Sự chăm sóc thầm lặng

Nghĩ thông suốt rồi, trong lòng Tô Thanh Hòa tuy có chút khó chịu nhưng cô tin mình sẽ nhanh ch.óng điều chỉnh lại được. Cô tự nhủ tình cảm này giống như sự rung động thuở thanh xuân, luôn mang theo chút vẻ đẹp đau thương. Ở trường học cô chưa từng trải qua, giờ coi như trải nghiệm một lần cho biết.

Kéo chăn của mình xuống, Tô Thanh Hòa nằm vào trong ổ chăn. Tắt đèn, đi ngủ, mọi động tác đều dứt khoát.

Hạ Đình Thâm nhận ra Tô Thanh Hòa đã khác trước, đôi mắt đen như mực của anh luôn dừng lại trên người cô. Anh vươn tay nhẹ nhàng đặt lên tóc cô.

“Đừng động đậy.” Tô Thanh Hòa đưa tay hất tay anh ra, giọng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Hạ Đình Thâm không nói thêm gì nữa, lặng lẽ thu tay về.

Nửa đêm, Tô Thanh Hòa bị một luồng hơi nóng làm tỉnh giấc. Mở mắt ra, cô thấy mình đang nằm trong vòng tay của Hạ Đình Thâm. Anh vã mồ hôi hột, chiếc áo ba lỗ ướt sũng.

Tô Thanh Hòa thầm kêu không ổn, vội vàng bật đèn. Sắc mặt Hạ Đình Thâm đỏ bừng, đôi môi run rẩy.

“Hạ Đình Thâm!” Tô Thanh Hòa vội vàng lấy kim bạc ra, cả người ngồi lên bụng anh để ngăn cơ thể đang run rẩy không ngừng, rồi c.ắ.n răng châm kim vào huyệt đạo.

Khi những cây kim bạc được cắm xuống, Hạ Đình Thâm dần ngừng run. Tô Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm. Cô bò từ trên người anh xuống, mồ hôi của anh đã làm ướt sũng cả quần cô. Lại là một trận bận rộn: thay ga giường, lau người, thay quần áo cho anh. Toàn bộ quá trình anh đều rất phối hợp, chỉ là cả người cứ mơ mơ màng màng.

Tô Thanh Hòa đưa tay bóp mũi Hạ Đình Thâm, nhịn không được cằn nhằn: “Anh nhìn bộ dạng hiện tại của mình xem. Còn dám chạy lung tung nữa không?”

“Tôi nghe lời mà...” Hạ Đình Thâm mơ màng đáp lại, vươn tay ôm Tô Thanh Hòa vào lòng, vùi đầu vào trước n.g.ự.c cô. Hành động này khiến Tô Thanh Hòa có chút bốc hỏa, cô định gạt tay anh ra.

“Thanh Hòa, anh đau quá.” Giọng Hạ Đình Thâm bớt đi vẻ lạnh lùng, thêm phần đáng thương.

Nghĩ đến việc Hạ Đình Thâm được cha Hạ nhận nuôi, vì chuyện này mà cha Hạ bị mẹ Hạ nắm thóp cả đời, lòng cô lại mềm nhũn, thở dài: “Hạ Đình Thâm. Trước đây lúc anh bị bệnh thì thế nào?”

Y thuật châm cứu của Tô Thanh Hòa rất cao minh, vài mũi kim đã khiến anh đỡ hơn nhiều. Lúc này anh đã tỉnh táo đôi chút nhưng không dám trả lời, sợ nói ra sẽ bị cô tát hoặc không cho ôm nữa. Trong đầu anh không ngừng nhớ lại những chuyện mấy ngày qua, chợt cảm thấy có lẽ mắt thấy chưa chắc đã là thật. Nghĩ đến đây, tận đáy lòng anh dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ.

Thấy anh không trả lời, Tô Thanh Hòa vùng vẫy một chút nhưng không thoát ra được, đành mặc cho anh ôm ngủ. Giấc ngủ này kéo dài dằng dặc, tiếng kèn quân đội bên ngoài vang lên hết lần này đến lần khác.

Khi Tô Thanh Hòa mở mắt ra, việc đầu tiên là sờ trán Hạ Đình Thâm. Anh đã tỉnh từ lâu, khàn giọng nói: “Chắc là anh hết sốt rồi, chỉ là người vẫn thấy khó chịu lắm.”

“Hôm nay anh đừng có ra ngoài nữa, trừ phi không cần cái chân này nữa.” Tô Thanh Hòa u oán thở dài, giọng nói không còn vẻ cưỡng ép như trước.

“Anh không xuống giường. Em chăm sóc anh được không?”

Nghĩ đến việc đã hẹn với Lệ Tranh Viêm đến nhà ông cụ Lê, Tô Thanh Hòa thoáng chần chừ. Hạ Đình Thâm thất vọng nhắm mắt lại: “Coi như anh chưa nói gì.”

“Hay là tôi gọi Trương Lộ Lộ qua đây?” Tô Thanh Hòa cảm thấy sau khi ly hôn, Hạ Đình Thâm có thể lập tức kết hôn, để cô ta chăm sóc cũng là chuyện bình thường.

“Tô Thanh Hòa! Em cứ sốt sắng đẩy anh về phía người phụ nữ khác như vậy sao?” Gân xanh trên trán Hạ Đình Thâm nổi lên, anh nghiến răng gầm gừ: “Đời này anh cũng sẽ không ở bên chị dâu Trương, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không bao giờ!”

“Chị ấy chỉ có thể là chị dâu Trương, không bao giờ là người phụ nữ của anh. Em nghĩ anh đói ăn quàng đến mức đó sao?”

Tô Thanh Hòa sợ tới mức tim run lên mấy cái. Lần nào cũng bị người đàn ông này làm cho hết hồn, cô cũng tức giận, giơ tay tát cho anh một cái rõ đau, phồng má nói: “Hung dữ cái gì mà hung dữ?”

Hạ Đình Thâm xì hơi ngay lập tức: “Em đừng nói bậy, cho dù chúng ta ly hôn anh cũng không thể ở bên chị ấy.”

Nghe đến đây, trong lòng Tô Thanh Hòa thấy sảng khoái lạ thường. Cô hy vọng sau khi ly hôn anh có ở bên Vương Lộ Lộ hay Lý Lộ Lộ nào đó cũng được, đừng là cái cô trà xanh Trương Lộ Lộ kia. Còn cả đứa bé Doanh Doanh nữa, mới 5 tuổi mà tâm cơ đã ghê gớm, sau này chắc thành tinh mất. Hạ Đình Thâm thiếu thốn tình cảm gia đình, nên tìm một người mình thích để sinh con cái, nếu là Doanh Doanh thì chắc chắn nó sẽ không để đứa em nào xuất hiện đâu.

“Tôi gọi điện bảo Lệ Tranh Viêm hôm nay không đi nữa.” Tô Thanh Hòa trực tiếp bò qua người anh để xuống giường.

“Lệ Tranh Viêm là người đàn ông hôm qua sao?” Hạ Đình Thâm nhỏ giọng dò hỏi, bình giấm trong lòng đã sớm đổ nhào.

“Ừ.” Tô Thanh Hòa không nói thêm gì, phớt lờ ánh mắt dò xét của anh, tự mình ra ngoài vệ sinh cá nhân.

Buổi sáng cô nấu cháo kê, lấy bánh bao từ trong không gian ra hâm nóng. Vì vết thương của anh, cô làm thêm món dưa chuột đập dập thanh đạm. Xong xuôi, cô đi đến cửa hàng tạp hóa của khu gia thuộc.

Chương 79 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia