05
"Hóa ra tỷ cũng là bị hạ chỉ ép buộc vào cung à?"
Ta dẫn Hoàng hậu ra đình giữa hồ để cho cá ăn. Ta ngồi bệt trên bậc thềm, hai chân buông thõng đung đưa trong không trung.
Hoàng hậu không chịu ngồi xuống.
Ta bảo ở đây làm gì có ai đâu, tỷ sợ cái gì chứ?
Tỷ ấy bảo không có ai cũng không được.
Tỷ ấy là Hoàng hậu, lúc nào cũng phải chú ý đến thân phận của mình. Ta ngửa người ra sau, gối đầu lên cánh tay, ngước mắt nhìn tỷ ấy.
Tỷ ấy suốt ngày khoác lên mình bộ cung trang dày cộm, tầng tầng lớp lớp phức tạp, lớp trang điểm tinh tế mà uy nghiêm.
Ta thì khác hẳn, ta có rất nhiều quần áo đẹp, muốn mặc bộ nào thì mặc bộ nấy. Lúc nào không muốn trang điểm thì thôi, dù sao ta cũng vốn sẵn nét đẹp tự nhiên rồi.
Tuổi tác hai ta cũng xấp xỉ nhau.
Tỷ ấy thì lúc nào cũng nghiêm chỉnh, quy củ, còn ta thì giống như một con khỉ nghịch ngợm chạy nhảy lung tung.
Tỷ ấy sống chẳng hề vui vẻ, ngay cả lúc ngủ cũng luôn nhíu c.h.ặ.t đôi mày.
Ta không khỏi cảm thán: "Làm Hoàng hậu chẳng tốt chút nào, vẫn là làm Quý phi sướng hơn."
Tỷ ấy cụp mi mắt nhìn ta, khẽ nhếch khóe môi: "Trên thế gian này, có ai lại không muốn làm Hoàng hậu chứ?"
Ta bảo: "Có ta nè."
"Hồi đó lúc ta chuẩn bị tiến cung, cha ta đã hỏi ta muốn làm Hoàng hậu hay Quý phi rồi. Ta không muốn làm Hoàng hậu nên mới chọn Quý phi đấy chứ."
Sắc mặt tỷ ấy đột nhiên trở nên trắng bệch.
Ta gặng hỏi tỷ ấy làm sao vậy? Hoàng hậu thẫn thờ nhìn ta một lúc lâu, rồi nở một nụ cười mà ta không tài nào hiểu nổi, sau đó xoay người bỏ đi.
Ta muốn đuổi theo tỷ ấy, tỷ ấy liền buông lại năm chữ lạnh lùng: "Đừng đi theo bản cung."
Ta nhìn theo bóng lưng tỷ ấy, lòng tràn ngập sự ngơ ngác và bất an. Mỗi khi tỷ ấy cười lên trông luôn rất đẹp, nhưng nụ cười vừa rồi lại chẳng đẹp chút nào.
Buổi tối, ta theo thói quen chạy sang tẩm cung của tỷ ấy ngủ.
Cửa cung đóng c.h.ặ.t, chỉ có một tiểu thái giám hé mặt ra từ bên trong, nhỏ giọng nói: "Quý phi nương nương, Hoàng hậu nương nương nhà nô tài thân thể khó ở, đã an giấc rồi, xin người vài ngày nữa hãy quay lại."
Ta vô cùng lo lắng: "Đã gọi thái y chưa? Có nghiêm trọng không? Cho ta vào trong xem tỷ ấy một chút đi."
"Người đừng hỏi nữa, cẩn thận kẻo làm Hoàng hậu nương nương thức giấc."
Cửa cung đóng sầm lại, ta cô đơn ngồi bệt xuống bậc thềm.
Mỗi lần cha ta phạm lỗi, ông ấy sẽ bị mẹ đuổi ra khỏi phòng. Ông ấy sẽ ngồi bó gối ngay trước cửa mà đợi mãi, đợi mãi. Đến khi mẹ mủi lòng thì sẽ cho ông ấy quay lại phòng.
