Mi Tâm Bác Sĩ La Nhíu Chặt, Nhìn Quanh Một Vòng Nghiêm Túc Nói: “Làm Siêu Âm B Để Mọi Người Yên Tâm.”
Y tá trưởng Tiêu vội vàng sắp xếp người đẩy bệnh nhân giường số 9 đi làm siêu âm B. Mẹ của bệnh nhân không đồng tình với ý kiến của Tô Thanh Hòa, bà ấy luôn đứng về phía Bác sĩ Dương.
“Y thuật của Bác sĩ Dương rất tốt, chúng tôi tin tưởng y thuật của Bác sĩ Dương. Không cần làm siêu âm B nữa, chi phí này tôi không thừa nhận đâu.”
Có người bước vào đẩy cô gái nhỏ giường số 9 đi làm siêu âm B.
Còn chưa ra khỏi cửa, cô ấy lại bắt đầu nôn mửa.
Trong dạ dày không có thức ăn, nôn ra toàn là nước chua.
Bác sĩ La lờ mờ có một dự cảm không hay, cúi đầu nói một câu với một bác sĩ bên cạnh. Bác sĩ đó sắc mặt ngưng trọng gật đầu, sau đó bước ra ngoài.
Mấy người Bác sĩ La tiếp tục kiểm tra phòng bệnh.
Nhưng không cho Tô Thanh Hòa kiểm tra phòng bệnh nữa, Tô Thanh Hòa trong lòng lo lắng cho cô gái nhỏ giường số 9.
Dứt khoát đợi kết quả ở cửa phòng siêu âm B.
Tô Thanh Hòa biết thời đại này chỉ có thể dựa vào siêu âm B và kinh nghiệm của bác sĩ để phán đoán. CT vừa mới vào trong nước, chỉ có ở vài thành phố lớn mới có.
Nơi nhỏ bé như Lâm Thị không có CT.
Chủ nhiệm Tiêu rất nhanh đã tới, cùng với sự xuất hiện của Chủ nhiệm Tiêu, Bác sĩ La và Bác sĩ Dương cùng những người khác cũng tới.
“Tô Thanh Hòa. Cô nói bệnh nhân bị làm sao?”
Vừa rồi Bác sĩ La sai người báo rõ ngọn nguồn sự việc cho Chủ nhiệm Tiêu, ông nghe được tin tức liền vội vàng chạy tới.
Không ai muốn xảy ra sự cố cả.
“Tôi nghi ngờ trong cơ thể bệnh nhân có dị vật. Xem bệnh án của bệnh nhân, vùng bụng cô ấy bị dây xích xe đạp đ.â.m vào. Tôi nghi ngờ...”
Tô Thanh Hòa còn chưa nói xong, đã bị Bác sĩ Dương thô lỗ ngắt lời.
“Cô đừng nghi ngờ nữa. Phẫu thuật là do tôi làm, dây xích xe đạp chỉ ở phần nông ngoài da. Đã làm phẫu thuật lấy ra rồi.” Bác sĩ Dương hừ lạnh từ mũi.
“Bác sĩ Dương nói đúng, tôi là trợ lý một của ca phẫu thuật. Trong cơ thể bệnh nhân không có bất kỳ dị vật nào lưu lại.”
“Tôi không nói các anh phẫu thuật lưu lại. Mà là nói dây xích đ.â.m vào gan trong cơ thể bị đứt gãy, cho nên lúc các anh phẫu thuật chỉ nhìn thấy dây xích ở phần nông.”
Tô Thanh Hòa trong lòng biểu thị rất khó khăn, lại một lần nữa gặp phải lúc cô đơn độc chiến đấu.
Nghĩ đến lần bị oan uổng ăn cắp tiền đó, lúc ấy Hạ Đình Thâm kiên định đứng về phía cô.
Nếu Hạ Đình Thâm ở đây, có đứng về phía cô không?
“Siêu âm B tình hình thế nào?” Chủ nhiệm Tiêu không đưa ra ý kiến của mình, hỏi thăm tình hình siêu âm B.
Bác sĩ trong phòng siêu âm B đưa phiếu siêu âm B cho Chủ nhiệm Tiêu xem.
“Không nhìn ra có vấn đề gì.” Bác sĩ lúc đưa cho Chủ nhiệm Tiêu nói một câu.
Chủ nhiệm Tiêu xem xong đưa phiếu siêu âm B cho Bác sĩ La xem, Bác sĩ La xem xong trực tiếp đưa cho Tô Thanh Hòa xem.
Tô Thanh Hòa biết không có nội soi ổ bụng và CT thì rất khó nhìn ra dị vật. Siêu âm B dù sao cũng khá mờ, chỉ có thể dùng mắt thường dựa vào kinh nghiệm để phán đoán.
“Bác sĩ La, ông xem gan của chúng ta chia làm năm thùy tám phân thùy. Dị vật nằm ở thùy đuôi chỗ này, phải lập tức tiến hành phẫu thuật.” Tô Thanh Hòa chỉ vào một chỗ hơi mờ trên phiếu siêu âm B nói.
Bác sĩ La nhíu mày nghiêm túc nhìn kỹ, quả nhiên chỗ đó có một chút khác biệt.
Sự khác biệt rất dễ bị bỏ qua.
“Chủ nhiệm Tiêu, ngài xem...” Sắc mặt Bác sĩ La biến đổi, “Cũng có khả năng sau khi mổ ra phát hiện chỗ này rất bình thường.”
“Chủ nhiệm Tiêu. Tôi lấy nhân cách của tôi ra đảm bảo, tôi thật sự không lừa các ông.” Tô Thanh Hòa sốt ruột chỉ thiếu nước thề thốt.
Bác sĩ Dương ở bên cạnh khinh thường mỉa mai: “Cô có nhân cách sao?”
Tô Thanh Hòa: “...” Người này thật sự đáng ghét, giống hệt cái cô Dương Đồng Tâm kia.
“Chủ nhiệm Tiêu. Bệnh nhân giường số 9 không ổn rồi, đã rơi vào hôn mê.” Y tá trưởng Tiêu từ bên trong chạy ra.
“Mau ch.óng phẫu thuật.” Chủ nhiệm Tiêu bình tĩnh phân phó mọi người.
“Rõ.” Mọi người có trật tự đi vào làm công tác chuẩn bị phẫu thuật.
“Tô Thanh Hòa. Cô cũng vào đi, cô bằng lòng làm ca phẫu thuật này không? Hay là cô làm trợ lý một?” Lời của Chủ nhiệm Tiêu vừa dứt, những người đi phía sau khựng bước chân lại.
Chủ nhiệm Tiêu thế này là sao?
Thật sự để Tô Thanh Hòa một người có trình độ bác sĩ chân đất làm mổ chính sao?
Vậy thì mỗi người bọn họ đều có thể làm mổ chính rồi.
“Tôi bằng lòng, tôi có thể.” Tô Thanh Hòa nói xong đi theo vào làm công tác chuẩn bị.
Trong phòng mổ.
Chủ nhiệm Tiêu, Bác sĩ La và Bác sĩ Dương mấy người đều ở đó.
Bác sĩ gây mê cũng là người có thâm niên lâu nhất bệnh viện.
Tô Thanh Hòa đương nhiên không nhường nhịn làm bác sĩ mổ chính, cô mở khoang bụng ra, bên trong là những cục m.á.u đông.
Mi tâm Chủ nhiệm Tiêu nhíu c.h.ặ.t, m.á.u đông có nghĩa là bên trong thật sự có dị vật.
Chuyện mà tất cả mọi người đều không mong muốn đã bị Tô Thanh Hòa nói trúng.
Đồng nghĩa với việc bị một con ranh vắt mũi chưa sạch là Tô Thanh Hòa hung hăng vả mặt.
Tô Thanh Hòa vẻ mặt nghiêm túc, cô không có thời gian đi suy nghĩ hoạt động tâm lý của người khác.
Dồn hết tâm trí vào ca phẫu thuật này.
Trước tiên dọn sạch những cục m.á.u đông bám trên gân, mạc nối lớn, mạc nông sâu. Tay Tô Thanh Hòa rất nhẹ tốc độ lại rất nhanh, hoàn toàn tránh được các mao mạch.
Không hề làm tổn thương đến các mô khác.
Bác sĩ La không chớp mắt theo dõi tay Tô Thanh Hòa, trong lòng thầm nghĩ thủ pháp của người phụ nữ này còn tốt hơn ông nhiều.
Lúc này, Tô Thanh Hòa nhìn thấy phần gan bị hoại t.ử.