Nhưng cô cũng không dám quá trớn, sợ người đàn ông này tính sổ sau mùa thu.
Tô Thanh Hòa kéo chăn chui vào, cách lớp chăn cười đến mức cơ thể run rẩy không ngừng.
Hạ Đình Thâm tức đến ngứa răng cũng hết cách.
Âm thanh phòng bên cạnh rất ồn, anh rất tự giác lấy hai cục bông gòn nhét vào tai Tô Thanh Hòa.
Một tay bịt tai Tô Thanh Hòa, tự mình cũng chui vào chăn ôm cô ngủ.
Không biết có phải do quá mệt mỏi, hay là quá mức thả lỏng.
Đêm không ngủ mà Tô Thanh Hòa tưởng tượng đã không xảy ra, cô sớm chìm vào giấc mộng.
Sáng sớm thức dậy.
Tô Thanh Hòa đến nhà ăn mua sữa đậu nành, bánh bao và quẩy. Lại mua cho Hạ Đình Thâm một bát mì thịt băm dưa cải.
Bưng vào phòng, người ở giường bên cạnh cũng đang ăn cơm.
Nhìn dáng vẻ chính là bánh nướng bánh bao mang từ quê lên hôm trước, ăn kèm với nước sôi lấy bên ngoài. Tối qua có người co ro trên ghế ngủ, còn có người trực tiếp đối phó một đêm trên mặt đất.
Nhìn thấy Tô Thanh Hòa bước vào, cô gái trẻ tuổi ngại ngùng cười với cô.
“Đồng chí, chúng tôi đông người ồn ào đến hai người rồi phải không? Thật sự ngại quá nha.” Người qua đây ở giường bên cạnh quả thực rất đông, lại không nỡ bỏ tiền ra ngoài ở nhà nghỉ.
Bệnh viện thường cũng nhắm mắt làm ngơ.
Chỉ cần một phòng bệnh không có người khiếu nại thì không sao.
“Không sao. Nhà ăn có bán đồ ăn, mọi người có thể đi mua cháo và sữa đậu nành.” Tô Thanh Hòa tưởng họ không biết bệnh viện có nhà ăn, thiện ý nhắc nhở một câu.
“Đồ ở nhà ăn đắt lắm. Đâu có thực tế bằng bánh nướng bánh bao chúng tôi tự mang theo.”
Tô Thanh Hòa mỉm cười không nói thêm gì nữa.
Bưng mì cho Hạ Đình Thâm ăn, tự mình ăn sữa đậu nành và quẩy.
“Quẩy ở nhà ăn ngon thật đấy.” Tô Thanh Hòa rất thích ăn đồ chiên rán, đặc biệt không có sức đề kháng với quẩy.
Cô ăn đến mức môi bóng nhẫy dầu mỡ.
“Quẩy ở tiệm cơm quốc doanh của công xã Vĩnh Hòa mới ngon. Em chưa từng đi sao?” Hạ Đình Thâm kinh ngạc ngẩng đầu.
Công xã Vĩnh Hòa là thị trấn ở quê họ. Hai người thuộc cùng một công xã, hai làng cạnh nhau.
Tô Thanh Hòa lắc đầu, cô không nhớ rõ nguyên chủ có từng đi hay chưa. Đại khái là chưa, trẻ con nông thôn muốn đi công xã một chuyến không dễ dàng.
Đi chợ phiên đều là chuyện của đàn ông và người lớn.
“Cha tôi và đại ca nhị ca đi nhiều. Tôi không nhớ nữa.” Tô Thanh Hòa nói đến đoạn sau rất nhỏ giọng, có chút chột dạ sau này làm sao đối mặt với cha mẹ của nguyên chủ.
Trong mắt Hạ Đình Thâm lóe lên một tia đau lòng: “Sau này anh đưa em đi.”
“Được.”
Bớt đi những kẻ đáng ghét đó, sự chung đụng của Tô Thanh Hòa và Hạ Đình Thâm có thêm sự ấm áp.
Không còn như kim nhọn đối đầu với râu lúa như trước kia nữa.
“Tô Thanh Hòa, chúng tôi phải đi kiểm tra phòng bệnh, cô có muốn học hỏi một chút không?” Ngoài cửa, Y tá trưởng Tiêu đi ngang qua nhìn thấy Tô Thanh Hòa đang ăn sáng liền hỏi một câu.
“Vâng. Đợi tôi với.”
Tô Thanh Hòa không kịp giúp Hạ Đình Thâm dọn dẹp, nhét miếng quẩy cuối cùng vào miệng. Làm một động tác tay với Hạ Đình Thâm ý bảo cô qua đó trước.
Cô chạy ra ngoài như một cơn gió.
Nhìn thấy Tô Thanh Hòa như vậy, khóe mắt chân mày Hạ Đình Thâm mang theo ý cười khó nhận ra.
Cô sinh động thú vị hơn lúc ở Gia thuộc viện.
Tô Thanh Hòa và Y tá trưởng Tiêu đi theo sau Bác sĩ La. Ngoài Bác sĩ La ra, còn có vài bác sĩ và mấy bác sĩ thực tập.
Rầm rầm rộ rộ mười mấy người.
Nhớ kiếp trước những lần kiểm tra phòng bệnh thế này, Tô Thanh Hòa đều đi đầu tiên.
Bây giờ cô đang ở vị trí cuối cùng, lại còn là vì Y tá trưởng Tiêu gọi cô đến học hỏi.
Bác sĩ Dương đi bên cạnh Bác sĩ La không vui nhíu mày: “Cô ta là người nhà bệnh nhân, đi theo sau chúng ta làm gì?”
“Là Chủ nhiệm Tiêu bảo Tô Thanh Hòa đi theo. Hôm qua cô ấy đã giúp xử lý mấy ca bị thương.” Y tá trưởng Tiêu là cháu gái của Chủ nhiệm Tiêu, nói chuyện trong bệnh viện cũng có chút trọng lượng.