Tạ Phồn Tinh Đi Vào Nhà Vệ Sinh Súc Miệng, Lúc Đi Ra Ngậm Một Viên Kẹo Bạc Hà Của Hoắc Kình Châu.
Ở cửa thang máy mờ tối, anh kéo cô vào góc tường.
“Bây giờ có thể yêu đương vụng trộm được rồi, anh sẽ không nói cho ông xã em biết đâu.” Hoắc Kình Châu nhướng mày, cúi đầu định hôn.
“Hoắc tổng, quá giờ không đợi.” Tạ Phồn Tinh đẩy anh ra, bước vào thang máy lấy son môi ra thoa đều lên môi, “Để không bị người khác nói ra nói vào, phiền Hoắc tổng đợi chuyến thang máy sau. Em đợi ngài trên xe, đừng để người khác phát hiện nhé.”
Đã theo đuổi sự kích thích, vậy thì phải quán triệt đến cùng.
Hoắc Kình Châu khẽ cười trầm thấp, nhìn cửa thang máy khép lại.
Ở bãi đỗ xe, Kỳ Yến đợi nửa ngày, đang định gọi điện thoại cho Lục gia để hỏi thăm, thì từ xa đã nhìn thấy Tạ Phồn Tinh đi ra từ cửa phụ.
Ba phút sau, Hoắc Kình Châu lên xe.
“Tạ Phồn Tinh, bữa tối nay giải quyết ở ngoài, đi đâu ăn do em chọn.” Người đàn ông khôi phục lại vẻ thanh lãnh, đầu ngón tay day day thái dương, lười biếng tựa lưng vào ghế, hai chân vắt chéo.
Tạ Phồn Tinh sờ vào mặt trong đùi anh, véo một cái: “Trợ lý Kỳ, phiền cậu lái xe đến quán Haidilao gần nhất, tôi đưa Hoắc tổng của các cậu đi mở mang tầm mắt.”
Hoắc Kình Châu nhíu mày: “Haidilao, vớt cái gì mà vớt? Bây giờ không sợ bị ông xã em phát hiện nữa à?”
Tạ Phồn Tinh: “...”
Kỳ Yến: Hình như lại nghe thấy chuyện gì không nên nghe rồi...
Phố lên đèn, màn đêm buông xuống thành phố Kinh Châu phồn hoa.
Quán Haidilao trên tầng cao nhất của một trung tâm thương mại nào đó, vào giờ này vẫn đông nghịt người.
Tạ Phồn Tinh đã đặt bàn trước, đợi khoảng mười phút, nhân viên phục vụ nhiệt tình chu đáo dẫn họ vào chỗ ngồi.
Sự kết hợp giữa trai tài gái sắc quá mức thu hút ánh nhìn.
Diện mạo của Hoắc Kình Châu thuộc kiểu khiến người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, có mấy cô gái cứ liên tục nhìn về phía họ.
Tương tự, ánh mắt của mấy người đàn ông cũng rơi trên người Tạ Phồn Tinh, cô mặc đồ công sở, đôi chân ngọc ngà thon dài khép hờ, khuôn mặt xinh đẹp kết hợp với lúm đồng tiền nhỏ khi cười, đủ để khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải luân hãm.
Hoắc Kình Châu nhíu mày hỏi: “Không có phòng bao sao?”
Tạ Phồn Tinh gật đầu rồi lại lắc đầu: “Có, nhưng đầy rồi.”
Hơn nữa, ăn Haidilao là ăn cái không khí, ăn ở sảnh lớn mới náo nhiệt, hai người trốn trong phòng bao thì có ý nghĩa gì?
Đã quen với sự chú ý của người khác, nhưng lại bất mãn với những biểu cảm của đám đàn ông kia khi nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Hoắc Kình Châu tháo cà vạt nhét vào túi áo trên của Tạ Phồn Tinh, chen vào ngồi cạnh cô, tay cầm máy tính bảng gọi món, nghiêm túc lật xem thực đơn, giống như đang xem một hợp đồng làm ăn trị giá hàng chục triệu.
