09
Hoàng thượng dường như đã thật sự nổi giận rồi. Đôi mắt ngài ấy đỏ ngầu, im lặng không nói một lời nào mà trừng mắt lườm ta.
Cha ta từng dặn, khi nào gặp chuyện không biết phải làm sao thì cứ khóc trước đã. Nước mắt của ta bắt đầu thi nhau rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.
Ta nghẹn ngào bảo: "Ta muốn về nhà rồi, ta ở cái nơi này chẳng thấy vui vẻ chút nào hết."
Hoàng thượng cười lạnh: "Vừa rồi chẳng phải ngươi còn đang vui lắm sao?"
Ta nức nở: "Nhưng ngài có vui đâu. Ngài không vui, làm sao ta vui cho nổi?"
Cái lý thuyết ngốc nghếch của ta lại bắt đầu vận hành rồi. Hoàng thượng hít một hơi thật sâu, gượng dậy đứng lên từ dưới đất.
"Quý phi, trẫm là Hoàng thượng, ngươi không nên vô lễ như thế."
Ta bĩu môi: "Ngài là Hoàng thượng thì ta phải nhường nhịn ngài chắc? Tỷ thí võ nghệ cốt ở sự công bằng, rõ ràng là do kỹ nghệ của ngài kém cỏi hơn người ta."
"Nếu ở trên chiến trường mà ta nhường nhịn quân địch, cha ta nhất định sẽ vặn đầu ta ra để làm quả cầu mà đá đi chơi đấy."
Hoàng thượng nhíu mày: "Nơi này là hoàng cung, không phải chiến trường, trẫm cũng không phải kẻ thù của ngươi!"
Ta không hiểu: "Thế ngài là bạn bè của ta à?"
"Trẫm là phu quân của ngươi!"
"Cha ta cũng là phu quân của mẹ ta vậy, nhưng mỗi lần mẹ ta đ.á.n.h cha ta, cha ta chẳng bao giờ tức giận cả, ông ấy còn tìm đủ mọi cách để dỗ dành cho mẹ ta vui lên cơ. Sao ngài lại không làm được như thế?"
"Trẫm... Thôi bỏ đi."
Hoàng thượng ném phăng thanh mộc kiếm xuống đất: "Ngươi còn chuẩn bị cái gì nữa?"
"Rượu, Hoàng thượng có muốn uống rượu không?"
"Uống."
Lòng ngài ấy mệt mỏi quá rồi, cần chút men rượu để ủi an.
Ta cảm thấy mình đã bị lừa gạt rồi.
Hoàng thượng căn bản chẳng phải là người lợi hại nhất thiên hạ gì cả.
Đánh nhau đ.á.n.h không lại ta.
Uống rượu cũng uống không lại ta.
Ngài ấy còn chẳng lợi hại bằng một góc của cha ta, cha ta mới xứng đáng làm hoàng đế chứ.
Nhưng lời này ta không dám nói ra miệng đâu, vì Hoàng hậu không cho phép ta nhắc đến cha, cũng không cho phép ta nhắc đến năm mươi vạn đại quân của cha ta.
Ta nhỏ mọn lén lút đá Hoàng thượng vài cái cho bõ ghét, rồi đi thay một bộ quần áo sạch sẽ khác chạy sang tẩm cung của Hoàng hậu ngủ.
Ta muốn nói với tỷ ấy rằng ta đã không nuốt lời.
Đời này, quyết không thị tẩm!
10
Còn chưa ngủ đã giấc, Hoàng hậu đã gọi ta thức dậy.
Tỷ ấy bảo Thái hậu triệu kiến.
Trên đường đi, tỷ ấy không ngừng dặn dò ta: "Đừng cãi lời Thái hậu, bà ấy có nói cái gì thì muội cứ im lặng là được."
Khi đến Từ Ninh cung, Hoàng thượng và Phương tần cũng đang ở đó. Đôi mắt Phương tần đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc lóc t.h.ả.m thiết xong, ánh mắt hậm hực lườm ta đầy căm tức.
Ta chẳng chịu thua kém, lập tức trợn mắt lườm lại nàng ta.
Định thi xem mắt ai to hơn chắc?
Hoàng thượng vốn dĩ đang ngủ gà ngủ gật, vừa nhìn thấy cảnh này thì bỗng chốc bật cười thành tiếng.
Bị Thái hậu lườm cho một cái sắc lẹm, ngài ấy mới vội vàng thu lại nụ cười.
Thái hậu nhíu mày nhìn ta: "Ngươi chính là con gái của Vệ Sùng?"
Ta gật gật đầu.
Đúng vậy, ta là con gái của cha ta.
Bà ấy đập mạnh tay lên thành ghế: "Hậu cung kiêng kị nhất là chuyện ghen tuông đố kị, ngươi lại dám chạy đến tận cung của Phương tần để cướp người, trong mắt ngươi còn có quy củ gì nữa không?"
Hoàng hậu không cho ta lên tiếng, nên ta quyết giữ im lặng. Ta chỉ chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn bà ấy.
Thái hậu tức giận: "Ai gia đang nói chuyện với ngươi đấy, ngươi bị câm rồi à?"
Hóa ra không nói lời nào cũng có thể làm người ta tức điên lên đến nhường này.
Hoàng hậu thật là lợi hại quá đi!
Phương tần lúc này mới thút thít lên tiếng: "Cô mẫu, con vị phận thấp kém, chịu chút uất ức cũng đành thôi."
"Nhưng Hoàng hậu tỷ tỷ tôn nghiêm là chủ hậu cung, ngày mùng một là ngày quan trọng đến thế mà lại bị Quý phi ngang nhiên bá chiếm mất, sau này còn làm sao phục chúng được nữa đây."
"Cái gì cơ?"
Giọng Thái hậu bỗng cao v.út lên: "Hoàng hậu, ngươi làm chủ hậu cung kiểu gì thế hả, quy củ do tổ tông truyền lại mà đến đời ngươi lại để hủy hoại ra nông nỗi này sao?"
"Chẳng trách Quý phi dám cả gan đến tận cung của Phương tần mà cướp người, hóa ra nguồn cơn của mọi rắc rối đều nằm ở trên người ngươi!"
Hoàng hậu cụp mi mắt, cũng không hé răng nửa lời. Tỷ ấy dường như đã quá quen thuộc với chuyện này rồi.
Thái hậu còn định tiếp tục giáo huấn la rầy, ta liền tỏ vẻ không vui nói: "Nguồn cơn của mọi rắc rối chẳng phải là xuất phát từ trên người Hoàng thượng sao?"
Trong điện bỗng chốc rơi vào không gian tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
"Chân mọc trên người Hoàng thượng, ngài ấy muốn đi đâu thì đi, ai mà cản nổi chứ? Hoàng thượng mới là người không tuân thủ quy củ kìa."
"Thái hậu muốn trách phạt Hoàng thượng thì cứ việc nói thẳng ra cho rồi, mắc mớ gì phải lôi kéo những người vô tội vào làm chi."
Mặc kệ sự kinh hoàng tột độ của đám đông xung quanh, ta bước mấy bước tiến đến ngay trước mặt Phương tần.
Bờ môi Phương tần run rẩy: "Ngươi, ngươi muốn làm gì?"
Ta vung tay một cái khiến nàng ta quay cuồng xoay mòng mòng mấy vòng:
"Ta không có ý kiến, Hoàng hậu không có ý kiến, Hoàng thượng cũng chẳng có ý kiến gì, chỉ có mỗi mình ngươi là thích lải nhải chạy đi mách lẻo thôi."
"Có một người cô mẫu làm Thái hậu thì ghê gớm lắm chắc. Cha ta còn có hẳn năm mươi vạn đại quân cơ đấy, ta có cần phải về mách lẻo với cha ta một tiếng không hả!"