"Muốn ăn gì nào?"

Ôm người ngồi trên sô pha, Lục Vân Thăng xoa bóp chân cho Giang Nghiên, rất thoải mái, lực đạo vô cùng chuẩn xác.

Giang Nghiên suy nghĩ nói:"Hay là nấu hai bát mì đi, ăn cơm xong anh đi xách hải sản của nhà mình về nhé."

"Được."

Đặt người xuống sô pha, Lục Vân Thăng đứng dậy bước vào bếp.

Sau bữa ăn, anh sang nhà Thịnh Bình Hoa xách phần hải sản được chia của Giang Nghiên về, hai người làm sạch bào ngư và hải sâm rồi cho vào nồi hấp chín, sau đó đem ra phơi nắng.

Đợi phơi khô hoàn toàn là có thể cho vào bình bảo quản lâu dài.

Buổi chiều.

Nắng vừa đẹp, Giang Nghiên mang d.ư.ợ.c liệu ra phơi, sau đó bắt đầu công việc phiên dịch của ngày hôm nay.

Lục Vân Thăng ngồi bên cạnh, đọc những bản thảo tiếng Trung đã được dịch xong, những thứ có thể để Giang Nghiên dịch đều là kiến thức khá tiên tiến, rất đáng để học hỏi.

Không biết qua bao lâu, cây b.út máy trong tay Giang Nghiên dừng lại, cô thoải mái vươn vai một cái,"Xong việc."

Nhiệm vụ phiên dịch hôm nay đã hoàn thành, vì Lục Vân Thăng ở nhà nên Giang Nghiên không thể ở trong chế độ học tập quá lâu, dứt khoát tự cho mình nghỉ phép.

Thấy Lục Vân Thăng đọc rất chăm chú, Giang Nghiên tò mò ghé sát lại, muốn xem anh đã đọc đến đoạn nào rồi.

Vừa mới rướn người qua, Lục Vân Thăng đã vươn tay kéo cô vào lòng, để cô ngồi nghiêng trên đùi mình.

Được cơ thể cường tráng của Lục Vân Thăng ôm trọn vào lòng, cảm giác an toàn tràn ngập.

Giang Nghiên thoải mái híp mắt lại, hôn chụt lên má anh một cái, nhìn bản thảo trên bàn, tinh nghịch nói:"Thế nào đồng chí Lục, có chỗ nào cần cô giáo Giang giải đáp thắc mắc cho anh không?"

Bật cười khẽ một tiếng, Lục Vân Thăng nâng cằm Giang Nghiên quay lại, in một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng.

Môi Giang Nghiên rất mềm, giống như miếng thạch trái cây màu đỏ khiến người ta muốn c.ắ.n một miếng, và Lục Vân Thăng cũng thực sự làm như vậy.

Cắn nhẹ lên cánh môi ngọt ngào mềm mại, anh nghiêm trang nói:"Quả thực có không ít vấn đề, làm phiền cô giáo Giang rồi, tối nay học sinh sẽ lấy thân báo đáp."

Giang Nghiên khẽ cười, không dám trêu chọc Lục Vân Thăng quá trớn, ngả người ra sau dựa vào n.g.ự.c anh, quay sang nhìn bản thảo.

Lục Vân Thăng lần lượt đưa ra những câu hỏi của mình.

Anh không có tư tưởng gia trưởng quá nặng nề, sẽ không vì vợ giỏi hơn mình mà tự ái hay không chịu nổi, ngược lại còn khiêm tốn học hỏi, nỗ lực nâng cao trình độ văn hóa của bản thân.

Có bậc thầy là Giang Nghiên ở đây, những thắc mắc của anh nhanh ch.óng bị quét sạch.

Hơn nữa có một số chỗ hai người còn có thể thảo luận một phen, rất nhiều quan điểm của Giang Nghiên khiến Lục Vân Thăng được mở mang tầm mắt, có cảm giác tuy không hiểu rõ nhưng thấy rất lợi hại.

