Quý Phi Mưu

Chương 5

Chương 5

Lại có tình nghĩa nhiều năm, nên dẫu biết nàng sai hắn chỉ tỏ ra tiếc rèn sắt không thành thép chứ vẫn không nỡ nặng tay trừng phạt.

Khuyên nhủ mãi, nói đến khô cả miệng.

Cuối cùng Quý phi cũng chỉ bị phạt quỳ một ngày một đêm rồi cấm túc ba tháng.

Ta thấy mục đích đã đạt liền tỏ vẻ rộng lượng nói rằng mình không sao cả.

Thấy ta hiểu chuyện như vậy, Hoàng thượng áy náy gật đầu với ta rồi quay người đỡ Quý phi rời đi.

Sau khi màn kịch kết thúc, sắc mặt Thái hậu chợt thay đổi.

Bà gọi ta vào trong điện trầm giọng nói:

"Con nha đầu này."

"Lá gan cũng thật không nhỏ."

"Đến cả ai gia, ngươi cũng dám lợi dụng."

Trong lòng ta chợt trầm xuống.

Nhưng rất nhanh đã hiểu.

Thái hậu lăn lộn trong hậu cung bao nhiêu năm.

Nhìn thấu chút thủ đoạn của ta… cũng chẳng có gì lạ.

Nghe vậy, ta không hề biện giải lấy nửa lời, lập tức quỳ phịch xuống đất.

"Thần thiếp biết tội, xin Thái hậu trách phạt!"

"Chốn hậu cung vốn đã khó bề sinh tồn."

"Những gì thần thiếp làm… cũng chỉ vì muốn tự bảo vệ mình mà thôi."

"Nếu không sớm tính toán cho bản thân, chỉ e cả đời này sẽ bị người khác giẫm dưới chân."

Thái hậu im lặng hồi lâu đột nhiên vỗ tay cười lớn.

Bà chẳng những không nổi giận, mà trong mắt còn lộ vẻ tán thưởng.

"Tốt!"

"Rất tốt!"

"Ai gia đã rất lâu rồi chưa gặp chuyện nào thú vị như vậy."

"Ngươi rất thông minh."

"Cũng có thủ đoạn."

"Đáng tiếc…vẫn chưa đủ tàn nhẫn."

Ta ngẩng đầu, vẻ mặt cung kính.

"Thần thiếp ngu dốt."

"Xin Thái hậu chỉ dạy."

Ánh mắt Thái hậu khẽ thay đổi.

Khóe môi nở một nụ cười đầy hiểm độc.

"Vậy phải xem."

"Vì muốn kéo Quý phi xuống, ngươi dám làm đến mức nào."

"Ai gia quả thực rất ghét nàng ta."

"Nếu ngươi thật sự hạ quyết tâm."

"Đợi nàng ta sụp đổ… vị trí đó sẽ là của ngươi."

Ta do dự một lát cuối cùng c.ắ.n răng.

"Thần thiếp..."

"Cam nguyện trở thành thanh đao trong tay Thái hậu."

"Dẫu c.h.ế.t muôn lần cũng không từ!"

Cứ như vậy.

Ta và Thái hậu đạt thành một giao ước.

Bà cũng thật sự chỉ cho ta một kế độc.

Chỉ cần thành công thì Quý phi sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội trở mình.

Từ sau hôm ấy.

Vì Quý phi bị cấm túc, không thể thị tẩm nên Hoàng thượng liền thường xuyên triệu ta hầu hạ.

Tình cảm của hắn đối với ta rất kỳ lạ.

Vừa mang lòng áy náy, lại vừa không thể kìm nén sự rung động.

Ta liền lợi dụng thứ tình cảm ấy để giữ c.h.ặ.t cả người lẫn trái tim của hắn.

Hoàng thượng say mê thân thể ta, đã nếm qua rồi thì chẳng thể dứt, ngày đêm quấn quýt không rời.

Sau mỗi lần thị tẩm ta đều uống bí d.ư.ợ.c do Thái hậu ban.

Quả nhiên.

Chưa đầy một tháng, tin ta m.a.n.g t.h.a.i đã truyền khắp hậu cung.

Hoàng thượng biết tin thì mừng rỡ khôn xiết.

Vui như một đứa trẻ.

"Thật sao?"

"Trẫm có con rồi!"

"Sở Sở."

"Nàng đúng là đại công thần của hoàng thất!"

"Trẫm nhất định phải trọng thưởng cho nàng!"

Vì đây là đứa con đầu tiên của Hoàng thượng, nên cả hắn và Thái hậu đều vô cùng coi trọng.

Chỉ vừa xác nhận có thai.

Hoàng thượng đã lập tức tấn phong ta từ một Quý nhân nho nhỏ… một bước trở thành Phi.

Thái hậu còn khắp nơi tuyên bố.

Nếu một lần sinh được hoàng t.ử.

Đó sẽ là Hoàng trưởng t.ử.

Đến lúc ấy ta sẽ được tấn phong Quý phi.

Thậm chí ngay cả ngôi vị Hoàng quý phi cũng không phải là không thể.

Trong chốc lát ta trở thành người được sủng ái nhất hậu cung, đi đến đâu cũng được mọi người vây quanh nịnh bợ.

Để bảo đảm long t.h.a.i bình an, ngày nào Hoàng thượng cũng tới ở bên ta.

Từ ăn uống đến sinh hoạt, việc gì cũng đích thân chăm sóc sợ xảy ra dù chỉ một sơ suất.

Ngược lại.

Người đang bị cấm túc kia, không biết… khi được thả ra.

Sẽ là cảnh tượng thế nào.

Ta thật sự rất mong chờ.

Chẳng mấy chốc, ba tháng cấm túc đã hết.

Nghe nói vừa được thả Quý phi đã lập tức xông đến Ngự thư phòng tìm Hoàng thượng.

Tin ta mang long t.h.a.i chắc hẳn đã sớm truyền tới tai nàng.

Với tính tình kiêu ngạo ấy nàng đương nhiên không thể ngồi yên.

Hẳn là muốn đến đòi Hoàng thượng một lời giải thích.

Ta không chút vội vàng, đỡ bụng còn chưa lộ rõ chậm rãi đi theo.

Tính toán thời gian.

Đã đến lúc… đứa bé này phát huy tác dụng rồi.

Vừa đến cửa Ngự thư phòng, ta đã nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội bên trong.

"Giải Ngữ!"

"Bình tĩnh đi!"

"Đây là Ngự thư phòng!"

"Sao nàng dám tự tiện xông vào?"

Quý phi cười khẩy.

Rõ ràng chẳng có chút bình tĩnh nào.

"Ngự thư phòng thì sao?"

"Trước kia chính miệng chàng nói."

"Ta không cần hành lễ."

"Không cần giữ quy củ."

"Muốn gặp chàng lúc nào cũng được."

"Không cần thông truyền."

"Vậy mà bây giờ thì sao?"

"Có hồ ly tinh mới liền quên người cũ?"

"Đến cả con cũng có rồi!"

Ngay sau đó là tiếng đồ đạc bị đập phá vang lên.

Hoàng thượng cũng nổi giận, không còn chút kiên nhẫn như trước.

"Đủ rồi!"

"Ba tháng cấm túc xem ra vẫn chưa đủ để nàng hối cải!"

"Sở Sở mang long thai."

"Lẽ nào nàng không nên mừng cho trẫm sao?"

"Nàng được trẫm sủng ái bao năm nhưng bụng mình lại không chịu sinh thì còn trách được ai?"

"Trẫm còn chưa truy cứu tội nàng hãm hại phi tần thì nàng nên biết chừng mực đi!"

Quý phi không dám tin sững sờ nhìn Hoàng thượng.

"Biết chừng mực?"

"Trước kia người nuông chiều ta là chàng."

"Bây giờ lại bảo ta biết chừng mực?"

"Diệp Thế Kiệt!"

"Đồ nam nhân tệ bạc!"

"Chàng lừa ta, đáng bị trời đ.á.n.h!"

Ngay giây tiếp theo là một cái tát giáng xuống mặt nàng.

Chính tay Hoàng thượng đ.á.n.h.

Ba tháng đã đủ để thay đổi rất nhiều thứ, bao gồm cả trái tim của một nam nhân.

Đem sự dịu dàng săn sóc của ta so với tính ngang ngược của Quý phi.

Đương nhiên nàng càng khiến người ta chán ghét hơn.

Thấy thời cơ đã tới ta liền giả bộ yếu đuối bước vào rồi đứng chắn trước mặt Quý phi.

"Hoàng thượng."

"Đều là lỗi của thần thiếp."

"Thần thiếp không nên độc chiếm thánh sủng."

"Cũng không nên mang long thai."

"Xin người và Quý phi nương nương… đừng vì thần thiếp mà cãi nhau."

Hoàng thượng hất tay áo quay mặt sang một bên, hiển nhiên không muốn tiếp tục tranh cãi.

Ta liền nắm lấy tay Quý phi.

"Quý phi nương nương."

"Người cũng nên thông cảm cho Hoàng thượng."

Chương 5 - Quý Phi Mưu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia