Năm 1978, tại khu tập thể gia đình thuộc quân khu Thủ Đô.

Trong tiết trời đông giá rét, mấy người phụ nữ mặc áo bông xanh đậm đang rướn cổ nhìn về phía cầu thang tầng ba. "Cô vợ nhỏ mới cưới của Đoàn trưởng Văn ở trên lầu sao hôm nay chẳng thấy động tĩnh gì nhỉ, không lẽ xảy ra chuyện gì rồi chứ?" "Thì có chuyện gì được, bác sĩ bảo trên đầu chỉ bị rách một đường, dưỡng vài ngày là khỏi thôi. Không lẽ bà còn mong cô ta xuống đây quậy phá à?" "Thôi xin đi, chỉ thấy thương cho tiền đồ rộng mở của Đoàn trưởng Văn, vậy mà lại lấy phải loại phụ nữ như Thẩm Tang Du. Mấy hôm trước đầu bị thương, đợi Đoàn trưởng Văn về, cô vợ nhỏ này không biết còn quậy đến mức nào nữa!"

Lúc này, Thẩm Tang Du – đối tượng mà đám phụ nữ đang bàn tán – đang đứng thẫn thờ trên hành lang, mặt không cảm xúc nhìn cái bếp than tổ ong mãi mà không cháy nổi. Thẩm Tang Du không thể ngờ được, tối qua sau khi vừa nghiên cứu xong loại máy bay chiến đấu hàng không vũ trụ mới, l.ồ.ng n.g.ự.c cô bỗng đau nhói rồi đột t.ử ngay tại bàn làm việc. Khi mở mắt ra, cô đã trở thành cô vợ mới cưới tính tình ngang ngược này.

Thẩm Tang Du mất cả ngày để sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ. Mẹ nguyên chủ mất sớm, cha cũng mới qua đời vì u.n.g t.h.ư ba tháng trước. Trước khi nhắm mắt, ông đã gửi gắm con gái cho cấp dưới là Văn Khuynh Xuyên. Nhưng nguyên chủ lại chê Văn Khuynh Xuyên hơn mình 8 tuổi, lại xuất thân từ vùng núi nông thôn, nhà có ba anh em đều dựa vào anh chu cấp. Ngay cả tiền sính lễ cưới cũng là anh phải chạy vầy khắp nơi mới có đủ.

Nguyên chủ vốn kiêu căng ngạo mạn, coi thường đối phương. Quan trọng nhất là trong lòng cô ta có một "ánh trăng sáng", trước khi cưới còn định bỏ trốn cùng người đó. Nhưng tại sao cuối cùng lại không trốn thành công, Thẩm Tang Du lục tìm ký ức thì thấy đoạn đó như bị đứt quãng, không nhớ ra nổi.

Còn về lý do nguyên chủ c.h.ế.t, Thẩm Tang Du sờ vào vết rách lớn trên trán, khẽ thở dài. Nguyên chủ cậy mình có người cha quyền cao chức trọng nên rất thích "làm mình làm mẩy". Ba ngày trước, cô ta tranh cãi với Chu Tinh Họa ở đoàn văn công, lúc xúc động định đẩy Chu Tinh Họa một cái, kết quả đối phương không ngã mà chính cô ta lại ngã xuống lầu, đầu bị rách một đường lớn. Tối qua vết thương viêm nhiễm gây sốt cao khiến cô ta ngất đi. Khi tỉnh lại, linh hồn trong cơ thể này đã là thiên tài nghiên cứu khoa học quân sự của thế kỷ 21 – Thẩm Tang Du.

Tuy nhiên, Thẩm Tang Du cảm thấy mình cũng sắp c.h.ế.t rồi. Sắp bị c.h.ế.t đói!

Cô xuyên qua đây rồi nằm bẹp trên giường cả ngày, đói đến hoa mắt ch.óng mặt, nhưng trong phòng vắng tanh vắng ngắt, đã đến chiều tà mà Văn Khuynh Xuyên vẫn chưa về. Thẩm Tang Du gượng dậy, lục lọi tủ hồi lâu cũng chỉ tìm thấy một bát gạo. Dù vậy, cô vẫn chép miệng, cảm giác như đã ngửi thấy mùi gạo thơm, nước miếng không tự chủ được mà trào ra.

