"Ngươi có ý gì?"
Hắn khẽ cười.
"Đêm nay giờ Tý, Hàn Chiếu sẽ tới phía tây nam tu sửa công sự."
Ta gần như buột miệng.
"Ngươi điên rồi!"
"Đêm nay giờ Tý, phía tây nam sẽ bùng phát lũ lớn, Hàn Chiếu tới đó chắc chắn phải c.h.ế.t!"
Nói xong, ta lập tức nhận ra điều gì.
Ánh mắt Kỳ Triệt chợt lóe, trở nên sắc bén.
"Mộng Điệp, quả nhiên ngươi cũng trở về."
Thấy ta im lặng, hắn lại nói: "Nếu ngươi đã trở về, tại sao còn gả cho Hàn Chiếu?"
"Rõ ràng đời trước người ở bên nhau là chúng ta."
Ta cảm thấy buồn cười.
"Thái t.ử điện hạ, đúng là do dân nữ bất cẩn bói quẻ, khiến người và trưởng tỷ chia lìa."
"Dân nữ hối hận không thôi, đã thề phải sửa lại sai lầm."
"Trọng sinh một đời, dân nữ nào dám tiếp tục quấy rầy điện hạ?"
"Chẳng phải người căm ghét dân nữ đến tận xương sao?"
"Nếu không, sao đời trước lại đối xử với ta như vậy?"
Kỳ Triệt hé miệng, giọng có chút khô khốc.
"Cô từng cho rằng mình hận ngươi."
"Người Cô thích là Thanh Uyển."
"Nhưng không biết từ lúc nào, Cô lại bắt đầu mong được gặp ngươi."
"Nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của ngươi, Cô lại cảm thấy khó chịu."
"Tiết Mộng Điệp, có lẽ chính ngươi cũng không ngờ đâu."
"Hôm đó khi gieo thẻ, Cô vậy mà từng mong ba cây đại cát cùng rơi xuống."
"Về sau ngươi thành thân với Hàn Chiếu, Cô cũng như nguyện cưới được Thanh Uyển."
"Nhưng trong đêm động phòng hoa chúc, Cô lại chẳng thấy vui vẻ như mình tưởng."
"Thậm chí phải tưởng tượng nàng ấy là ngươi thì mới có hứng thú."
"Ngươi nói xem, đây rốt cuộc là gì?"
Kỳ Triệt đời trước phụ ta.
Đời này lại phụ trưởng tỷ.
Ta cố nén ghê tởm trong lòng.
"Đó là gì dân nữ cũng không biết."
"Chỉ cầu điện hạ giơ cao đ.á.n.h khẽ, cứu Hàn Chiếu một mạng."
Ta dừng lại một chút rồi bổ sung.
"Nếu người chịu tha cho hắn, ta nguyện trở về bên điện hạ."
Không biết từ lúc nào, Hàn Chiếu đã để lại một nét mực đậm sâu trong lòng ta.
Có lẽ từ kiếp trước.
Có lẽ từ kiếp này.
Nhắc đến Hàn Chiếu, Kỳ Triệt nghiến răng, trong mắt dường như chất chứa hận ý ngập trời.
"Muộn rồi, Mộng Điệp."
"Hàn Chiếu nhất định phải c.h.ế.t."
"Có lẽ ngươi không biết, sau khi ngươi c.h.ế.t ở kiếp trước, hắn giống như ch.ó điên c.ắ.n loạn khắp nơi."
"Không biết hắn dùng thủ đoạn gì, cuối cùng khiến phụ hoàng chán ghét Cô, phế bỏ ngôi Thái t.ử của Cô."
"Đã trọng sinh một đời, Cô đương nhiên không thể giữ hắn."
Thì ra là vậy.
Hắn đã báo thù cho ta.
Trong cơn hoảng hốt, ta nhớ tới kiếp trước, lúc hắn toàn thân đẫm m.á.u, cầm kiếm xông vào Đông cung.
Thì ra ngay từ khi ấy hắn đã yêu ta.
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống.
Kỳ Triệt tiếp tục nói: "Cho dù Cô không g.i.ế.c hắn, hắn thi hành tân chính, động tới lợi ích của thế tộc, sớm muộn gì cũng phải c.h.ế.t."
"Từ xưa đến nay, người dám đi trước thiên hạ, bất luận hậu thế ca tụng kính yêu thế nào, ở chính thời đại của mình đều khó tránh khỏi cái c.h.ế.t."
"Có lẽ đây gọi là lấy mạng tuẫn đạo."
"Nhưng Cô có thể phát chút từ bi, giúp hắn đào xác ra."
Ta giơ tay, hung hăng tát Kỳ Triệt một cái.
Ta không dám chậm trễ, xách váy vội vàng chạy đi tìm trưởng tỷ.
Nàng đường đường là Thái t.ử phi, trong tay có không ít người, nhất định có thể giúp ta cứu Hàn Chiếu.
Trưởng tỷ nghe xong chỉ nhàn nhạt nói: "Mộng Điệp, nếu cứu Hàn Chiếu, ta chính là làm trái ý Kỳ Triệt."
"Muội có từng nghĩ cho ta không?"
Ta chỉ cảm thấy trưởng tỷ đột nhiên như biến thành một người khác.
"Trưởng tỷ, đây là chuyện liên quan đến mạng người!"
Trưởng tỷ hung hăng ném chén trà xuống.
"Cả trái tim hắn đều đặt trên người muội!"
"Muội chọc hắn không vui, hắn cũng chỉ cười cho qua."
"Còn ta thì sao?"
Cả người ta đột ngột cứng lại.
Trưởng tỷ kéo khóe môi đầy giễu cợt.
"Lúc ngủ, hắn từng gọi tên muội."
"Không chỉ một lần."
"Mộng Điệp, ban đầu ta đã nói rồi, nếu muội muốn vào Đông cung, ta có thể nhường cho muội."
"Thật sự không được thì tỷ muội chúng ta cùng vào Đông cung có gì không thể?"
"Tại sao muội lại sau lưng ta quyến rũ Thái t.ử điện hạ?"
Ta khó lòng mở miệng.
"Ta... ta không có."
Trưởng tỷ nhàn nhạt nhìn ta, dường như đang chờ đợi điều gì.
"Vậy chuyện giữa muội và Thái t.ử điện hạ rốt cuộc là vì sao?"
Bất đắc dĩ, ta chỉ có thể kể lại toàn bộ chuyện kiếp trước.
Trưởng tỷ siết c.h.ặ.t góc áo, gân xanh trên trán nổi lên.
Nghe xong, nàng thở ra một hơi dài, như đang cố hết sức nhẫn nhịn điều gì.
Một lát sau, nàng khàn giọng nói: "Thì ra là vậy."
"Nhưng tiếc quá, Mộng Điệp."
"Ta không thể giúp muội."
Đường tới phía tây nam xa xôi, bùn lầy khó đi, thường có đá lớn chắn đường, cây gãy cản lối.
Hàn Chiếu đã đi được mấy canh giờ.
Ta nóng lòng như lửa đốt, chạy c.h.ế.t hai con khoái mã nhưng vẫn không kịp.
Khi ta tới nơi, đêm lạnh như nước.
Lũ núi cuồn cuộn gầm thét.
Cát bùn bị cuồng phong cuốn lên, tạt vào mặt ta.
Ta chỉ có thể đứng cách vài chục trượng, nhìn sức mạnh có thể nuốt chửng tất cả ấy.
Kỳ Triệt đứng sau lưng ta, cao giọng nói.
"Năm ấy cũng chính ngày hôm nay."
"Ngươi bất chấp tất cả chạy ra tìm Cô."
"Khi tìm được, ngươi khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, cứ thế nhào vào lòng Cô."
"Ngay cả giày cũng chạy mất một chiếc."
"Mộng Điệp, ngươi còn nhớ không?"
Ta chậm rãi lùi lại.
"Đương nhiên nhớ."
Ngay sau đó, ta nhanh ch.óng rút một con d.a.o từ trong áo choàng, đ.â.m thẳng vào tim Kỳ Triệt.
Chỉ còn cách nửa tấc, hắn đột nhiên bắt c.h.ặ.t cổ tay ta.
"Mộng Điệp, vợ chồng một đời, Cô quá hiểu ngươi."
Ta vốn định g.i.ế.c Kỳ Triệt rồi tự sát.
Đáng tiếc, thất bại rồi.