Trong quá trình này, Giang Nghiên vô tình thể hiện học thức uyên bác của mình, bất luận là Ngữ Văn, Toán, Ngoại ngữ hay Lý, Hóa, Sinh, cô đều có hiểu biết vô cùng sâu sắc, căn bản không giống như những lời khiêm tốn mà cô nói.

Lục Vân Thăng vô số lần cảm thán, nếu sinh ra sớm vài năm, vợ anh mà được học đại học thì chắc chắn sẽ là nhân vật làm mưa làm gió.

Nhưng nếu như vậy, có lẽ bọn họ đã không gặp được nhau.

Giải đáp xong vấn đề của Lục Vân Thăng, nhân dịp hôm nay anh có thời gian, Giang Nghiên cũng tự mở lớp học bồi dưỡng cho mình.

Bình thường Lục Vân Thăng đi làm bận rộn, mỗi ngày chỉ có thể huấn luyện nửa tiếng, hôm nay có thể huấn luyện thêm một tiếng.

Đối với việc huấn luyện của Giang Nghiên, Lục Vân Thăng vô cùng coi trọng.

Chỉ trong vòng chưa đầy hai tháng, trước sau đã bắt được hai tên gián điệp, ở các thôn lân cận và trong khu tập thể không biết còn bao nhiêu gián điệp ẩn nấp chưa bị phát hiện.

Hơn nữa với năng lực của Giang Nghiên, việc tỏa sáng chỉ là chuyện sớm muộn, hiện tại cô lại có năng lực bào chế t.h.u.ố.c không tầm thường.

Lục Vân Thăng lo lắng cô sẽ trở thành mục tiêu của gián điệp, cho nên bức thiết muốn nâng cao khả năng tự vệ của Giang Nghiên.

Trong sân.

Sau khi khởi động như thường lệ, Lục Vân Thăng cùng Giang Nghiên huấn luyện, những lời nói nghiêm khắc của anh cũng vang lên trong sân.

"Nâng chân cao lên."

"Phải học cách dùng lực từ eo."

"Nắm đ.ấ.m không có lực đạo, lực này của em chỉ có thể đ.ấ.m bông thôi."

"Dùng sức đi, quá nhẹ rồi!"

...

Giang Nghiên sắp tức c.h.ế.t rồi, mỗi lần cô ra đòn, Lục Vân Thăng không những có thể dễ dàng né tránh mà còn phản công chớp nhoáng.

Nếu là đối kháng thực sự, chưa qua ba chiêu cô đã bị hạ gục.

Dưới sự kích thích từ những lời nói nghiêm khắc hết câu này đến câu khác của Lục Vân Thăng, Giang Nghiên nổi m.á.u liều, ra đòn bắt đầu trở nên sắc bén.

Kết quả là...

Cô thua t.h.ả.m hại, thua thì cũng thôi đi, Lục Vân Thăng còn ở bên tai nhắc nhở tại sao thua, sơ hở ở đâu.

Mặc dù biết là muốn tốt cho cô, nhưng cái giọng điệu lạnh lùng quen thuộc của tên khốn này thật sự rất đáng ghét, hèn chi các chiến sĩ trong quân đội đều ghét anh làm giáo quan.

"A..."

"Nhẹ chút, nhẹ chút."

"Đau~"

Một tay Giang Nghiên bị Lục Vân Thăng bắt lấy bẻ quặt ra sau lưng.

Nghe cô kêu đau, Lục Vân Thăng theo bản năng muốn buông tay, kết quả Giang Nghiên nhân cơ hội nhấc chân đạp mạnh ra sau, đồng thời vung cánh tay về phía sau, nhưng Lục Vân Thăng phản ứng cực nhanh, không những né được cú đạp của cô mà còn bắt luôn tay kia của cô.

