Quỷ vực không có ngày.
Bầu trời quanh năm bị mây m.á.u che kín, mặt đất nứt nẻ, khắp nơi là biển lửa và tiếng quỷ khóc ai oán.
Nơi sâu nhất Quỷ vực có một cung điện được xây bằng hắc ngọc.
Tên là Vong Xuyên điện.
Không một con quỷ nào dám bước vào trong bán kính trăm trượng.
Bởi vì chủ nhân nơi ấy…
Là vị Quỷ Chủ mới lên ngôi chỉ trong ba trăm năm.
Cũng là tồn tại đáng sợ nhất Quỷ vực.
…
“Chủ thượng.”
Một lão quỷ chống gậy quỳ trước điện.
“Hôm nay lại có ba mươi bảy lệ quỷ nổi loạn.”
Trong điện im lặng.
Một lúc lâu sau.
Mới có giọng nói nhàn nhạt vang lên.
“G.i.ế.c.”
Lão quỷ cúi đầu.
“Đã g.i.ế.c.”
“Lại có năm vị Quỷ Vương muốn xin yết kiến.”
“Không gặp.”
“Còn…”
Lão quỷ chần chừ.
“Thiên giới lại phái người đến dò xét.”
Lần này.
Trong điện không còn tiếng đáp.
Thay vào đó là một tiếng cười khẽ.
Khàn khàn.
Lại mang theo vẻ mỉa mai lạnh lẽo.
“Thiên giới…”
“Đám ngụy quân t.ử ấy…”
Ầm!
Một luồng oán khí bỗng từ trong điện bùng nổ.
Mặt đất rung chuyển.
Từng vết nứt lan ra khắp quảng trường.
Lão quỷ lập tức cúi rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu.
Hắn biết.
Chủ thượng lại phát bệnh.
…
Trong đại điện.
Nam nhân mặc trường bào đỏ thẫm ngồi tựa trên ngai đá.
Mái tóc dài buông xuống tận mặt đất.
Nửa gương mặt bị chiếc mặt nạ bạc che khuất.
Nửa còn lại đẹp đến kinh tâm động phách.
Đôi mắt đỏ sẫm khép hờ.
Trên đầu ngón tay trắng bệch đang cầm một chiếc trâm gỗ đã cũ.
Chiếc trâm rất thô.
Chỉ là một cành đào được ai đó vụng về gọt thành hình.
Nếu đặt giữa thiên giới, e rằng chẳng có tiên t.ử nào thèm liếc mắt.
Nhưng hắn…
Lại cầm nó suốt ba trăm năm.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua từng vết d.a.o khắc còn sần sùi.
Ánh mắt lạnh lẽo dần trở nên dịu lại.
“…Thanh Dao.”
Giọng hắn rất nhỏ.
Nhỏ đến mức như sợ làm kinh động một người đã ngủ say.
“Nàng từng nói…”
“Nếu sau này có tiền.”
“Sẽ mua cho ta một cây trâm bằng ngọc.”
“Đáng tiếc…”
Khóe môi hắn cong lên.
Nụ cười ấy đẹp đến mê hoặc.
Nhưng đáy mắt lại trống rỗng đến đáng sợ.
“Nàng thất hứa.”
…
Răng rắc.
Chiếc trâm trong tay bỗng nứt ra một đường.
Hắn lập tức khựng lại.
Giống như một đứa trẻ làm hỏng bảo vật quý giá nhất.
Hắn cuống quýt dùng linh lực vá lại.
Lại quên mất…
Oán khí của quỷ chỉ biết hủy diệt.
Khoảnh khắc chạm vào.
Chiếc trâm lập tức hóa thành tro bụi.
“…”
Nam nhân nhìn lòng bàn tay trống rỗng.
Rất lâu.
Rất lâu sau.
Hắn cúi đầu bật cười.
Tiếng cười càng lúc càng lớn.
Đến cuối cùng.
Lại giống như tiếng khóc.
“Đúng…”
“Ngay cả thứ nàng tặng…”
“Ta cũng không giữ được.”
…
Đúng lúc ấy.
Một con quỷ nhỏ hấp tấp chạy vào.
“Chủ… Chủ thượng…”
“Không hay rồi.”
Lão quỷ giữ cửa định ngăn lại.
Nhưng đã muộn.
Con quỷ nhỏ run lẩy bẩy quỳ xuống.
“Thuộc hạ… thuộc hạ vừa dò la được tin…”
Nam nhân chậm rãi ngẩng mắt.
Con quỷ nhỏ chỉ nhìn một cái đã lạnh toát sống lưng.
Đôi mắt ấy…
Không giống mắt người.
Giống vực sâu nuốt chửng mọi sinh linh.
“Nói.”
Con quỷ nhỏ nuốt nước bọt.
“Người… người kia…”
“Đã phi thăng.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Không khí trong điện như đông cứng.
Nam nhân không nói gì.
Chỉ khẽ nghiêng đầu.
“Người nào?”
Con quỷ nhỏ c.ắ.n răng.
“…Thanh Dao tiên quân.”
Ầm!
Chiếc ngai hắc ngọc dưới thân nam nhân lập tức hóa thành bột mịn.
Oán khí đen đặc trào ra như thủy triều.
Cả Vong Xuyên điện rung chuyển dữ dội.
Mấy vị Quỷ Vương đang đứng ngoài điện đồng loạt quỳ sụp.
Không ai dám thở mạnh.
…
Nam nhân chậm rãi đứng dậy.
“Phi thăng…”
Hắn lặp lại hai chữ ấy.
Ánh mắt đỏ như m.á.u dần dần hiện lên ý cười.
“Là ai giúp nàng phi thăng?”
Lão quỷ run rẩy đáp.
“…Vô Tình tông.”
“Hay…”
“Hay là Thiên đạo.”
Nam nhân khẽ gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Hắn cười rất dịu dàng.
“Dẫn đường.”
Lão quỷ ngẩn người.
“Đi… đi đâu?”
“Vô Tình tông.”
Giọng hắn vẫn ôn hòa như gió xuân.
“Ta muốn hỏi bọn họ.”
“Rốt cuộc…”
“Là ai.”
“Dám xóa nàng khỏi cuộc đời ta.”
Nói xong.
Hắn bước ra khỏi đại điện.
Mỗi bước chân hạ xuống.
Mặt đất đều nứt vỡ.
Oán khí cuồn cuộn như biển m.á.u theo sau.
Toàn bộ Quỷ vực chìm trong tĩnh lặng.
Các Quỷ Vương nhìn bóng lưng ấy.
Ai nấy đều hiểu.
Sắp có đại họa.
…
Ba ngày sau.
Vô Tình tông.
Đúng lúc các trưởng lão đang mở đại điển tuyển nhận đệ t.ử.
Bầu trời vốn trong xanh bỗng tối sầm.
Mây m.á.u từ chân trời cuồn cuộn kéo tới.
Một thanh trường kiếm màu đỏ sẫm từ trên cao rơi xuống.
Ầm!
Kiếm cắm trước chính điện.
Chỉ một kiếm.
Đại trận hộ tông truyền thừa mấy ngàn năm…
Nứt toác.
Khắp quảng trường vang lên tiếng kinh hô.
“Địch tập!”
“Là ma tu sao?”
“Không…”
Một vị thái thượng trưởng lão sắc mặt trắng bệch.
Ông nhìn bóng người áo đỏ đang từng bước đi trong biển mây đen.
Đôi môi run lên.
“Là…”
“Quỷ Chủ…”
“Hắn…Hắn ra khỏi Quỷ vực rồi…”