Ta bị phu quân đưa vào tẩm viện của vị quyền thần đứng đầu đương triều.
Hắn dùng ta đổi lấy quan chức, theo lẽ ta phải xấu hổ đến mức đâm đầu chết mới phải.
Nhưng đến khi trời sáng, vị quyền thần ấy lại thay ta khép vạt áo đã xộc xệch, cúi người hỏi.
“Chính tay hắn đưa nàng tới đây, nàng có hận không?”
Ta nhớ lại đêm qua chăn đệm đã phải thay hai lần, thành thật lắc đầu.
“Không hận.”
Chàng gạt đi giọt lệ nơi khóe mắt ta, nhìn ta một lúc.
“Vậy nàng khóc gì?”
Ta nhìn gương mặt đẹp đến quá đáng ấy, hoàn toàn không thấy có gì mất mặt.
“Đêm qua... quá sung sướng.”
Bùi Chiêu bật cười, lồng ngực áp sau lưng ta khẽ rung hai lần.
Chàng nhiều năm tích uy trên triều, quan viên gặp đều phải đi vòng, vậy mà lại có một gương mặt lạnh lùng đoan chính, dù chỉ khoác tẩm y cũng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Triệu Nguyên, tính nàng rất hợp khẩu vị của ta.”
“Vị phu quân tốt của nàng đưa nàng tới đây, còn tặng kèm một bí mật.”