Văn Khuynh Xuyên nghiêm túc đáp:
“Không quen."
Thẩm Tang Du:
“..."
Cô không nhịn được liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh trả lời vô cùng nghiêm túc, vừa nhìn đã biết là đang trả lời câu hỏi của mình một cách thành thật.
“Không quen mà còn nói chuyện vui vẻ thế?"
Văn Khuynh Xuyên cười cười không nói gì.
Anh đã rời nhà mười năm rồi, mười năm thời gian trôi nhanh như chớp, trong thời gian đó không biết có bao nhiêu đứa trẻ chào đời, bao nhiêu người già qua đời, mười năm dù là ai cũng có chút thay đổi, huống chi hồi nhỏ anh cũng không tiếp xúc nhiều với người trong làng.
Hai người vừa nói chuyện vừa đi, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà gạch ngói xanh.
Ngôi nhà trước mặt rất lớn, hơn nữa còn là ngôi nhà hai tầng duy nhất trong làng, trông có vẻ là nhà mới xây, sân rất rộng, hai bên trồng anh đào, quả đã chín đỏ gần hết.
Thẩm Tang Du thoáng sững sờ, nhưng rồi lại hiểu ra ngay.
Gia cảnh nhà họ Văn rất phức tạp, ngoài bố mẹ Văn Khuynh Xuyên ra, bên trên còn có ông nội và bà nội, nhưng vì hai cụ đau ốm quanh năm nên gia đình luôn trong tình trạng thu chi mất cân đối.
Em trai Văn Khuynh Xuyên là Văn Siêu làm việc ở công xã, cũng là nhờ vị bí thư công xã nể mặt Văn Khuynh Xuyên mới đồng ý nhận vào.
Chỉ là đi làm chưa đầy một năm, lại còn đang yêu đương, chắc chắn không để dành được bao nhiêu tiền.
Cho nên số tiền này ước chừng là do Văn Khuynh Xuyên gửi về nhà trước kia.
Hai người đứng trước cửa, vừa định vào thì tình cờ chạm mặt Văn Xuân Yến đang đứng đổ r-ác ở cửa.
Thẩm Tang Du suýt chút nữa không nhận ra đối phương.
Rõ ràng mới chưa đầy nửa năm, Văn Xuân Yến đã đen đi không chỉ một tông, thậm chí thân hình cũng gầy sọp đi trông thấy.
Văn Xuân Yến ngây ra nhìn hai người, cho đến khi Lý Thư Hoa thấy Văn Xuân Yến cứ đứng đờ ra ở cửa không nhúc nhích liền lẩm bẩm mắng mỏ đi ra:
“Đứng ngây ra đấy làm gì, bát đĩa trong nhà còn chưa rửa kìa..."
Lúc này Lý Thư Hoa cũng đi tới, khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Tang Du, bà ta cũng dừng bước theo.
Nhưng bà ta phản ứng nhanh hơn Văn Xuân Yến nhiều, đặc biệt là khi thấy hai người xách theo nhiều đồ đạc như vậy, mắt bà ta sáng rực lên, như thể đã quên bẵng lần chia tay không vui vẻ nửa năm trước, vội vàng đón lấy với vẻ mặt hớn hở:
“Khuynh Xuyên, Tang Du, hai đứa về sao không báo trước một tiếng!"
Nói xong lời khách sáo, ánh mắt Lý Thư Hoa lại dòm vào cái túi lớn trong tay Văn Khuynh Xuyên.
Nếu không nhìn lầm thì bên trong còn có cả sữa mạch nha!
Bây giờ sữa mạch nha khó mua lắm, trước kia con dâu thứ hai muốn ăn, bà ta nhờ người mua mà cũng không mua được, vậy mà Thẩm Tang Du lại có tận hai hộp!
Lý Thư Hoa lập tức vui vẻ hơn hẳn, tiếp tục khách sáo:
“Về nhà thì cứ về thôi, mang theo nhiều đồ thế này làm gì..."
Nói đoạn, Lý Thư Hoa đưa tay định lấy cái túi đồ trong tay Thẩm Tang Du.
Kết quả là Thẩm Tang Du đột nhiên lùi lại mấy bước, ánh mắt đầy cảnh giác.
Lý Thư Hoa đầy vẻ hoang mang.
Văn Khuynh Xuyên đứng chắn trước mặt Thẩm Tang Du, lúc này lên tiếng:
“Mẹ, trong tay Tang Du là đồ ăn vặt cô ấy tự mua."
Lý Thư Hoa:
“???"
Bà ta nhíu mày, mặt sầm xuống ngay lập tức:
“Mua nhiều thế làm gì, chẳng phải là lãng phí tiền sao!"
