Thỏa thuận ly hôn

Cô lập tức gật đầu: “Được, tôi cũng sẽ nhanh ch.óng dọn ra ngoài.”

Tô Thanh Hòa cảm thấy có chút buồn bực. Nghĩ rằng Hạ Đình Thâm vì muốn cưới Trương Lộ Lộ nên mới ly hôn với mình, trong lòng cô không hiểu sao lại thấy khó chịu.

Cô ra ngoài tìm Kim Ô. Kim Ô hỏi có chuyện gì, nhưng Tô Thanh Hòa không muốn tự mình nói ra, cứ để Hạ Đình Thâm tự giải quyết thì hơn. Cô lắc đầu đáp: “Tôi cũng không rõ, cậu vào đó thì biết.”

Nhìn thấy Kim Ô bước vào sân, Tô Thanh Hòa không về nhà ngay mà đi đến mảnh ruộng rau được chia trong đại viện để xem thử.

Bên cạnh ruộng rau nhà Diệp Phân Phương, đám cải thìa mọc rất tốt. Mướp và dưa chuột cũng đã được vợ Lư chỉ đạo viên giúp làm giàn leo. Thấy có cỏ dại nhú lên, Tô Thanh Hòa ngồi xổm xuống nhổ cỏ một lúc. Cho đến khi mặt trời lên cao, cô mới hái một nắm cải thìa để mang về nhà.

Về đến nhà, Kim Ô đã đi rồi. Hạ Đình Thâm vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, lặng lẽ đọc sách.

“Thanh Hòa, tôi đã nộp đơn xin ly hôn rồi. Hai ngày tới nếu có ai hỏi, em cứ nói là tôi muốn ly hôn. Còn đây là bản thỏa thuận phân chia tài sản sau ly hôn tôi đã viết.”

Hạ Đình Thâm lấy cuốn sổ đặt dưới gối ra.

Tô Thanh Hòa không buồn nhận lấy. Thời gian kết hôn với Hạ Đình Thâm không dài, trước đây nguyên chủ đã tiêu tốn không ít tiền phụ cấp của anh, cô không muốn dây dưa thêm về tiền bạc nữa.

“Hạ Đình Thâm, tiền của anh thì anh cứ giữ lấy, tôi không cần. Rất xin lỗi vì trước đây tôi đã nằng nặc đòi gả cho anh, làm xáo trộn cuộc đời anh.” Tô Thanh Hòa nói một cách thản nhiên. “Hai chúng ta không có tài sản chung gì cả, tôi chỉ mang theo quần áo của mình đi thôi.”

Sắc mặt Hạ Đình Thâm lạnh lùng, nhưng trong lòng lại thầm nhủ: *Thanh Hòa, nếu tôi nói rằng tôi rất thích em làm xáo trộn cuộc đời tôi, liệu em có từ bỏ ý định rời xa tôi không?*

Nhưng nghĩ đến những chuyện kia... anh đành thu liễm cảm xúc. Anh nhếch khóe môi, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Vậy được, tôi sẽ thu hồi đơn ly hôn.”

Đối mặt với sự đe dọa trắng trợn của Hạ Đình Thâm, Tô Thanh Hòa chỉ muốn c.h.ử.i thề.

“Anh giỏi lắm, anh thắng rồi!”

Tô Thanh Hòa tức giận giật lấy bản thỏa thuận ly hôn để xem. Trên đó viết rõ vì nguyên nhân từ phía Hạ Đình Thâm nên hai người mới chia tay. Hạ Đình Thâm sẽ chu cấp cho cô một nửa tiền phụ cấp trong thời gian cô còn độc thân. Bất kỳ khoản thu nhập nào của anh sau này cũng sẽ chia cho cô một nửa, số còn lại cô cũng có quyền chi phối cho đến khi đứa con sau khi cô tái hôn tròn 1 tuổi.

Tô Thanh Hòa kinh ngạc nhìn Hạ Đình Thâm. Cô đưa tay sờ trán anh rồi lại sờ trán mình: “Hạ Đình Thâm, anh không sốt đấy chứ? Sao lại viết ra cái loại thỏa thuận này? Người vợ sau này của anh mà nhìn thấy chắc chắn sẽ phát điên cho xem. Hơn nữa, tôi đã lấy một nửa tài sản của anh rồi, tại sao còn quyền chi phối các tài sản khác của anh nữa?”