"Vợ à, trong trường hợp tốc độ phản ứng của đối phương nhanh hơn em, đừng chỉ một mực nghĩ đến việc tấn công, mỗi lần ra đòn đều phải chú ý phòng thủ."

"Biết rồi, anh buông em ra trước đã, làm lại."

Buông tay Giang Nghiên ra, Lục Vân Thăng vừa định lùi lại một bước, Giang Nghiên đột nhiên xoay người, nhấc chân tung một cú đá cao, Lục Vân Thăng nhanh ch.óng đưa tay đỡ gạt.

Đòn tấn công bị ngắt quãng đột ngột, lại chịu lực cản hướng xuống từ tay Lục Vân Thăng, Giang Nghiên mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau.

Lục Vân Thăng vươn tay bắt lấy tay cô, kéo người vào lòng, một tay ôm lấy vòng eo thon mềm.

Tình thế thay đổi trong chớp mắt.

Giang Nghiên tựa nghiêng vào mép bàn, Lục Vân Thăng ôm nửa người cô, một chân chen vào giữa hai chân Giang Nghiên.

Tư thế vô cùng ám muội.

Giang Nghiên vươn tay ôm lấy cổ Lục Vân Thăng, đu trên người anh, cái chân bị anh kẹp c.h.ặ.t cũng khẽ nhúc nhích.

Lục Vân Thăng khẽ nhíu mày, Giang Nghiên dùng giọng điệu mờ ám nói:"Chồng ơi, tư thế này có phải tối qua dùng rồi không?"

Hai tay bế bổng người lên đặt ngồi trên bàn, hai tay chống hai bên người Giang Nghiên bao trọn lấy cô, Lục Vân Thăng cất giọng nghiêm túc:"Không được dùng mỹ nhân kế."

Bật cười khẽ, nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, thời gian huấn luyện đã vượt quá một tiếng rưỡi, Giang Nghiên rướn người lên hôn một cái vào đôi môi mỏng, chân còn cọ cọ, giọng nói nũng nịu mềm mại,"Biết rồi, chiêu này chỉ dùng với anh thôi."

Tiểu yêu tinh cố ý câu dẫn anh.

Lục Vân Thăng vừa định sáp tới, đè người xuống hôn một trận thật mạnh.

Đột nhiên tai anh động đậy, ánh mắt liếc về phía cổng viện phía sau, lập tức buông Giang Nghiên ra lùi lại hai bước.

???

Giang Nghiên nghi hoặc.

Bầu không khí đang tốt thế này, vậy mà không đè cô ra tán tỉnh, cứ thế lùi ra xa, Lục Vân Thăng anh có phải là đàn ông không vậy?

Nhưng thấy biểu cảm của Lục Vân Thăng như lật bánh tráng, thoắt cái đã trở nên đứng đắn, Giang Nghiên cũng nương theo tầm mắt của anh nhìn về phía cổng sân nhỏ.

Khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng Thịnh Bình Hoa xuất hiện ở cổng sân.

Cô nói mà!

Hóa ra là suýt chút nữa bị bắt quả tang, lại còn bị Chính ủy đoàn bắt quả tang.

Liếc nhìn Lục Vân Thăng một cái, Giang Nghiên cười nhìn ra cửa chào hỏi:"Chính ủy sao lại tới đây?"

Thấy Giang Nghiên ngồi trên bàn, Lục Vân Thăng đứng thẳng tắp bên cạnh, Thịnh Bình Hoa cảm thấy là lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, bước vào sân nhỏ, vừa đi vừa giải thích.

"Là thế này."

"Trước đây chúng ta có gửi một lô thức ăn chăn nuôi cho xưởng liên hiệp thịt dùng thử, họ cho ăn một thời gian, phản hồi lại là hiệu quả rất tốt."

"Mấy ngày trước đã chính thức quyết định thu mua thức ăn chăn nuôi số lượng lớn của chúng ta."

