“Chuyện không có lợi thì nhà mấy người sẽ làm chắc!” Bảo Nhân thẳng thừng chặn họng những lời nhảm nhí của thím hai.

Hà Thảo Kết nghe vậy, bà ta tức muốn nhảy dựng lên, buột miệng thề độc: “Nhà tôi mà lừa mấy người thì kiếp này tôi không có con trai đưa tang.”

Mọi người xung quanh lập tức trợn mắt lắc đầu.

“Ối giời ơi, Hà Thảo Kết à, thím cố hơn 20 năm nay còn chưa có nổi thằng con trai. Nay thím cũng đầu bốn rồi, không có con trai đưa tang chẳng phải là điều hiển nhiên sao?”

“Nhưng việc vợ chồng chú hai Trần vẫn luôn muốn có con trai là thật đúng không! Thề như vậy cũng độc mồm độc miệng ghê. Nghĩ lại thì, dù người ta có ăn hoa hồng đi nữa thì mình vay tiền cũng đâu có thiệt gì.”

Thấy mọi người bị lời thề kia làm chệch khỏi chuyện chính, Bảo Nhân liền vội vàng nhắc lại.

“Tóm lại, nhà cháu từ trước đến nay chưa từng vay tiền công ty tài chính. Giờ không và sau này cũng không.”

Chỉ cần làm rõ vấn đề này thì dù sau này dân làng có đưa ra quyết định gì cũng không thể đổ hết trách nhiệm cho nhà cô được.

Nghe vậy, Trần Tiểu Cường tức đến đỏ mặt. Hắn c.h.ử.i thầm trong bụng, cho rằng cả nhà anh cả chính là khắc tinh của hắn, ai cũng muốn cắt đứt đường sống của hắn. Chỉ mượn danh anh cả chút xíu thôi mà cũng không được à?

Mọi người thấy hai mẹ con Bảo Nhân nói chắc nịch như vậy, cán cân trong lòng lại nghiêng hẳn về phía này. Nhiều người toan tính rời đi, cho rằng ở lại cũng vô ích.

Bảo Nhân thấy vậy thì yên tâm hẳn. Cô cũng không muốn bà con vay tiền công ty tài chính, tránh kẻo sau này làng xóm nháo nhào cả lên rồi lại liên lụy đến nhà mình.

Thế nhưng đúng lúc đó, mấy gã áo vest đen nãy giờ vẫn im lặng bỗng mở miệng.

“Bên ngư trường vừa báo tin, nhà Trần Đại Cường đã mua ngư trường số 18.”

Lời vừa dứt, nhiều người đang tính bỏ đi lại khựng người, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn mẹ con Bảo Nhân, vẻ mặt đầy ngờ vực.

Bảo Nhân chẳng thèm để ý đến họ mà quay sang nhìn mấy gã áo vest kia. Bọn này rõ ràng không phải loại hiền lành gì, chắc chắn đã cài người ở ngư trường từ sớm. Nhà cô vừa ký hợp đồng xong, bọn chúng đã biết tin ngay.

Người phụ nữ trung niên dắt theo bọn họ lập tức nhảy dựng lên: “Từ A Muội ơi là Từ A Muội. Nhà mấy người cũng có t.ử tế gì cho cam. Miệng thì bảo chưa vay tiền công ty tài chính, vậy mà bên kia đã ký hợp đồng xong rồi. Thế chẳng phải là nẵng tay trên à?”

“Đúng đó! Không phải mọi người đã dặn nhau là cùng đi vay ngân hàng chung sao? Giờ lại giở trò này, không phải là muốn lấy ngư trường tốt nhất hả?”

Những lời lẽ hồ đồ này khiến Bảo Nhân thấy không vui. Nhưng cũng có vài người tỉnh táo đứng ra nói đỡ: “Ngư trường số 18 đó cũng đâu phải tốt nhất, đâu đáng để bảo là nẵng tay trên...”

“Phải đó!”

Nhiều người bỗng sực tỉnh: “Ừ nhỉ! Ngư trường số 18 chỉ thuộc hạng xoàng thôi, chứ ngư trường tốt nhất thì phải kể đến mấy ngư trường đầu bảng kia kìa.”

Nhưng vẫn có người lớn tiếng chất vấn: “Vậy nhà mấy người lấy tiền ở đâu ra để bao thầu ngư trường? Chẳng lẽ cũng đi vay chú hai Trần à!”

Trần Tiểu Cường nghe thế khẽ mừng thầm, hắn cho rằng mình đúng là gặp may, bằng không thì sao nhà ông anh cả lại bao thầu ngư trường đúng ngay hôm nay được chứ. 

Có điều, không biết tiền ấy ở đâu ra nhỉ?

Hắn liếc nhìn gã áo vest đen vừa lên tiếng, còn gã lại chẳng thèm để ý hắn mà chỉ nhìn chăm chăm vào đám người, bày ra bộ dạng như thể luôn sẵn sàng chờ con nợ tới cửa.

Chú hai Trần thấy thế liền khẽ rụt cổ lại, nhưng hắn đã kịp lấy lại vẻ phấn chấn ngay. Không cần biết tiền của ông anh mình từ đâu ra, chỉ cần có người đầu tiên ký thầu thì những người còn lại thể nào cũng sốt ruột. Phải sốt ruột thì mới dễ dụ cho vay được chứ!

“Tiền anh cả tôi ấy à...” Trần Tiểu Cường lại bắt đầu lên giọng.

Thấy vậy, Bảo Nhân cũng mở miệng át tiếng của hắn.

“Các cô các bác ơi, tiền thầu ngư trường của nhà cháu là mượn của một người bạn ở Dương Thành, không hề tính lãi. Nhà cháu chưa từng vay một xu từ cái công ty tài chính mà chú hai nói. Chú thím hai cứ bảo với mọi người rằng bố cháu vay tiền, chẳng phải chỉ muốn lợi dụng danh tiếng của bố cháu để quảng cáo thôi sao? Nói vay này vay kia, vậy mấy người có hợp đồng không? Có giấy nợ không? Nếu không có thì đừng bịa đặt nữa!”

Trần Tiểu Cường đành rút lại lời vừa định nói. Mặt hắn đỏ bừng. Mấy gã áo vest đen cũng bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.

Bảo Nhân vẫn không sợ, cô nói tiếp: “Đúng là nhà cháu có ký thầu ngư trường số 18. Nhưng bố cháu vẫn chạy lo việc vay ngân hàng với trưởng thôn. Ai muốn chọn thế nào, nhà chúng cháu cũng không xen vào. Nhưng cháu đảm bảo là nhà cháu không hề dính dáng gì tới nhà chú thím hai và cũng chẳng vay một đồng nào từ công ty tài chính.”

Dứt lời, cô quay sang phía trưởng thôn, sau đó đưa họ rời khỏi đám đông.

Những bậc trưởng bối như trưởng thôn và Tam Thúc Công đều biết rõ nhà cô đã đi vay mượn bạn bè họ hàng để gom đủ tiền. Cho nên nét mặt họ lúc này tuy không vui vẻ gì, nhưng lại không phải do nhà Bảo Nhân, mà là do vợ chồng Trần Tiểu Cường.

“Trưởng thôn, hôm qua cháu vừa đến Dương Thành. Tiền thầu là mang từ đó về. Chuyến này ngoài chuyện gom góp, cháu còn quen được một ông chủ đến từ Hương Giang. Người ta quan hệ rộng, có thể giúp đẩy nhanh giải quyết vấn đề vay vốn.”

Chương 28 - (quyển 1)thập Niên 80: Mỹ Nhân Pháo Hôi Nhặt Được Đại Lão Hương Giang - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia