“Thím. Món sườn này thím làm ngon lắm ạ.” Tiểu Cương không tiếc lời khen ngợi, “Hạ thúc thúc thật hạnh phúc, ngày nào cũng được ăn những món ngon như vậy.”

Tô Thanh Hòa không nói gì, thậm chí không có biểu cảm gì.

Hạ Đình Thâm gắp sườn cho Tiểu Cương bỏ vào bát: “Ăn nhiều một chút.”

“Thanh Hòa, em cũng ăn nhiều một chút.” Hạ Đình Thâm gắp miếng sườn ở giữa bỏ vào bát Tô Thanh Hòa.

“Tôi tự làm được.”

Sáng hôm sau.

Tô Thanh Hòa dậy sớm làm bữa sáng, đêm qua nửa đêm Hạ Đình Thâm lại sốt một lần nữa. Nhưng nhiệt độ rất nhanh đã hạ xuống.

Hạ Đình Thâm thích ngủ sát vào cô, thói quen này không tốt. Tô Thanh Hòa c.ắ.n răng hạ quyết tâm tối nay không cho anh lại gần mình, với tư cách là vợ chồng một thời gian, chăm sóc anh lúc ốm đau chỉ đến thế mà thôi.

“Hạ Đình Thâm. Tôi phải lên thành phố một chuyến.”

Hạ Đình Thâm buồn bực hỏi: “Em đi làm gì?” Thực ra anh muốn hỏi là em đi cùng ai?

“Trước đây có chữa bệnh cho một vị lão tiên sinh, hôm nay chắc là phải qua đó rồi.”

“Về sớm nhé.”

“Ừ.”

Tô Thanh Hòa lấy phích nước, ca tráng men lại lấy một hộp bánh đào xốp đặt lên tủ. “Anh đói thì ăn lót dạ trước đi.”

Hạ Đình Thâm trơ mắt nhìn Tô Thanh Hòa, mấy lần lời đến khóe miệng lại nuốt xuống.

Tô Thanh Hòa đeo chiếc túi xách nhỏ ra khỏi nhà. Còn chưa đến cổng gia thuộc viện, đã nghe thấy không ít người xì xào bàn tán.

“Người đàn ông ở cổng đáp ứng mọi ảo tưởng của tôi về đàn ông trong phim ảnh.” Có 2 người phụ nữ trẻ tuổi má hồng hào, giọng run run kích động chia sẻ.

“Đúng vậy. Đẹp trai quá đi mất, quan trọng là anh ấy giống công t.ử nhà giàu.”

Tô Thanh Hòa trực giác người này chắc chắn là Lệ Tranh Viêm, bước nhanh vài bước quả nhiên nhìn thấy Lệ Tranh Viêm đang dựa vào xe, châm một điếu t.h.u.ố.c nhả khói. Người đàn ông này hút t.h.u.ố.c cũng đẹp hơn người khác. Thảo nào thu hút một đám phụ nữ hít hà.

Mấy người Triệu Hải đi ngang qua đây: “Đây là ai vậy?”

“Nhìn là biết không phải người nhà bình thường. Cậu nhìn biển số xe kìa.” Một người trong số đó đại khái đã biết là vị nào trong số mấy vị đó rồi. Những người có tiếng tăm ở Lâm Thị cũng chỉ có mấy người đó.

Tô Thanh Hòa thầm c.h.ử.i rủa trong lòng, cái tên Lệ Tranh Viêm c.h.ế.t tiệt này đợi người cũng yêu nghiệt như vậy.

“Thanh Hòa.” Lệ Tranh Viêm thấy Tô Thanh Hòa đi ra biết cô không thích mùi khói t.h.u.ố.c, vứt điếu t.h.u.ố.c xuống dùng chân di di. “Lên xe đi.”

Tô Thanh Hòa không đợi anh ta đến mở cửa xe, nhanh như chớp mở cửa ghế phụ lên xe đóng cửa lại. Mọi động tác liền mạch lưu loát.

Lệ Tranh Viêm sửng sốt một chút, lập tức dưới ánh mắt hít hà của những người xung quanh mở cửa lên xe lái đi.

“Cô sao vậy?”

“Tôi lại thành người nổi tiếng của gia thuộc viện rồi.”

Lệ Tranh Viêm khó hiểu nhìn cô một cái.

