Đầu Dây Bên Kia Truyền Đến Giọng Nói Trầm Ổn, Đầy Từ Tính Của Người Đàn Ông.

“Em là vợ của Hoắc Kình Châu tôi, không cần phải nhìn sắc mặt của bất kỳ kẻ nào.”

“Cho dù ông ta có là ba của em, cũng không được phép nói em một câu không tốt.”

“Em buồn, anh sẽ đau lòng.”

Anh vốn không phải là người lãng mạn, cũng chẳng giỏi nói những lời ngon tiếng ngọt. Chỉ vì người đó là cô, Hoắc Kình Châu mới bằng lòng nói ra những lời sến súa này, cốt để cô yên tâm, để cô được vui vẻ.

Tim gan Tạ Phồn Tinh khẽ rung động.

Có một chỗ dựa vững chắc, thì ra lại là cảm giác tuyệt vời như vậy.

Phong cảnh ngoài cửa sổ vùn vụt lướt qua, lùi lại thành những bóng dáng độc đáo của khu rừng thép đô thị.

Sau khi Diệp Tịch Ninh qua đời, Tạ Phồn Tinh chưa bao giờ biết dựa dẫm vào ai. Hoắc Kình Châu là người đầu tiên, khiến cô chỉ sau một thời gian ngắn xa cách đã nảy sinh cảm giác lo lắng, bồn chồn khi chia ly.

Mới một tuần không gặp anh, cô đã nhớ đến mức trong lòng chua xót.

Giống như một lát chanh rơi tõm vào ly nước đá, vắt ra thứ nước chua chát, từng bọt khí nhỏ li ti không ngừng nổi lên.

Cô nhớ anh, chỉ mong tối nay lập tức được gặp anh.

“Kình Châu ca ca, khi nào anh mới về?”

Giọng nói mềm mại, nũng nịu vang lên.

Hoắc Kình Châu tựa người vào lan can, động tác nghịch hộp kẹo trong tay khựng lại. Anh rũ mắt nhìn đồng hồ đeo tay, hạ thấp giọng, từng bước dụ dỗ cô: “Tinh Tinh, em muốn anh về lúc nào.”

“Tối nay, tối nay em muốn gặp anh.”

“Tạ Phồn Tinh, có ai nói với em rằng, em rất biết cách giày vò người khác không?”

Đúng là một tiểu yêu tinh hút hồn người.

Chuyến bay từ Thái Lan đến Hàng Thành mất khoảng năm tiếng đồng hồ.

Tạ Phồn Tinh nói ra câu đó hoàn toàn là do bốc đồng, cô không hề mong Hoắc Kình Châu vì mình mà bỏ dở công việc để bay về.

Câu trả lời của anh lại mập mờ không rõ.

Cô cũng không để tâm nhiều, trò chuyện thêm vài câu rồi cúp máy.

Taxi dừng lại gần khu biệt thự.

Tạ Phồn Tinh kéo vali về nhà một chuyến. Trong nhà lạnh lẽo vắng vẻ, bà cụ đang ngồi ngoài sân phơi nắng, đầu đội một chiếc mũ len, kính lão gác hờ trên sống mũi, chăm chú lướt xem video ngắn.

“Bà nội.” Tạ Phồn Tinh ngồi cạnh bà một lúc, hỏi han y tá về tình hình sức khỏe dạo này của bà.

Cảm ơn các bảo bối đã theo dõi đến đây~ Xin một ít quà miễn phí, tiện thể bấm giục chương nhé, hy vọng dữ liệu ngày càng tốt~

Tình trạng của bà nội lúc tốt lúc xấu.

Thỉnh thoảng bệnh Alzheimer trở nặng, bà không còn nhận ra ai nữa.

Bà cụ ôm khư khư con b.úp bê vải mà Tạ Phồn Tinh hay chơi hồi nhỏ, cô đơn ngồi đó, không nói một lời.

“Tinh Tinh, ăn bánh đi cháu.”

Hôm nay tâm trạng bà cụ khá tốt, nhận ra cô gái xinh đẹp trước mặt chính là cháu gái mình, cứ một mực nhét đĩa bánh ngọt trên bàn cho Tạ Phồn Tinh, giục cô nếm thử bánh khoai môn.

Quần áo trên người người già rất sạch sẽ, không hề có mùi gì khó chịu, bánh ngọt cũng là do đầu bếp tự tay làm vào buổi sáng.

Ít nhất về mặt chất lượng cuộc sống, Tạ Thiêm Nhân đối xử với người mẹ già mắc bệnh Alzheimer này không hề tệ bạc.

Y tá kể, trong nhà ngoài Tạ Thiêm Nhân thỉnh thoảng nói chuyện với mẹ già vài câu, Giang Lôi và Tạ Diệu Tổ hoàn toàn không có thời gian quan tâm đến bà lão.

Tạ Phồn Tinh trong lòng dâng lên nỗi xót xa, định bụng hôm khác sẽ bàn bạc với Hoắc Kình Châu, đón bà nội đến Kinh Châu, đưa vào viện dưỡng lão cao cấp của nhà họ Thẩm để điều trị lâu dài. Ít nhất không thể để bà cụ cứ thui thủi cô đơn ở lại Hàng Thành thế này.

Ở lại nhà ăn xong bữa trưa.

Tạ Phồn Tinh dỗ dành bà cụ ngủ trưa xong, liền đi lên tầng hai, dùng chìa khóa mở cửa phòng ngủ.

Phòng ngủ hồi nhỏ của cô, bố cục bên trong vẫn giữ nguyên như cũ. Không có ai vào dọn dẹp, tấm vải trắng che đồ đạc đã bám một lớp bụi dày, khiến cô phải bịt miệng ho khan vài tiếng.

Từ dưới gầm giường, cô tìm ra một chiếc hộp gỗ, bên trong chứa những món đồ cũ kỹ được giấu từ thuở nhỏ.

Dưới đáy hộp là một tấm ảnh cũ đã ố vàng.

Trong ảnh, Diệp Tịch Ninh thời trẻ đang ôm một đứa trẻ sơ sinh. Ngày hôm đó ở Chuyết Chính Viên, Tô Châu nắng đẹp rực rỡ, nụ cười dịu dàng của người phụ nữ được ghi lại trọn vẹn trên tấm phim, đứa bé trong lòng cũng nở nụ cười ngọt ngào giống hệt mẹ.

“Mẹ, con nhất định sẽ tìm ra manh mối vụ t.a.i n.ạ.n xe năm đó, tìm lại đoạn ký ức đã mất, để kẻ ác độc tính kế mẹ phải chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật.” Đầu ngón tay thon dài run rẩy mân mê khuôn mặt Diệp Tịch Ninh, nước mắt không kìm được mà lã chã rơi xuống.

Tạ Phồn Tinh lau vội nước mắt, ngồi bên mép giường mở hộp, lướt qua những món đồ khác bên trong.

Một chiếc máy hát, cần sạc pin mới có thể mở lại được, nhưng dây sạc đã đứt từ lâu.

Một chiếc hộp nhỏ dẹt, khóa bên cạnh đã bị khóa c.h.ặ.t bằng một chiếc ổ khóa nhỏ, chìa khóa thì không biết đã thất lạc nơi nào.

Còn có một quẻ xăm hạ hạ xin ở chùa.

“Chùa Linh Ẩn? Mình đi chùa Linh Ẩn xin xăm từ khi nào nhỉ…” Tạ Phồn Tinh lẩm bẩm, cũng không để tâm nhiều, đóng hộp lại rồi cất gọn vào vali.

Rời khỏi nhà họ Tạ, Tạ Phồn Tinh lại ghé về Giang Lâm Nhất Hiệu một chuyến, cất hành lý rồi đi tắm rửa sạch sẽ.

Tháng mười ở Hàng Thành không lạnh buốt như Kinh Châu.

Thay một chiếc áo hoodie thoải mái, Tạ Phồn Tinh bắt taxi đến công ty Vĩnh An làm thủ tục chuyển giao pháp nhân, để tránh hậu họa về sau, kẻo Giang Lôi sau này lại muốn giở trò đ.â.m sau lưng.

Giấy phép xây dựng cho khu đất phía trên vẫn chưa được phê duyệt.

Khu đất mà Vĩnh An hợp tác với Tập đoàn HX, tạm thời chưa thể bắt đầu công việc thi công.

Sau khi ra khỏi công ty, Tạ Phồn Tinh ghé vào một cửa hàng kỹ thuật số gần đó để mua một sợi dây sạc, vừa hay khớp với cổng sạc của chiếc máy hát.

Nhân tiện, cô nhờ ông chủ dùng kìm bẻ gãy chiếc khóa nhỏ bên ngoài hộp trang sức.

Bên trong hộp trang sức là một chiếc nhẫn kim cương nhỏ tinh xảo.

Chắc hẳn là kỷ vật mẹ để lại.

Tạ Phồn Tinh không nhìn kỹ, cẩn thận cất chiếc nhẫn lại vào hộp.

Buổi chiều trôi qua rất nhanh, cô hẹn Thịnh Hạ đi dạo một vòng ở Vạn Tượng Thành.

Tạ Phồn Tinh ghé vào mua một chiếc khăn quàng cổ nam.

Thịnh Hạ chua loét mặt mày, xách túi mua sắm cọ cọ vào người cô: “Yo yo yo, lúc đầu ai mạnh miệng nói không yêu cơ chứ! Bây giờ khăn quàng cổ tình yêu cũng chuẩn bị sẵn sàng rồi, bạn thân gả đi đúng là như bát nước hắt đi mà.”

“Đừng chỉ nói mình, cậu và Thẩm Hành dạo này thế nào rồi? Gần đây sao không thấy anh ta bám lấy cậu nữa.” Tạ Phồn Tinh lập tức chuyển chủ đề, thành công khiến Thịnh Hạ tắt lửa.

“Mình và anh ta… thì cứ vậy thôi.”

“Vậy là thế nào? Thịnh Hạ, cậu cho anh ta rồi à!”