Tô Thanh Hòa nghi hoặc: “Hạ Đình Thâm, anh có chuyện gì giấu tôi đúng không?”

“Là tôi đã khiến một cô gái nhỏ ngây thơ lãng mạn như em trở thành một người phụ nữ ly hôn. Thanh Hòa, xã hội này có rất nhiều thành kiến với phụ nữ đã qua một đời chồng.” Anh thở dài, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. “Sẽ không ai phát điên đâu, số tiền này là để em có thêm sự tự tin trong cuộc sống sau này.”

“Tôi tự biết kiếm tiền, không cần tiền của anh.” Tô Thanh Hòa kiên quyết từ chối.

“Vậy được, tôi sẽ thu hồi đơn ly hôn.” Hạ Đình Thâm thong thả nói: “Dù sao cũng chỉ mới nộp lên thôi, vẫn rút lại được.”

Tô Thanh Hòa lại muốn c.h.ử.i thề lần nữa.

“Anh lại đe dọa tôi! Anh có biết tôi ghét nhất là bị người khác ép buộc không?” Tô Thanh Hòa tiến sát lại gần, một tay véo tai anh định nhéo mạnh xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hung dữ dí sát vào mắt Hạ Đình Thâm.

Hạ Đình Thâm cảm nhận được hơi thở của cô phả vào mặt, mang theo mùi hương cơ thể thoang thoảng như mùi sữa bột. Anh nhìn thấy những sợi lông tơ nhỏ xíu trên mặt cô đang rung rinh.

“Em định làm gì?”

Tô Thanh Hòa đắc ý nhướng mày: “Vậy thì không ly hôn nữa. Dù sao thế này cũng chẳng tệ, có ăn có uống lại còn giữ được danh phận vợ đại đội trưởng của anh, rất tiện cho tôi làm việc.”

Ngập ngừng một chút, cô buông tay ra.

“Sau này anh thăng chức, chẳng phải tôi cũng được hưởng sái sao?”

Dáng vẻ ranh mãnh như một con hồ ly nhỏ của cô lọt vào đôi mắt sâu thẳm của Hạ Đình Thâm, khiến lòng anh như nở rộ từng chùm pháo hoa.

“Được, cho em hưởng phúc cả đời.” Hạ Đình Thâm không chút do dự đáp lại, thầm nghĩ: *Nếu có vạn nhất, ít ra cô ấy vẫn luôn nhận được tiền tuất của mình.*

“Anh nghĩ hay lắm! Tôi đồng ý với điều kiện của anh, có tiền mà không lấy thì tôi ngốc chắc?” Nói thì nói vậy, nhưng Tô Thanh Hòa cũng chẳng định thực sự lấy tiền của anh.

Cứ đồng ý trước đã, sau này mình không tiêu tiền của anh ta thì có ai bắt tội được đâu?

Gương mặt Hạ Đình Thâm vẫn nghiêm nghị, không lộ chút cảm xúc nào: “Thanh Hòa, hai ngày tới chúng ta về nhà một chuyến. Cha gọi điện bảo chúng ta về, chúng ta hãy lấy danh nghĩa vợ chồng về thăm nhà. Sức khỏe bà nội không được tốt nữa, tôi không muốn để bà phải lo lắng.”

“Được thôi.” Tô Thanh Hòa đồng ý rất dứt khoát.

Cô biết ở nông thôn, chuyện họ ly hôn chắc chắn sẽ là một tin tức bùng nổ. Những bà cô bà dì rảnh rỗi ở quê rất giỏi thêu dệt chuyện, dù cô không quan tâm nhưng cũng sợ phiền phức.

Hai người dường như đã đạt được sự thống nhất về mục tiêu trước mắt.

Tô Thanh Hòa lật chăn lên kiểm tra vết thương cho anh, thấy hồi phục khá tốt. Quả nhiên khi ngoan ngoãn tĩnh dưỡng thì kết quả khác hẳn.

“Để tôi thay t.h.u.ố.c cho anh lần nữa. Anh cứ ngoan ngoãn nghe lời thì đảm bảo sẽ nhanh ch.óng bình phục thôi. Nhưng việc huấn luyện thể lực thì vẫn cần một quá trình, không vội được.”