Ta quả không hổ danh là con gái của cha ta.
Ta cũng ngồi trước cửa mà đợi.
06
Đang lúc mơ màng sắp ngủ, kiệu của Hoàng thượng vừa vặn đi ngang qua.
Ngài ấy hừ lạnh một tiếng: "Đáng đời!"
Cái người này thật là có bệnh mà. Đêm hôm khuya khoắt không lo ngủ đi, lại chạy đến trước mặt ta mà khua môi múa mép.
Lòng ta đang phiền muộn, chẳng buồn để ý đến ngài ấy.
Ngài ấy lại càng được đà lấn tới:
"Ngươi nói xem ngươi có phải là một kẻ ngốc không? Ngươi là Quý phi của trẫm, không lo nịnh bợ trẫm cho thật tốt, ngày nào cũng cụp đuôi chạy theo sau Hoàng hậu."
"Trước khi tiến cung, cha ngươi không dặn ngươi rằng làm trẫm vui lòng mới là điều quan trọng nhất sao?"
Ngài ấy mới là kẻ ngốc ấy.
Cả nhà ngài ấy đều là kẻ ngốc!
Nhưng lời ngài ấy nói lại chợt nhắc nhở ta: "Cha ta bảo rồi, ta có chuyện gì thì cứ trực tiếp đi tìm ngài. Bây giờ ta muốn gặp Hoàng hậu, ngài giúp ta gọi cửa đi."
Hoàng thượng bật cười, có vẻ như là vì quá tức giận, ngài ấy nghiến răng nói: "Vệ Tiểu Đào, ngươi không nhìn ra là Hoàng hậu rất ghét ngươi sao? Nàng ấy căn bản là không muốn gặp ngươi, ngươi còn mặt dày mày dạn ở lại đây làm cái gì?"
Ta bật dậy trừng mắt nhìn ngài ấy: "Hoàng hậu mới không ghét ta!"
Tỷ ấy đối xử với ta tốt vô cùng.
Hoàng thượng cười nhạo: "Không ghét ngươi, lẽ nào lại đi thích ngươi? Ai lại đi thích một kẻ tình địch tranh giành nam nhân với mình cơ chứ?"
"Trẫm thật sự nghi ngờ, cha ngươi chỉ lo huấn luyện đại quân mà quên mất dạy dỗ đứa con ngốc nghếch này rồi, hay là ông ấy cố tình đưa một đứa ngốc vào cung để làm trẫm ghê tởm?"
"Không được nói cha ta!"
Ta tức điên người, lao lên định đ.ấ.m ngài ấy một trận nhưng bàn tay ta bỗng được bao bọc bởi một luồng ấm áp mềm mại.
Hoàng hậu đã chắn ngay trước mặt ta, ánh mắt bình thản nhìn về phía kiệu của Hoàng thượng: "Hoàng thượng xin hãy cẩn ngôn."
"Vệ đại tướng quân bảo vệ gia quốc, đem đứa con gái độc nhất vô cùng yêu chiều gửi vào trong cung. Những lời này nếu truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người ta lạnh lòng sao?"
Hoàng thượng nheo mắt lại: "Nàng đang đe dọa trẫm đấy à?"
"Thần thiếp không dám."
"Thần thiếp thân là mẫu nghi thiên hạ, tự khắc mọi chuyện đều lấy quốc gia làm trọng. Những gì thần thiếp mong muốn, chẳng qua là hậu cung hòa thuận, tiền triều thái bình, tướng sĩ đồng lòng, bách tính an khang thịnh vượng."
Hoàng thượng hừ giọng nói: "Trong lòng đã chứa đựng đại nghĩa như thế, thì ngày mai mùng một, đừng quên thị tẩm. Khai chi tán diệp cho hoàng gia cũng là bổn phận của Hoàng hậu."