Cô quá đói rồi! Trong ký ức, nguyên chủ được chiều chuộng từ bé, trước khi cha mất thì chỉ đợi cha về nấu cơm cho ăn, hoặc cầm tiền đi quán xá, đừng nói là việc nhà, ngay cả phòng bếp cô ta cũng chưa từng bước vào. Còn cô ở kiếp trước, 13 tuổi vào đại học, 15 tuổi tốt nghiệp, sau đó gia nhập căn cứ đặc biệt làm nghiên cứu, ăn mặc ở đều có quốc gia lo, kinh nghiệm sống thậm chí còn ít hơn cả nguyên chủ.

Sau nửa ngày vật lộn với cái bếp than tổ ong, cuối cùng bếp cũng bốc lên một luồng khói trắng. Thế nhưng chưa kịp mừng rỡ, đốm lửa nhỏ nhoi vừa mới nhen nhóm đã dần yếu đi. Thấy đốm lửa sắp tắt, Thẩm Tang Du chợt thấy trên hành lang có không ít cành cây khô, liền nhặt một nắm tống hết vào bếp. Chẳng bao lâu sau, than vẫn chưa cháy nhưng khói trắng thì ngày một nhiều. Gương mặt bị hun đen nhẻm của Thẩm Tang Du thoáng hiện vẻ ngơ ngác, cô chớp mắt, không biết phải làm sao.

Ở một phía khác, Văn Khuynh Xuyên và Thẩm Húc cuối cùng cũng phong trần mệt mỏi trở về. Bước chân Văn Khuynh Xuyên dồn dập, Thẩm Húc theo không kịp liền càm ràm: "Cậu lo cho chị dâu à? Yên tâm đi, trước khi đi cậu chẳng phải đã nhờ chị Lâm chăm sóc chị ấy rồi sao, chắc chắn không có chuyện gì đâu."

"Nhà ai cháy rồi kìa!" Bỗng nhiên, từ khu gia đình phía xa vang lên một tiếng hét lớn, Văn Khuynh Xuyên và Thẩm Húc đồng loạt ngẩng đầu nhìn. "Đoàn... Đoàn trưởng, hình như đó là nhà cậu..." Chưa nói dứt câu, Văn Khuynh Xuyên đã sải bước lao vọt lên lầu.

Căn hộ của anh ở góc tầng ba, lúc này khói đen đang cuồn cuộn bốc ra, tất cả mọi người đều đã chạy xuống lầu. Văn Khuynh Xuyên không thấy bóng dáng Thẩm Tang Du đâu, tim thắt lại, bước chân càng nhanh hơn. Tuy nhiên, khi anh lo lắng chạy về nhà, đập vào mắt lại là một bóng dáng nhỏ bé, yếu ớt đang ngồi xổm bên lò than, điên cuồng nhét những cành cây khô còn ẩm vào trong.

Gân xanh trên trán Văn Khuynh Xuyên giật giật, anh cố nén cơn giận hỏi: "Thẩm Tang Du, cô đang làm cái gì thế?" Nghe thấy tiếng động, Thẩm Tang Du vô thức quay đầu lại. Trong làn khói trắng, một người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc quân phục màu xanh lá, chân mày cương nghị, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, có vẻ đang không vui. Đây chính là chồng cô, Văn Khuynh Xuyên.

Thẩm Tang Du không buồn để ý đến biểu cảm của anh, khuôn mặt nhỏ lấm lem đen nhẻm bỗng nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt như mắt hươu tràn ngập niềm vui sướng tột độ. Cô đứng phắt dậy, nhưng vì hạ đường huyết nghiêm trọng nên lập tức ch.óng mặt, khi sắp ngã sấp mặt xuống đất thì Văn Khuynh Xuyên đã nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cô.

Chương 1 - Quân Hôn Thập Niên 70 Ngọt Ngào Như Mật, Nàng Dâu Nghiên Cứu Khoa Học Tỏa Sáng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia