“Con chỉ là một quân cờ.”
Bốn phía lặng như tờ.
Ta đứng bất động.
Những lời ấy như lưỡi kiếm đ.â.m xuyên l.ồ.ng n.g.ự.c.
Suốt bảy trăm năm, ta luôn cho rằng mình dựa vào thiên phú để bước lên đỉnh cao.
Hóa ra…Ngay từ lúc bước vào Vô Tình tông. Con đường của ta đã được người khác sắp đặt.
Ta ngẩng đầu.
“Ngài nói rõ.”
Thái Thượng Đạo Tôn khẽ thở dài.
“Thanh Dao. Con có từng thắc mắc không?”
“Vì sao mấy vạn năm qua, chỉ có Vô Tình đạo mới dễ phi thăng nhất?”
Ta không đáp.
Bởi vì…Ta từng nghĩ đó là lẽ đương nhiên.
Đạo tâm càng thuần khiết. Thiên đạo càng ưu ái.
Thái Thượng Đạo Tôn cười tự giễu.
“Không phải. Thiên đạo không thiên vị Vô Tình đạo.”
“Là thiên giới…Đã lừa cả tam giới.”
Ông chậm rãi giơ tay.
Một tấm cổ đồ hiện lên giữa không trung.
Đó là bản đồ tam giới từ thời thượng cổ.
Khác với hiện tại.
Khi ấy, Tiên giới và nhân gian được nối liền bằng vô số cầu trời.
Thần tiên có thể xuống nhân gian. Phàm nhân cũng có thể tu luyện thành tiên. Không hề có khoảng cách.
Thái Thượng Đạo Tôn nói:
“Năm vạn năm trước. Ma Thần xuất thế. Tam giới đại loạn.”
“Để phong ấn Ma Thần cần chín vị Kiếm Tiên có đạo tâm tuyệt đối.”
“Nhưng không ai làm được. Bởi vì người có thất tình lục d.ụ.c đều sẽ có nhược điểm. Mà chiến trường ấy chỉ cần một lần d.a.o động. Tam giới sẽ diệt.
Cho nên các vị Thần Tôn năm đó sáng tạo ra một loại đạo.
Một loại đạo có thể xóa sạch tình cảm. Đó là…Vô Tình đạo."
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Là các người…Chủ động xóa đi thất tình lục d.ụ.c của đệ t.ử?”
“Đúng.”
“Lúc đầu. Đều là tự nguyện. Nhưng sau này…”
Giọng ông trở nên nặng nề.
“Càng ngày càng ít người muốn tu.”
“Thế là…Có người bắt đầu dùng nước Vong Tình.”
“Xóa ký ức. Ép người thành đạo.”
Mỗi một chữ.
Đều khiến sắc mặt ta lạnh thêm một phần.
Ta bỗng nhớ. Trong tông môn. Đúng là có rất nhiều sư huynh sư tỷ. Bọn họ luôn bình tĩnh quá mức.
Bình tĩnh đến lạnh lùng. Ngay cả khi cha mẹ qua đời. Ngay cả khi đồng môn c.h.ế.t trước mặt. Cũng không hề d.a.o động.
Ta từng nghĩ. Đó là đạo tâm.
Bây giờ mới hiểu.
Đó là…Một trái tim bị người khác cướp mất.
“Đủ rồi.”
Thiên Đế lạnh lùng cắt ngang.
Ông nhìn Thái Thượng Đạo Tôn.
“Sư thúc. Người già rồi. Nên nghỉ ngơi.”
Vừa dứt lời.
Ông bỗng bóp nát một khối ngọc phù.
Ầm!
Chín tầng trời rung chuyển. Mây vàng tản ra. Một cánh cửa cổ xưa từ từ mở ra. Tiếng xiềng xích vang vọng khắp thiên địa.
Rồi…
Một bàn tay khổng lồ thò ra khỏi cánh cửa. Bàn tay ấy phủ đầy thần văn.
Chỉ một lần xuất hiện. Đã khiến không gian quanh Nam Thiên Môn bắt đầu sụp đổ.
Thái Thượng Đạo Tôn biến sắc.
“Ngươi điên rồi! Ngươi mở Thiên Ngục?”
Thiên Đế cười lạnh.
“Hôm nay. Kẻ nào phản thiên. Đều phải c.h.ế.t.”
Mặc Uyên tiến lên một bước.
Đứng chắn trước mặt ta.
“Thanh Dao.”
“Lát nữa. Nàng tìm cơ hội rời đi.”
Ta cau mày.
“Còn ngươi?”
Hắn cười.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Nụ cười ấy giống hệt thiếu niên năm nào.
“Ta từng nói. Nếu có nguy hiểm. Ta sẽ đứng phía trước.”
Ta bỗng nhớ lại.
Trong khu rừng năm ấy.
Thiếu niên cầm chiếc rìu bổ củi. Run đến mức mặt trắng bệch. Vẫn dám chắn trước yêu thú.
Bảy trăm năm trôi qua.
Người ấy…Chưa từng thay đổi.
Thay đổi…Chỉ có ta.
Ta bước lên. Đứng song song với hắn.
“Ngày trước. Đều là ngươi bảo vệ ta.”
“Hôm nay. Đến lượt ta.”
Mặc Uyên sững người.
Khóe môi khẽ cong.
“Được.”
Chỉ một chữ.
Lại khiến lòng ta đau đến phát run.
Ầm!
Bàn tay khổng lồ từ Thiên Ngục giáng xuống.
Mang theo uy áp hủy thiên diệt địa.
Mấy vị thần tướng vừa định xông lên.
Đã bị ép quỳ xuống. Không thể cử động.
Ngay cả Quỷ Vương phía sau Mặc Uyên cũng đồng loạt phun m.á.u.
Sắc mặt trắng bệch. Chỉ có ba người vẫn đứng.
Ta.
Mặc Uyên.
Và Thái Thượng Đạo Tôn.
Thiên Đế lạnh lùng phất tay.
“G.i.ế.c.”
Khoảnh khắc ấy. Mặc Uyên rút kiếm. Ta cũng rút kiếm.
Hai thanh kiếm. Một đỏ như m.á.u. Một trắng như tuyết. Đồng thời chỉ thẳng lên trời.
Mặc Uyên nghiêng đầu nhìn ta.
Khẽ cười.
“Thanh Dao. Lần này, đừng buông tay ta.”
Ta không đáp.
Chỉ lặng lẽ siết c.h.ặ.t t.a.y hắn. Mười ngón tay đan vào nhau.
Sau đó, hai người đồng thời vung kiếm.
Hai luồng kiếm quang một đỏ một trắng đan xen giữa không trung.
Lần đầu tiên sau bảy trăm năm.
Đạo của ta không còn là Vô Tình đạo.
Mà là đạo bảo vệ người mình yêu.