Tô Thanh Hòa nghĩ ngợi rồi nói: “Vốn dĩ danh tiếng của tôi chỉ giới hạn ở việc lười biếng ham ăn, hôm qua lại đ.á.n.h nhau với người ta. Bây giờ lại thêm cái danh vợ Hạ đại đội trưởng ngồi xe sang của người khác.”

Lệ Tranh Viêm nhìn về phía trước, rũ mắt xuống. Anh ta hôm qua đã nghe ngóng được Tô Thanh Hòa là theo quân đến đây, không ngờ từ miệng Tô Thanh Hòa nói ra lại khiến người ta đau lòng.

“Vậy có cần tôi giải thích với Hạ đại đội trưởng nhà cô không?”

“Không cần.” Tô Thanh Hòa thầm nghĩ anh ta ở nhà góa phụ đến nửa đêm cũng có giải thích đâu.

Lệ Tranh Viêm đưa quẩy đặt ở giữa cho Tô Thanh Hòa: “Cho cô đấy, quẩy của nhà này đặc biệt ngon.”

“Anh đang cám dỗ tôi béo lên đấy.” Tô Thanh Hòa nhận lấy c.ắ.n một miếng, hỏi anh ta chuyện trang trí.

Cô vừa ăn quẩy, vừa chốt lại cổ phần phòng khám với Lệ Tranh Viêm. Tô Thanh Hòa chiếm 8 phần cổ phần, Lệ Tranh Viêm chiếm 2 phần cổ phần.

Lệ Tranh Viêm không quá coi trọng 2 phần cổ phần này, một cái phòng khám cộng thêm cái bánh vẽ viển vông mà Tô Thanh Hòa vẽ ra thì kiếm được bao nhiêu tiền. Chẳng qua là bản thân không thiếu tiền, lại coi trọng y thuật của Tô Thanh Hòa. Sau này dựa vào thân phận đối tác của cô, có thể cung cấp cho mình rất nhiều sự tiện lợi. Lợi dụng y thuật của Tô Thanh Hòa, có thể gạt bỏ ông cụ ở nhà để duy trì mạng lưới quan hệ của mình. Như vậy thì có bao nhiêu tiền mà không kiếm được chứ?

Lệ Tranh Viêm sau này vô cùng may mắn vì mình sở hữu 2 phần cổ phần này.

Còn về cửa hàng quần áo, là thuộc quyền sở hữu toàn quyền của Tô Thanh Hòa. Cô không muốn đến lúc đó nguồn gốc nhập quần áo lại nói không rõ ràng.

Tô Thanh Hòa nói gì, Lệ Tranh Viêm đều nói được.

Hai người cùng nhau đến nhà Lê gia gia, Lê Linh Nhất gào lên một tiếng rồi nhào tới. Hai cánh tay thon thả ôm lấy Tô Thanh Hòa: “Thanh Hòa tỷ tỷ, lần trước chị qua em không có nhà.”

“Nghe nói em sắp về rồi?” Tô Thanh Hòa gỡ Lê Linh Nhất đang bám trên người mình ra: “Khi nào thì về?”

“Ba em chuyển công tác đến Kinh Thị rồi, ba mẹ nói em phải đến Kinh Thị đi học.” Lê Linh Nhất chu cái miệng nhỏ lên thật cao. “Em không muốn đến Kinh Thị.”

“Đến Kinh Thị đi học sau này có nhiều sự lựa chọn hơn, nói không chừng sau này chị cũng sẽ đến Kinh Thị.” Tô Thanh Hòa nửa đùa nửa thật.

“Thật không ạ?”

“Ừ, thủ đô mà. Ai chẳng muốn đến.”

Lê Linh Nhất cười tít mắt: “Vậy em đến Kinh Thị, sau này chị đi tìm em nhé.”

“Được thôi. Sau này chị đi nương tựa em.” Tô Thanh Hòa véo mũi cô bé.

Cô bé cười càng vui vẻ hơn. “Em đợi tỷ tỷ qua đó.”

Lệ Tranh Viêm ngồi bên cạnh uống trà cùng Lê gia gia, nhỏ giọng nói chuyện, ánh mắt rơi trên người các cô.

“Lê gia gia, cháu bắt mạch cho ông trước nhé. Lê nãi nãi sao không có nhà ạ?” Tô Thanh Hòa lấy kim bạc của mình ra, lúc này mới phát hiện không thấy Lê nãi nãi.

Chương 83 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia