Ba năm trước, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi Đông Cung, cũng cướp đi người con gái mà Tiêu Cảnh Hành yêu hơn cả giang sơn.
Ba năm sau, hắn bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn, trở thành đế vương của thiên hạ. Vinh quang trong tầm tay, nhưng người hắn mong nhất vẫn chưa từng trở về.
Cho đến ngày đăng cơ.
Giữa cơn mưa xuân phủ kín hoàng thành, nàng xuất hiện như chưa từng rời đi.
Nàng vẫn cười dịu dàng như năm ấy.
Vẫn gọi tên hắn như năm ấy.
Chỉ là từ sau ngày gặp lại, mọi bí mật của vụ hỏa hoạn năm xưa cũng dần được vén màn. Có những lời hứa phải đ.á.n.h đổi bằng cả sinh mệnh, có những ký ức vì quá đau mà con người tự lựa chọn lãng quên.
Và có những cuộc đoàn tụ... chỉ đến khi tất cả đã quá muộn.
1.
Tiếng chuông đồng vang dội khắp hoàng thành.
Mười hai hồi chuông trầm hùng x.é to.ạc màn mưa xuân ảm đạm.
Hôm nay là đại lễ đăng cơ.
Tiêu Cảnh Hành khoác lên mình cửu ngũ long bào, từng bước từng bước bước lên bậc thềm ngọc.
Bên tai hắn là tiếng tung hô vạn tuế của văn võ bá quan, vang vọng khắp đại điện.
Nhưng đôi mắt hắn không nhìn vương tọa, cũng chẳng nhìn chúng thần.
Hắn từ trên cao nhìn xuống cổng điện xa xôi, nơi màn mưa đang giăng lối.
Trong đầu hắn chỉ vang lên một giọng nói thanh thuần của ba năm trước:
"Nếu thiếp trở về, chàng còn chờ thiếp không?"
Hôm nay hắn đã có cả thiên hạ, nhưng người đón nhận lời hứa năm xưa lại chẳng thấy tăm hơi.
Ngoài cổng thành, một chiếc xe ngựa cũ kỹ chậm rãi dừng lại.
Màn mưa bụi bao phủ lấy cỗ xe, che khuất dung nhan người bên trong.
Rèm xe vén lên. Một cô gái mặc váy xanh bước xuống.
Nàng không mang theo hành lý, cũng không có người hầu hạ bên cạnh.
Gương mặt nàng thanh tú, không chút thay đổi so với ba năm trước. Tựa như năm tháng đã hoàn toàn lãng quên nàng.
Diệp Thanh Hoan ngước nhìn bờ tường hoàng cung đỏ rực, khẽ cười.
"Ta về rồi."
Nàng bước đi trên con đường đá ướt đẫm.
Không một ai ngăn cản nàng, cũng không ai nhìn nàng. Mọi người đều đang hướng về phía đại điện, nơi tân đế vừa lên ngôi.
Tiêu Cảnh Hành đang đứng trước ngai vàng thì bỗng nhiên khựng lại.
Ánh mắt hắn đông cứng tại bóng hình váy xanh vừa xuất hiện nơi giao lộ cung đường.
Bất chấp lễ nghi, bất chấp lời can gián của đại thần, hắn quay người chạy đi.
Hoàng đế chạy thục mạng xuống những bậc thềm ngọc dài dằng dặc. Tà long bào quét qua nước mưa, ướt sũng.
Đến trước cổng cung, hắn mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng.
Bàn tay hắn run rẩy dữ dội, đôi mắt long lên đỏ hoe, hơi thở dồn dập.
"Thanh Hoan... là nàng thật sao?"
Diệp Thanh Hoan tựa đầu vào vai hắn, khóe môi khẽ cong lên:
"Chàng đã làm Hoàng đế rồi."
Bá quan văn võ đuổi theo đến nơi, tất cả đều quỳ rạp dưới mưa, không một ai dám ho he nửa lời.
Chiếc xe ngựa hoàng gia hồi cung, bên trong rộng rãi và ấm áp.
Tiêu Cảnh Hành nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, như thể chỉ cần buông ra thì nàng sẽ biến mất.
Hắn nhìn nàng, vừa mừng vừa tủi, khẽ trêu:
"Nàng gầy đi rồi, ba năm qua trẫm tìm nàng đến phát điên."
Diệp Thanh Hoan cúi đầu, ngón tay mân mê dải lụa trên váy, cười đáp:
"Chàng là Hoàng đế, sao lại nói lời trẻ con như vậy."
"Ba năm qua nàng rốt cuộc đã đi đâu?" Tiêu Cảnh Hành nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng trầm xuống.
Nàng khựng lại một nhịp, rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ, nụ cười phảng phất vẻ xa xăm:
"Đi rất xa, một nơi rất xa."
Xe ngựa dừng trước một tẩm cung nguy nga.
Tiêu Cảnh Hành đích thân dẫn nàng vào trong. Nơi này được quét dọn sạch sẽ, không một hạt bụi.
Nàng nhìn quanh, mọi bài trí từ bình hoa, bức bình phong cho đến cuốn sách đặt trên bàn đều giống hệt phòng nàng năm xưa.