Thịnh Bình Hoa sải bước đi tới, Giang Nghiên mời ông ngồi xuống, bản thân cũng kéo Lục Vân Thăng ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ.

Thịnh Bình Hoa nói tiếp.

"Nhưng vấn đề là, nhu cầu về thức ăn chăn nuôi của xưởng liên hiệp thịt vô cùng khoa trương, vượt xa dự kiến, chúng ta không có lượng dự trữ cỏ khô lớn như vậy."

"Cỏ khô trước đây đều lấy từ nông trường quân đội của đoàn mình, sau đó có mua thêm một ít từ các nông trường quân đội khác và các thôn lân cận, nhưng vẫn không thấm vào đâu."

"Vốn dĩ chúng tôi định từ chối, muốn tiến hành từng bước, từ từ phát triển xưởng thức ăn chăn nuôi."

"Nhưng bên xưởng liên hiệp thịt có một kế hoạch lớn, hy vọng chúng ta nghĩ cách, thái độ của họ rất thành khẩn."

"Tôi và Lão Lư đã bàn bạc một chút, muốn hỏi ý kiến của cô."

Giang Nghiên suy nghĩ một chút rồi hỏi:"Bên xưởng liên hiệp thịt đưa ra giá bao nhiêu?"

Thịnh Bình Hoa đáp:"Tạm thời quyết định là năm xu một cân."

"Cao vậy sao?"

Giang Nghiên có chút kinh ngạc, bắt đầu tính toán trong lòng.

Năm xu một cân, mỗi tấn là một trăm đồng, lượng dự trữ thức ăn chăn nuôi hiện tại của đoàn ít nhất cũng phải hai ba ngàn tấn, đây chính là hai ba mươi vạn.

Chi phí cho mỗi cân thức ăn chăn nuôi rơi vào khoảng một đến hai xu.

Nhưng phần lớn cỏ khô đều lấy từ nông trường của Đoàn 2, giá mua từ các nông trường quân đội khác cũng rất rẻ, gần như cho không, chi phí này còn phải tiếp tục giảm xuống.

Nói cách khác, hai ba mươi vạn này gần như toàn bộ đều là lợi nhuận.

Giang Nghiên cảm thấy mức giá này cao rồi, nhưng Thịnh Bình Hoa lại không bận tâm.

"Thức ăn chăn nuôi của chúng ta dễ hấp thụ, lợn trắng cứ ăn hai cân rưỡi là tăng một cân thịt, lợn đen cũng ba cân thức ăn tăng một cân thịt, hời hơn nhiều so với thức ăn hiện tại của xưởng liên hiệp thịt, với mức giá hiện tại, chi phí cho mỗi cân thịt của họ mới có một hào rưỡi."

"Bây giờ giá thịt đắt như vậy, xương cũng bán được hai ba hào rồi."

Nghĩ như vậy, Thịnh Bình Hoa bỗng cảm thấy bọn họ bị lỗ, lúc đàm phán giá cả đáng lẽ phải hét cao hơn một chút, hét hẳn một hào.

"Chính ủy, không thể tính như vậy được, nhà xưởng, nhân công của xưởng liên hiệp thịt, cùng với t.h.u.ố.c men để đảm bảo lợn không bị bệnh, những thứ này đều phải tính vào chi phí."

"Tỷ suất lợi nhuận của họ chắc chắn không lớn bằng tỷ suất lợi nhuận của chúng ta đâu."

Giang Nghiên lại hỏi:"Bên xưởng liên hiệp thịt cần cung cấp bao nhiêu thức ăn chăn nuôi?"

"Họ hy vọng mỗi ngày ít nhất có thể cung cấp ba mươi tấn thức ăn, không giới hạn số lượng tối đa, càng nhiều càng tốt."

Giang Nghiên chấn động,"Một ngày ba mươi tấn thức ăn, có thể nuôi hơn một vạn con lợn rồi, xưởng liên hiệp thịt có nhiều lợn như vậy sao?"

Thịnh Bình Hoa gật đầu.

"Bởi vì thức ăn của chúng ta tốt, họ chuẩn bị mở rộng quy mô, còn muốn dần dần thay thế thức ăn bằng lương thực thành thức ăn ủ men, như vậy lượng lương thực tiết kiệm được có thể chia cho người dân trong nước."

"Quốc gia chúng ta không có nhiều cách để kiếm ngoại tệ, xuất khẩu thịt lợn là một con đường khá ổn định hiện nay."

"Nhưng lợn ăn quá nhiều lương thực, xưởng liên hiệp thịt cũng không dám mở rộng quy mô, luôn phải lên kế hoạch rồi lại kế hoạch, quả thực là làm khổ bà con nông dân ở các vùng nông thôn."

Thịnh Bình Hoa biết điểm yếu của Giang Nghiên ở đâu, dùng đủ mọi lý lẽ, đ.á.n.h vào tình cảm.

Giang Nghiên quả thực có chút mềm lòng.

"Ý của Chính ủy cháu hiểu rồi, cháu sẽ dốc toàn lực ủng hộ đoàn, các loại cỏ khô có thể không giới hạn ở những loại hiện có, xưởng thức ăn chăn nuôi chắc hẳn đã thu thập được không ít giống rơm rạ và cỏ khô mới với số lượng lớn rồi chứ?"

Thịnh Bình Hoa liên tục gật đầu, đây chẳng phải là mục đích hôm nay của ông sao.

Giang Nghiên mỉm cười,"Ngày mai cháu sẽ qua đó xem thử, xem loại nào dùng được thì chúng ta sẽ nhanh ch.óng đưa vào sử dụng. Ngoài ra, chúng ta chuẩn bị hai phương án, một mặt tiếp tục thu mua cỏ khô, mặt khác nghiên cứu thức ăn chăn nuôi mới."

"Được, không thành vấn đề. Cô là tổng công trình sư của xưởng thức ăn chăn nuôi chúng ta, cô nói sao thì làm vậy."

Có Giang Nghiên cầm lái, Thịnh Bình Hoa yên tâm hơn hẳn, dù sao ông cũng không phải dân kỹ thuật chuyên nghiệp, nếu không có Giang Nghiên kiểm soát, trong lòng thật sự không có đáy.

"Ồ, đúng rồi, còn một vấn đề khá lớn nữa."

"Bên Viện Khoa học Nông nghiệp lại gửi một lứa lợn con giống Trường Bạch tới, chúng tôi đã mở rộng thêm một phần trại lợn theo bản thiết kế của cô, nhưng vấn đề là nuôi quá nhiều lợn, phân lợn rất khó xử lý."

Giang Nghiên thuận miệng nói:"Vậy thì xây một hầm biogas đi, vẫn là công nghệ ủ men đó, khí biogas sinh ra có thể dùng để phát điện và nấu cơm."

"Phát điện?"

Lục Vân Thăng và Thịnh Bình Hoa đồng thanh kinh ngạc.

Bây giờ Hoa Hạ thiếu nhất là cái gì?

Thiếu điện chứ sao!

Ngay cả quân đội cũng chỉ được cấp điện theo giờ, vùng nông thôn rộng lớn càng không có điện, chỉ có thể dùng nến và đèn dầu, nhiều nơi thậm chí còn không mua nổi những thứ này.

Trong lòng đại đa số mọi người, phát điện thuộc về công nghệ cao, dùng từ ngữ bây giờ để hình dung thì chính là cao cấp, sang trọng, đẳng cấp.

Nếu Đoàn 2 có thể tự phát điện, chưa nói đến việc phát được bao nhiêu, chỉ cần có thể phát điện, đó đã là chuyện nở mày nở mặt rồi.

Lục Vân Thăng cũng vô cùng tò mò,"Phân lợn phát điện kiểu gì?"

Thịnh Bình Hoa liên tục gật đầu, tỏ vẻ mình cũng vô cùng muốn biết.

