“…Đừng nhìn.”
“Xấu lắm.”
Giọng nói ấy xuyên qua bảy trăm năm, trùng khít với ký ức vừa vỡ tung trong đầu ta.
Ta đứng c.h.ế.t lặng.
Thế gian như bị ai đó rút sạch âm thanh.
Không còn tiếng gió.
Không còn tiếng người.
Chỉ còn lại nam nhân đang đứng trước mặt ta.
Máu quỷ đỏ sẫm không ngừng nhỏ xuống từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Từng giọt.
Từng giọt.
Nhuộm đỏ nền mây trắng của Nam Thiên Môn.
Mà hắn…
Lại chẳng hề để ý đến vết thương.
Ánh mắt hắn chỉ chăm chú nhìn ta.
Như thể trên đời này, ngoài ta ra, mọi thứ đều không còn quan trọng.
Đầu ta đau như muốn nứt ra.
Những ký ức bị phong ấn suốt bảy trăm năm điên cuồng ùa về.
…
Ta nhớ rồi.
Ta nhớ lần đầu tiên gặp hắn.
Đó không phải ở Vô Tình tông.
Mà còn sớm hơn nữa.
Năm ta mười sáu tuổi.
Lần đầu xuống núi lịch luyện.
Ta gặp yêu thú giữa rừng.
Kiếm gãy.
Linh lực cạn kiệt.
Chính một thiếu niên gầy gò cầm chiếc rìu bổ củi lao ra, chắn trước mặt ta.
Hắn run đến mức hai chân phát mềm.
Bàn tay cầm rìu cũng run.
Nhưng vẫn hét lên với con yêu thú.
“Không… không được ăn nàng!”
Ta lúc ấy vừa buồn cười vừa bất lực.
Một phàm nhân.
Lấy đâu ra dũng khí đối đầu yêu thú?
Sau đó ta g.i.ế.c yêu thú.
Hắn lại đỏ mặt gãi đầu.
“Xin lỗi…”
“Ta biết mình chẳng giúp được gì.”
“Nhưng…”
“Nếu ta đứng phía trước.”
“Nó sẽ ăn ta trước.”
“Khi đó…”
“Nàng sẽ có thời gian chạy.”
…
Ta nhớ rồi.
Ta nhớ người đầu tiên vì ta mà liều mạng.
Không phải đồng môn.
Không phải sư tôn.
Là hắn.
Mặc Uyên.
Ký ức tiếp tục hiện lên.
Sau khi hắn theo ta trở về Vô Tình tông.
Ngày nào cũng lặng lẽ đứng dưới chân Vô Tình phong.
Chỉ để chờ ta luyện kiếm xong.
Có lần ta hỏi.
“Ngày nào ngươi cũng đứng đây.”
“Không chán sao?”
Hắn cười.
“Không.”
“Nhìn nàng.”
“Không bao giờ chán.”
Ta khi ấy không hiểu.
Chỉ khẽ gõ chuôi kiếm lên đầu hắn.
“Đồ ngốc.”
Hắn xoa trán.
Vẫn cười rất vui.
…
Ta còn nhớ.
Ngày sinh thần của hắn.
Ta xuống núi mua một bát mì trường thọ.
Hắn ăn đến đỏ cả mắt.
Ta hỏi.
“Ngon vậy sao?”
Hắn lắc đầu.
“Không.”
“Chỉ là…”
“Đây là lần đầu tiên có người nhớ sinh thần của ta.”
Ta còn cười hắn mít ướt.
Rồi vụng về lấy chiếc trâm gỗ hắn tặng cài lên tóc.
Nói với hắn.
“Mặc Uyên.”
“Đợi ta phi thăng.”
“Ta sẽ đưa ngươi lên tiên giới.”
“Khi ấy.”
“Ta nuôi ngươi.”
…
Ta…
Đã hứa.
Ta thật sự đã hứa.
“Phốc…”
Một ngụm m.á.u tươi trào khỏi miệng ta.
Phong ấn trong thần hồn bị ký ức cưỡng ép phá vỡ.
Đau đến mức thất khiếu đều rỉ m.á.u.
Thiên Hậu thất thanh:
“Thanh Dao!”
Diễm Quỷ cũng bước tới.
Nhưng vừa nhấc chân.
Đã dừng lại.
Hắn nhìn m.á.u trên môi ta.
Trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn chưa từng có.
“Đừng nhớ nữa…”
“Xin nàng…”
“Đừng nhớ nữa.”
Giọng hắn run lên.
“Ta không cần nàng nhớ.”
“Ta chỉ cần…”
“Nàng sống.”
Ta nhìn hắn.
Nước mắt từ lúc nào đã chảy đầy mặt.
Ta chưa từng khóc.
Ít nhất…
Sau khi bước vào Vô Tình đạo.
Ta chưa từng rơi một giọt nước mắt.
Vậy mà hôm nay.
Nước mắt như không sao ngừng được.
Ta run rẩy bước từng bước về phía hắn.
“Mặc…”
Lần này.
Không còn lực lượng nào ngăn cản.
“…Uyên.”
Hai chữ ấy vừa thốt ra.
Thân thể Diễm Quỷ cứng đờ.
Hắn ngơ ngác nhìn ta.
Giống như không dám tin vào tai mình.
Ta lại gọi một lần nữa.
“Mặc Uyên.”
Lần này.
Giọng nói nghẹn ngào.
Mang theo bảy trăm năm xa cách.
“…Xin lỗi.”
Chỉ ba chữ.
Lại khiến vị Quỷ Chủ khiến tam giới khiếp sợ…
Đỏ hoe mắt.
Hắn cúi đầu bật cười.
Tiếng cười càng lúc càng nhỏ.
Đến cuối cùng.
Lại hóa thành tiếng nấc nghẹn nơi cổ họng.
“Bảy trăm năm…”
“Nàng…”
“Cuối cùng…”
“Cũng nhớ ra ta.”
Ngay lúc ấy.
Thiên Đế bỗng lạnh giọng.
“Đủ rồi!”
Ầm!
Một uy áp k.h.ủ.n.g b.ố từ trên trời giáng xuống.
Mây vàng cuồn cuộn.
Ba mươi sáu cây Tru Tiên Trụ đồng thời hiện ra trên bầu trời Nam Thiên Môn.
Mỗi cây trụ đều khắc đầy thần văn cổ xưa.
Xích vàng từ trên trụ rủ xuống.
Tỏa ra khí tức khiến ngay cả thần tiên cũng biến sắc.
Thiên Hậu kinh hãi.
“Bệ hạ!”
“Chàng muốn dùng Tru Tiên Trận?”
Thiên Đế không đáp.
Ông chỉ nhìn ta.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Thanh Dao.”
“Bản đế hỏi ngươi lần cuối.”
“Ngươi là tiên.”
“Hay…”
“Muốn cùng con quỷ kia phản bội thiên giới?”
Khắp Nam Thiên Môn lặng ngắt.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
Một bên…
Là Thiên giới đã nuôi dưỡng ta sau khi phi thăng.
Một bên…
Là người đã chờ ta bảy trăm năm trong cô độc.
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Nhìn Thiên Đế.
Lần đầu tiên.
Trong ánh mắt không còn sự kính trọng.
Chỉ còn thất vọng.
Ta khẽ nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Mặc Uyên.
Mười ngón tay đan vào nhau.
Rồi bình tĩnh nói từng chữ.
“Thần…”
“Không phản thiên.”
“Nhưng…”
“Thần phản ngài.”
Khoảnh khắc ấy.
Sắc mặt Thiên Đế…
Cuối cùng cũng hoàn toàn thay đổi.