"Ba năm qua, trẫm không cho ai động vào đồ đạc của nàng," Tiêu Cảnh Hành nhẹ nhàng nói, "Mọi thứ vẫn luôn chờ nàng."
Diệp Thanh Hoan bước đến cạnh bàn, ngón tay lướt qua mặt gỗ lạnh ngắt.
Nàng đứng yên rất lâu, không hề nói một lời nào.
Lát sau, nàng mới quay lại nhìn hắn, thở dài một tiếng:
"Chàng thật ngốc."
Từ ngự uyển nhìn ra xa, có thể thấy một khoảng đất trống tiêu điều.
Nơi đó tường đổ ngói vỡ, dấu vết cháy sém vẫn còn mờ nhạt dưới làn mưa. Đó là Đông Cung cũ.
Hai người đứng dưới mái hiên, cùng nhìn về phía phế tích ấy.
Tiêu Cảnh Hành siết c.h.ặ.t nắm tay, giọng đầy tự trách:
"Vụ cháy năm đó... là ta đến muộn. Nếu ta bảo vệ nàng tốt hơn, nàng đã không phải lưu lạc ba năm."
Diệp Thanh Hoan nhìn khoảng đất trống, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không gió.
Nàng khẽ lắc đầu:
"Không trách chàng. Đó là mệnh."
Nàng đứng dưới hiên, thủy chung không hề bước lại gần phế tích kia dù chỉ một bước.
Trong ngự thư phòng, ánh nến sáng rực soi tỏ những tấu chương chất đống.
Tiêu Cảnh Hành ngồi bên bàn phê duyệt, còn Diệp Thanh Hoan ngồi mài mực bên cạnh.
Hắn dừng b.út, nhìn nàng bằng ánh mắt kiên định:
"Chờ trẫm xử lý xong xuôi chuyện triều chính, ổn định lòng dân, trẫm sẽ lập nàng làm Hoàng hậu."
Đây là lời hứa lớn nhất của một đấng nam nhi, cũng là danh phận cao quý nhất hắn có thể trao cho nàng.
Diệp Thanh Hoan nghe vậy chỉ mỉm cười dịu dàng. Nàng không gật đầu, cũng chẳng từ chối.
Nàng nhẹ nhàng đặt thỏi mực xuống, cúi người thổi nhẹ phong thư trên bàn:
"Bệ hạ, mực sắp khô rồi, mau phê tấu chương đi."
Ngày hôm sau, mưa tạnh, trời hửng nắng nhẹ.
Tiêu Cảnh Hành gạt lại việc triều chính, cùng nàng đi dạo quanh ngự hoa viên.
Hắn nhìn thấy một đóa mẫu đơn chớm nở, bèn tiến lại gần, cẩn thận hái xuống.
Hắn cười, giơ tay muốn cài đóa hoa lên mái tóc mây của nàng.
Diệp Thanh Hoan khẽ nghiêng đầu né tránh, giơ tay cản tay hắn lại.
"Đừng cài," nàng nhìn đóa hoa trong tay hắn, khẽ nói.
"Sao vậy? Nàng không thích à?" Hắn ngạc nhiên.
Nàng nhìn những cánh hoa mỏng manh, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
"Hoa lìa cành rất nhanh sẽ tàn. Cứ để nó ở trên cây đi."
Màn đêm buông xuống, hoàng cung chìm vào sự tĩnh mịch đáng sợ.
Trong tẩm điện, ánh nến lay động hắt bóng hai người lên tường.
Tiêu Cảnh Hành ôm Diệp Thanh Hoan vào lòng, cằm tựa lên tóc nàng, khẽ hỏi:
"Ba năm qua... nàng có nhớ trẫm không?"
Diệp Thanh Hoan nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, thì thầm:
"Nhớ chứ. Ngày nào thiếp cũng nhớ chàng."
Nàng mở mắt, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, nói thêm một câu:
"Nhưng... không gặp được."
Tiêu Cảnh Hành chỉ nghĩ nàng bị người ta giam lỏng ở nơi nào đó, lòng càng thêm xót xa, ôm nàng c.h.ặ.t hơn.
Đêm khuya, trời lại đổ mưa lớn. Tiếng sấm rền vang bên ngoài cửa sổ.
Diệp Thanh Hoan đứng bên cửa sổ nhìn màn mưa xối xả, bóng lưng trông thật cô độc.
Nàng không quay đầu lại, khẽ gọi:
"Tiêu Cảnh Hành."
"Trẫm đây." Hắn bước đến từ phía sau.
"Nếu một ngày... thiếp lại biến mất," giọng nàng run lên rất nhỏ, "Chàng còn tìm thiếp không?"
Tiêu Cảnh Hành vòng tay ôm lấy nàng từ sau lưng, áp sát mặt vào cổ nàng, kiên định đáp:
"Cho dù phải tìm đến cuối trời, lật tung cả thiên hạ này, trẫm cũng sẽ đưa nàng về."
Diệp Thanh Hoan nhắm mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, tan vào bóng tối.
"Vậy... thiếp yên tâm rồi."