“Chỗ ngồi đối diện trống không, anh cứ nhất quyết phải chen chúc với em à?” Tạ Phồn Tinh kéo kéo cổ tay áo vest của anh, cúi đầu ghé sát vào ngửi ngửi như một con động vật nhỏ, hai mắt sáng lên, “Hoắc tổng, anh cắm sừng em đi tìm người khác rồi à? Toàn mùi nước hoa.”
Anh quay đầu nhìn cô: “Anh đi tìm người khác em vui lắm sao?”
Cười tươi như hoa thế kia.
“Cho một phần mầm rong biển.” Tạ Phồn Tinh chạm vào màn hình một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào vai người đàn ông, “Không vui, một chút cũng không vui.”
Hoắc Kình Châu giải thích: “Anh lên lầu tìm em, lễ tân của Đình Hằng cứ cọ xát vào người anh. Tạ Phồn Tinh, anh không có ngoại tình.”
Từ đầu đến cuối chỉ có một mình cô.
Có miệng thì phải nói, có hiểu lầm thì phải giải thích rõ ràng.
Tạ Phồn Tinh vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng lại vui như nở hoa: “Ồ, gọi thêm một đĩa thịt bò cuộn đi.”
Ăn tối xong, Hoắc Kình Châu thanh toán hóa đơn.
Kỳ Yến lái xe đưa hai người về biệt thự Bán Sơn.
Hoắc Long Quả nằm sấp trên bãi cỏ cạnh tiểu cảnh nước, mí mắt mỏng manh sụp xuống, che khuất nhãn cầu trông rất buồn cười.
Tạ Phồn Tinh vừa xuống xe, con ch.ó đã thè lưỡi lao vào lòng cô, vừa l.i.ế.m vừa cọ làm nũng một hồi lâu, c.ắ.n món đồ chơi bằng bông đòi Tạ Phồn Tinh chơi với nó một lát.
“Hoắc Long Quả, ngồi xuống.”
Tạ Phồn Tinh ra lệnh, con ch.ó Chihuahua vui vẻ đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống đất.
Cô ném món đồ chơi dính đầy nước bọt của con ch.ó ra xa.
Hoắc Long Quả như một quả pháo nhỏ, vèo một cái lao đi.
Tạ Phồn Tinh quay người bước vào phòng khách: “Kình Châu, anh chơi với Hoắc Long Quả một lát nhé, em lên lầu xử lý chút công việc.”
Phụ nữ một khi đã để tâm đến công việc.
Thì ông xã cũng không cần, mà ch.ó cưng cũng chẳng màng.
Hoắc Kình Châu đứng tại chỗ, Hoắc Long Quả hì hục chạy về, không thấy nữ chủ nhân mà nó ngày đêm mong ngóng đâu, ngậm đồ chơi sốt ruột đi vòng quanh chân anh: “Ư ử ư!”
Hoắc Long Quả: Ư ử ư mẹ tôi đâu rồi! Tôi không cần anh chơi cùng, tôi muốn mami mềm mại thơm tho cơ.
“Ư ử cái gì? Mẹ mày không cần mày nữa rồi.” Hoắc Kình Châu bực bội xách Hoắc Long Quả lên, ném nó vào chuồng, không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng lên lầu.
Nửa giờ sau.
Tạ Phồn Tinh đăng nhập vào tài khoản mà Tưởng Tâm Di gửi tới, chỉnh sửa xong phần giới thiệu và thông tin, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
“Tâm Di, cô bảo bộ phận kỹ thuật ngày mai giúp tôi điều chỉnh một chút. Nếu livestream làm tốt, có thể thu hút thêm một lượng lớn khách hàng tiềm năng đấy.” Tạ Phồn Tinh dồn hết tâm trí vào công việc, không chú ý đến người đàn ông vừa bước vào thư phòng.
Điện thoại đang mở loa ngoài, duy trì cuộc gọi với Tưởng Tâm Di.
Tưởng Tâm Di đang định trả lời, thì nghe thấy từ phía Tổ trưởng Tạ truyền đến giọng nói gợi cảm của một người đàn ông —— “Bà xã, bận xong chưa?”
Hoắc Kình Châu vừa tắm xong, ngang hông quấn hờ hững một chiếc khăn tắm, mái tóc ngắn lau khô một nửa, vài giọt nước rơi xuống l.ồ.ng n.g.ự.c, trượt dọc xuống khu vực cấm địa bí ẩn.