Bà ta còn tưởng là mua cho mình chứ!
Lý Thư Hoa vừa nói vừa liếc nhìn đồ đạc trong tay Văn Khuynh Xuyên, đồ tuy cũng nhiều nhưng sao nhìn sang trọng bằng đồ trong tay Thẩm Tang Du được?
Nhưng chẳng biết có phải vì hôm nay tâm trạng tốt hay không mà Lý Thư Hoa cũng không so đo với hai người, bảo họ vào nhà trước.
Trong nhà sáng trưng, Thẩm Tang Du nhìn bóng đèn trên đầu, to và sáng hơn hẳn bóng đèn ở khu nhà tập thể.
Thẩm Tang Du tựa sát vào Văn Khuynh Xuyên, che miệng nói nhỏ:
“Đợi lúc về chúng ta cũng trang trí lại nhà mình thật đẹp nhé."
Văn Khuynh Xuyên nghe thấy hai chữ “nhà mình" thì trong lòng sướng rơn, đối với việc Thẩm Tang Du thích tiêu tiền, anh hoàn toàn chấp nhận hết:
“Đến lúc đó chúng ta cùng nhau trang trí."
Lý Thư Hoa đang ngồi trên ghế đẩu thấy hai người thì thầm to nhỏ, nói quá khẽ bà ta không nghe thấy được, trong lòng càng thêm không vui:
“Mới về đã nói thầm cái gì thế, Tang Du chị về đúng lúc lắm, chị cùng Xuân Yến vào bếp rửa bát đi."
Thẩm Tang Du chưa kịp nói gì, Văn Khuynh Xuyên đã mở lời trước:
“Mẹ, để con đi rửa cho, Tang Du đi đường suốt hai ngày rồi, mệt mỏi trong người."
“Tôi thấy nó vẫn khỏe chán, rửa cái bát thì mất miếng thịt nào chắc?
Thật sự coi mình là đại tiểu thư rồi à?"
Lý Thư Hoa vẫn còn ghim mối thù nửa năm trước.
Lúc đó bà ta bỏ ra hơn một trăm đồng mua bao nhiêu quần áo, ai ngờ Thẩm Tang Du chỉ phụ thêm có năm mươi đồng!
Xe đạp định mua thì không mua được, tiền cũng mất đi một khoản kha khá, suýt chút nữa chuyện hôn nhân đại sự của con trai bà ta cũng bị Thẩm Tang Du làm hỏng bét.
Giờ đến cái bát cũng không muốn rửa, Lý Thư Hoa nhìn Thẩm Tang Du bằng ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
Nghe vậy, Văn Khuynh Xuyên vặn lại:
“Trước khi đi con đã gọi điện cho công xã, mẹ cũng nên biết hôm nay chúng con về, vào nhà rồi cũng chẳng hỏi xem hai đứa con đã ăn cơm chưa, giờ Tang Du đi đường suốt hai ngày còn bắt cô ấy rửa bát, người không biết lại tưởng Tang Du về nhà là để rửa bát đấy."
Lý Thư Hoa trợn tròn mắt, nhìn Văn Khuynh Xuyên với vẻ không thể tin nổi!
Bà ta không thể tưởng tượng được Văn Khuynh Xuyên lại dám nói chuyện với mình như vậy!
“Được lắm!"
Lý Thư Hoa “phắt" một cái đứng dậy từ ghế đẩu, giận đùng đùng:
“Giờ anh còn dám cãi lời tôi rồi hả?
Văn Khuynh Xuyên, tôi là mẹ anh!
Giờ có vợ rồi quên cả mẹ, lại dám lên mặt dạy đời tôi!
Lãnh đạo đơn vị anh có biết anh thế này không, có cần tôi gọi điện về hỏi xem quân đội dạy anh như thế nào không!"
Lý Thư Hoa biết rõ Văn Khuynh Xuyên chức vụ cao trong quân đội, cũng chính vì thế bà ta càng thêm bất mãn.
Vài năm trước anh còn gửi về không ít tiền, nhưng từ năm ngoái trở đi, mỗi tháng đều đặn chỉ gửi về đúng năm đồng!
Tất cả đều thay đổi kể từ sau khi Thẩm Tang Du bước chân vào nhà!
Thẩm Tang Du thầm chậc lưỡi, thản nhiên thưởng thức màn biểu diễn của Lý Thư Hoa.
Đợi đến lúc Lý Thư Hoa sắp không nói tiếp được nữa, Thẩm Tang Du lần này đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Lý Thư Hoa giật b-ắn mình, còn tưởng Thẩm Tang Du định đ.á.n.h mình.