"Thì, ủ men đó!"

Phản ứng của hai người cũng khiến Giang Nghiên không khỏi sững sờ, phát điện bằng biogas ở đời sau rất phổ biến, nhưng ở thời đại này dường như là một chuyện gì đó rất ghê gớm.

"Phân lợn ủ men sẽ sinh ra một loại khí có thể đốt cháy, chúng ta có thể lợi dụng nhiệt lượng sinh ra khi đốt cháy để phát điện hoặc nấu cơm gì đó."

Nói xong, cô lại bổ sung:"Nhưng mọi người đừng ôm kỳ vọng quá lớn, với quy mô trại lợn của chúng ta, cũng chỉ đủ đáp ứng nhu cầu thắp sáng hàng ngày thôi, nếu mọi người muốn chạy máy móc lớn gì đó thì không thể nào đâu."

"Thắp sáng cũng được rồi, đủ cho Đoàn 2 chúng ta sử dụng là được."

Thịnh Bình Hoa kích động không thôi, nếu Đoàn 2 có thể thực hiện tự do dùng điện, cũng coi như là một công lao rồi.

Giang Nghiên nói tiếp:"Chính ủy, đoàn chúng ta có máy phát điện chạy bằng dầu diesel hoặc xăng không? Cháu muốn nghiên cứu một chút."

Nguyên lý của các loại máy phát điện chạy bằng khí đốt, Giang Nghiên nắm rất rõ.

Trước đây khi học trong hệ thống cô đều đã học qua những kiến thức này, nhưng không thể lấy ra từ hư không được, vẫn phải nghiên cứu học hỏi một chút, sau đó mới đưa ra.

Thịnh Bình Hoa gật đầu,"Lát nữa tôi sẽ sai người mang đến cho cô."

"Không cần đâu, cháu đến đoàn xem, đến lúc đó tháo ra còn phải lắp lại nữa."

"Cũng được." Thịnh Bình Hoa tò mò hỏi:"Khí biogas mà cô nói có thể dùng máy phát điện diesel để phát điện không?"

"Không được."

Giang Nghiên lắc đầu giải thích.

"Nhưng nguyên lý phát điện thì đại khái giống nhau, cháu có thể dựa vào máy phát điện diesel để thiết kế một chiếc máy phát điện biogas, đến lúc đó lấy danh nghĩa Đoàn 2 ủy thác cho nhà máy sản xuất vài chiếc, chắc là không có vấn đề gì chứ."

Đoàn 2 bán thức ăn chăn nuôi thiếu gì tiền, mua vài chiếc máy phát điện không thành vấn đề.

Lời của Giang Nghiên khiến Thịnh Bình Hoa một lần nữa kinh ngạc đến mức không khép được miệng,"Cô còn có thể tự thiết kế một chiếc máy phát điện sao?"

Kiếp trước Giang Nghiên không phải là nhân tài kỹ thuật, những gì học được hiện tại đều là từ hệ thống, cho nên nhận thức của cô về bản thân thực ra không được rõ ràng cho lắm.

Bởi vì hệ thống nhận định đó là nhiệm vụ học tập cơ bản, cô cũng tưởng những gì mình học đều là kiến thức cơ bản, nên luôn rất khiêm tốn, không cảm thấy mình lợi hại đến mức nào.

Nhưng trên thực tế, trình độ kiến thức hiện tại của cô, đi làm giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh ở trường đại học cũng dư sức.

Phản ứng của Thịnh Bình Hoa khiến Giang Nghiên cảm thấy mình hơi chơi trội, vội vàng khiêm tốn bổ sung:"À, cháu chỉ thử xem sao thôi, chưa chắc đã thành công đâu."

Chương 122: Dùng Sức Đi, Quá Nhẹ Rồi! - Quân Hôn Thập Niên 70: Quân Tẩu Một Thai Ba Bảo Vả Mặt Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia