Lúc ấy ta đau đến mức ngay cả sức mắng người cũng không còn.
Đứa trẻ cuối cùng vẫn không giữ được.
Đến chiều hôm sau, phía Bùi Thừa Ngọc mới truyền tới một câu, hỏi tối qua ta tìm hắn có chuyện gì.
Có chuyện gì.
Câu hỏi này thật hay.
Khi ấy ta đang ngồi dựa bên cửa sổ, tuyết trong sân đã tan một nửa, nước từ mái hiên nhỏ xuống tí tách.
Thanh Hòa tức đến đỏ cả mắt, hỏi ta phải trả lời thế nào.
Ta nói:
“Cứ nói không có chuyện gì.”
“Truyền nhầm lời rồi.”
Thanh Hòa không cam lòng.
Ta cũng không giải thích thêm.
Có gì đáng để nói đâu.
Nói ta đã ngã.
Nói ta đã chảy rất nhiều m.á.u.
Nói đứa trẻ mà vốn dĩ ta cũng chẳng quá mong chờ, nhưng dù sao từng ở trong thân thể ta một thời gian, cứ thế không còn nữa.
Nói ra rồi có thể thế nào?
Vài ngày sau, người của t.ửu lâu tới hỏi thăm, nhắc đến chuyện phu nhân ngã bị thương rồi được đưa đi chữa trị trong đêm trừ tịch, vừa hay gặp phải cận tùy bên cạnh Bùi Thừa Ngọc.
Lúc ấy hắn mới biết chuyện.
Tối hôm đó, Bùi Thừa Ngọc trở về phủ.
Rất muộn.
Ta đang ngồi dưới đèn xem sổ sách, nghe bên ngoài có tiếng bước chân vội vã.
Cửa vừa mở ra, hắn đã đứng ở đó, đến áo choàng cũng chưa cởi.
Hắn nhìn ta, môi khẽ động.
“Tri Vi.”
Câu nói sau đó của hắn đến rất chậm.
“Xin lỗi.”
Ta thu ánh mắt lại.
“Không sao.”
Thật sự không sao nữa rồi.
Ít nhất trong khoảnh khắc ấy, ta đã nghĩ như vậy.
Sau khi đưa ta về phủ, Bùi Thừa Ngọc đi theo ta suốt đường vào chủ viện.
Ta cởi ngoại sam, thuận tay đưa cho Thanh Hòa.
Khi Thanh Hòa nhận lấy, ta trông thấy trên ống tay áo của Bùi Thừa Ngọc có một vết son nhàn nhạt.
Rất nhạt.
Nhưng ta đã nhìn thấy.
Hắn nhìn theo ánh mắt ta, cũng cúi đầu nhìn một lần.
Sau đó giải thích:
“Có lẽ ở trong cung vô ý dính phải.”
Ta xoay người đi vào trong.
Hắn giữ ta lại.
“Ta không để ý.”
Ta gật đầu.
“Ừ.”
Hắn vẫn nắm không buông.
Ta đành rút cánh tay lại.
“Ta tin.”
Sau khi lời này được nói ra, ngược lại hắn không còn gì để nói.
Ban đêm, sau khi rửa mặt chải đầu xong, ta dựa trên trường kỷ lật xem sổ sách.
Hắn ngồi xuống phía bên kia, nhìn ta hồi lâu rồi đưa tay tới chạm vào tóc ta.
Ta lập tức tránh đi.
Tay hắn khựng lại.
Ta thuận miệng tìm một cái cớ.
“Đừng chạm vào, tóc vẫn còn ẩm.”
Hắn đáp một tiếng được rồi, thu tay về.
Lại qua một lúc.
“Mấy ngày này ta đều ở trong kinh, không đi xa.”
Ta ừ một tiếng.
Sổ sách được lật sang một trang.
Hắn vẫn chưa đi.
Trước kia, khi Tạ Hoài Ninh vừa trở lại kinh thành, ta thường thích hỏi hắn đã đi đâu, gặp ai, khi nào trở về.
Hỏi nhiều rồi, có một lần hắn mất kiên nhẫn, trực tiếp đáp lại một câu:
“Nếu ta thật sự muốn có gì với nàng ấy, nàng hỏi rõ những chuyện này thì có ích gì?”
Khá tổn thương người khác.
Nhưng khi ấy ta cũng không khóc.
Ta chỉ đứng ở đó, đầu óc trống rỗng trong giây lát.
Sau đó không hỏi nữa.
Bùi Thừa Ngọc ngồi dưới ánh đèn, nhìn ta rất lâu.
Ta ngẩng mắt.
“Còn có chuyện gì sao?”
Hắn dường như bị câu nói này của ta chặn lại, im lặng một lát rồi đứng dậy đi tắt đèn.
Đêm ấy, ta quay lưng về phía hắn nằm xuống.
Không ngủ được.
Có lẽ hắn cũng không ngủ.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lay cành cây bên ngoài cửa sổ.
Sáng sớm hôm sau, ta tới chợ Tây kiểm tra cửa hàng.
Bùi Thừa Ngọc đứng đợi trước cửa viện.
“Ta đưa nàng qua đó.”
Ta thu tay về, nhàn nhạt nói:
“Không cần.”
“Người trong cửa hàng không biết giữa chàng và ta hiện giờ ra sao, cùng đi sẽ không tiện.”
Hắn nói:
“Được.”
Ta tự mình lên xe.
Tới chợ Tây, mấy vị tiên sinh quản sổ sách trong cửa hàng đang đối chiếu sổ ở hậu viện.
Trông thấy ta đi vào, bọn họ lập tức thu lại những quyển sổ trên bàn.
Nhưng ta vẫn nghe được vài câu.
Nói về Bùi Thừa Ngọc.
Cũng nói về Tạ Hoài Ninh.
Không ngoài những lời ấy.
Nói rằng khi còn trẻ, Bùi đại nhân vì cô nương Tạ gia mà ngay cả ý của người trong nhà cũng dám chống lại.
Sau đó Tạ gia từ hôn, hắn còn từng đuổi theo nàng ta.
Nói thời gian ấy, đến công vụ hắn cũng chẳng màng.
Còn nói Tạ Hoài Ninh vừa về kinh, biệt viện Bùi gia đã được giao cho nàng ta ở, người cũng được sắp xếp bên cạnh hắn.
Ta nghe một lúc, không nói gì.
Trên bàn lại có một bức họa cũ, vẽ một công t.ử trẻ tuổi đứng bên bến đò, gầy gò vô cùng, trong tay còn nắm c.h.ặ.t một phong thư.
Người ấy chính là Bùi Thừa Ngọc.
Bên cạnh bức họa còn có người đề một câu: Chuyện phong lưu năm cũ.
Ta xem xong, ném bức họa trở lại bàn.
Những chuyện như vậy, trước kia ta không biết.
Sau này biết rồi, ta cũng không quá kinh ngạc.
Khi ta và Bùi Thừa Ngọc còn chưa thành thân, chúng ta cũng từng náo loạn đòi chia tay một lần.
Là ta nói trước.
Lời nói ra trong lúc nóng giận, vừa rơi xuống đất ta đã hối hận.
Hôm ấy hắn chỉ trả lời ta một chữ.
“Được.”
Sau đó xoay người rời đi.
Không dỗ dành ta.
Không quay đầu.
Cũng không tìm ta nữa.
Ta ở trong phòng khóc suốt bảy ngày.
Ngày thứ bảy trời đổ mưa lớn, ta thật sự không chịu nổi nữa, bèn nhờ người chuyển cho hắn một câu.
“Ta hối hận rồi.”
Đêm hôm ấy, hắn trở về.
Cả người đầy nước mưa, y phục cũng ướt đẫm, vừa bước vào cửa đã ôm lấy ta.