14.
Một ngày trước buổi hẹn.
Tôi vẫn làm việc như thường lệ.
Kiểm tra dòng tiền.
Xem tiến độ khu tập thể Đông Thành.
Duyệt đơn đặt vật liệu.
Họp cùng đội thiết kế.
Nhưng trong vô thức, tôi đã nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường đến ba lần.
Bùi Thanh Hà ngẩng đầu khỏi bàn vẽ, nhỏ giọng nhắc:
"Chị Vãn Ca, chị xem nhầm ngày giao xi măng của tuần sau rồi."
Tôi giấu đi sự bối rối, thu lại cuốn sổ.
Chị La Quế Phương vừa lau bàn vừa hỏi:
"Tối mai cô có về ăn cơm không?"
Tôi đáp:
"Em có việc bận."
Tần Dật đi ngang qua.
Thấy tôi lấy một bộ quần áo ra nhìn rồi lại cất vào tủ hai lần.
Nó không hỏi ai hẹn tôi.
Chỉ nói:
"Chị đi đâu thì đi."
"Tối đó em ở lại giúp chị Ngọc Lan."
Tôi định bảo không cần.
Tần Dật nhìn tôi, giọng chín chắn:
"Chị từng bảo em không được bỏ tương lai vì chị."
"Vậy chị cũng không cần bỏ mọi thứ riêng của mình vì công ty."
Tôi khựng lại.
Tôi nhận ra mình đã quá quen dùng sự bận rộn làm lá chắn để lẩn tránh mọi mong muốn của bản thân.
Lần này, tôi quyết định đi.
Đúng một giờ, như đã hẹn.
Lúc tôi rời văn phòng, Phan Thúy Kiều — nhân viên xử lý hồ sơ mới tuyển — lén lút mở tủ tài liệu.
Cô ta nhanh tay sao chép mẫu chữ ký tươi của tôi từ một bản hợp đồng cũ.
Tối hôm sau.
Quán ăn nhỏ bên bờ sông Hải Thành yên tĩnh và ít người.
Không hoa.
Không quà đắt tiền.
Không có phòng riêng.
Hạ Trầm Uyên đến trước nhưng không gọi món thay tôi.
Anh đẩy thực đơn về phía tôi.
Tôi hỏi:
"Sao anh lại chọn nơi này?"
Anh đáp:
"Ở đây không ai biết tôi."
"Cũng không ai gọi cô là cô chủ Tần."
Chúng tôi rời khỏi vai trò thường ngày.
Mấy phút đầu có phần gượng gạo.
Hai người bắt đầu nói về những chuyên phiếm rất bình thường.
Món ăn.
Thời tiết.
Tuổi thơ.
Việc Tiểu Thạch bắt đầu tập viết nét chữ đầu tiên.
Tôi biết thêm rằng Hạ Trầm Uyên không biết nấu ăn, hay quên bữa, từng bị chị gái trách vì sống quá nguyên tắc.
Anh hỏi:
"Trước khi kết hôn, cô từng muốn làm gì?"
Tôi ngẩn người một lúc.
"Tôi từng muốn học kế toán, rồi mở một cửa hàng nhỏ."
Anh không tán dương việc hiện tại tôi đã làm được nhiều hơn.
Chỉ hỏi:
"Còn bây giờ?"
Tôi nhìn ra dòng sông phẳng lặng:
"Bây giờ tôi muốn xây những căn nhà người ta có thể sống yên ổn."
Đây là lần đầu hai người trò chuyện mà không có biến cố hay án kiện chen vào.
Ăn xong, tôi nhìn đồng hồ, nhắc đã hết một giờ.
Hạ Trầm Uyên gật đầu:
"Tôi biết."
Hai người đi bộ một đoạn ngắn dọc bờ sông.
Anh đi chậm lại, nhìn tôi:
"Tôi mời cô hôm nay vì có một chuyện cần nói rõ."
Tôi im lặng chờ.
"Tôi thích cô."
"Không phải mới từ hôm nay."
"Nhưng đến hôm nay tôi mới quyết định nói."
Tôi không phản ứng ngay.
Anh nói tiếp:
"Tôi muốn theo đuổi cô."
"Không phải với tư cách đội trưởng công an."
"Cũng không phải người thân của Tiểu Thạch."
"Chỉ là Hạ Trầm Uyên."
Tôi hỏi anh thích tôi từ khi nào.
Anh không chọn một khoảnh khắc lãng mạn.
"Có lẽ từ lúc cô chủ động giao chìa khóa quán để điều tra."
"Hoặc lúc cô đứng trước gia đình nạn nhân mà không trốn."
"Hoặc lúc cô nói cứu người trước."
Rồi anh khẽ sửa lại:
"Tôi không biết chính xác."
"Đến khi nhận ra, tôi đã bắt đầu để ý cô có ăn tối hay không."
"Tôi muốn có cơ hội hiểu cô nhiều hơn."
Tôi cúi đầu.
Tay vô thức siết nhẹ cổ tay mình.
Nơi từng bị Kỷ Đình Xuyên giữ c.h.ặ.t khi ép ký giấy nhập viện.
Sự chân thành của Hạ Trầm Uyên không làm tôi khó chịu.
Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến nỗi sợ trong tôi trỗi dậy.
"Nếu tôi từ chối thì sao?"
Hạ Trầm Uyên đáp ngay:
"Tôi sẽ chấp nhận."
"Thích cô là việc của tôi."
"Đồng ý hay không là quyền của cô."
Tôi im lặng rất lâu.
"Tôi không sợ anh."
Anh không ngắt lời, kiên nhẫn nghe.
"Tôi sợ chính mình."
"Tôi sợ một ngày nào đó lại quen với việc chờ đợi."
"Quen thay đổi lịch vì người khác."
"Quen đặt nhu cầu của người khác lên trước mình."
"Quen nhẫn nhịn rồi tự biến mất lúc nào không hay."
Tôi nhớ lại cuộc hôn nhân cũ.
Tôi từng nhớ rõ từng món Kỷ Đình Xuyên thích.
Nhưng không nhớ mình thích ăn gì.
Tôi từng quản mọi việc cho nhà họ Kỷ.
Nhưng không có nổi một khoản tiền riêng.
"Điều tôi sợ không phải anh sẽ ép tôi."
"Là tôi sẽ lại tự nguyện nhường hết."
Hạ Trầm Uyên nhìn tôi.
Anh đã hiểu gốc rễ nỗi sợ của tôi.
Không chỉ là vết thương bị phản bội.
Mà là sợ thói quen tự đ.á.n.h mất chính mình.
"Vì vậy tôi không thể đồng ý."
Hạ Trầm Uyên hỏi:
"Không thể bây giờ?"
"Hay không bao giờ?"
"Tôi không biết."
Tôi không muốn cho anh một lời hứa mơ hồ.
"Anh không cần phí thời gian."
"Cô không cần quyết định thay thời gian của tôi."
Anh giải thích thêm:
"Tôi sẽ không đứng trước cửa nhà cô mỗi ngày."
"Cũng không lấy việc chờ đợi để đòi hỏi một câu trả lời."
"Tôi nghe rõ lời từ chối của cô rồi."
Tôi hỏi:
"Vậy từ ngày mai chúng ta đối mặt thế nào?"
"Như trước."
"Việc công là việc công."
"Việc của Tiểu Thạch không thay đổi."
"Còn tôi thích cô, chuyện đó cô không cần chịu trách nhiệm."
Tôi thấy nhẹ nhõm.
Anh không trừng phạt lời từ chối của tôi bằng sự lạnh nhạt hay tức giận.
Lúc chia tay, anh hỏi:
"Lần sau tôi vẫn có thể mời cô ăn cơm chứ?"
"Tôi không hứa sẽ đi."
"Tôi chỉ hỏi có thể mời hay không."
Tôi không thốt ra từ "không".
Sáng hôm sau.
Hạ Trầm Uyên vẫn gửi báo cáo công việc đúng giờ.
Không nhắc chuyện tối qua.
Không nhắn những câu thân mật.
Tại cơ sở bảo trợ, Tiểu Thạch chuẩn bị đến lớp học tạm.
Thằng bé không chịu mặc áo mới vì sợ bị đưa đi bán.
Hạ Trầm Uyên không ép.
Tôi đề nghị để thằng bé tự chọn: mặc áo cũ, cầm áo mới theo.
Tiểu Thạch đồng ý.
Lúc lên xe, thằng bé nhìn Hạ Trầm Uyên, khẽ gọi:
"Chú Hạ."
Hạ Trầm Uyên đáp:
"Ừ."
Thái độ chừng mực khiến đứa trẻ không bị ngợp.
Tiểu Thạch hỏi tôi có đến đón không.
Tôi định gật đầu.
Hạ Trầm Uyên dặn tôi:
"Cô không cần hứa những điều chưa chắc làm được."
Tôi khựng lại.
Anh không chỉ tôn trọng ranh giới của tôi.
Anh còn giúp tôi bỏ thói quen tự ôm hết trách nhiệm vào mình.
Tại công trường khu tập thể Đông Thành.
Công ty bắt đầu sửa hệ thống thoát nước và gia cố cầu thang.
Một lô thép được giao đến mang đúng tên nhà cung cấp đã chọn.
Nhưng Chu Minh Đức kiểm tra thấy đường kính nhỏ hơn hợp đồng, tem kiểm định bị dán lại.
Nhân viên nhận hàng nói có chữ ký phê duyệt của tôi.
Tôi kiểm tra biên bản.
Chữ ký giống.
Con dấu giống.
Nhưng số hợp đồng không thuộc hệ thống công ty.
Tôi ra lệnh:
"Giữ nguyên hiện trường."
"Không dỡ hàng."
"Lập biên bản ngay."
Vũ Mai Anh phát hiện bản dự toán nội bộ bị sửa một dòng: thép tiêu chuẩn cao biến thành thép thông dụng.
Chỉ người trong công ty mới có quyền tiếp cận file đó.
Tôi thu hồi chìa khóa tủ hồ sơ.
Đổi quy trình đóng dấu.
Yêu cầu mọi hợp đồng phải có hai người đối chiếu.
Phan Thúy Kiều là người duy nhất xin nghỉ sớm đúng ngày bản hợp đồng giả xuất hiện.
Tại nhà họ Kỷ.
Mẹ Kỷ nghe tin Hạ Trầm Uyên theo đuổi tôi, lập tức tức giận.
Kỷ Tuệ Nghi đòi đến công ty tôi đòi lại "danh dự".
Kỷ Đình Xuyên cản lại:
"Cô ấy không còn là người nhà họ Kỷ."
"Mọi người không có quyền quản."
Kỷ Tuệ Nghi đưa ra một tập tài liệu, nói có người gửi tới bảo Công ty Vãn Ca sắp phá sản.
Kỷ Đình Xuyên xem qua.
Bên trong là bản sao hợp đồng mua thép và giấy bảo lãnh nợ mang tên tôi.
Anh nhận ra ngay chữ ký giả.
Nét cuối tên tôi không đúng.
Con dấu dùng mẫu cũ từ trước khi công ty chính thức đăng ký.
Anh không tự tìm tôi.
Anh mang toàn bộ tài liệu đến cơ quan điều tra.
Anh hiểu nếu mình xuất hiện lúc này, người khác sẽ biến sự thật thành trò tranh giành tình cảm.
Tối muộn, Hạ Trầm Uyên đến văn phòng công ty.
Anh đến vì vụ tờ giấy đe dọa và chữ ký giả có dấu hiệu hình sự.
Anh hỏi về danh sách người giữ dấu, quy trình quản lý hồ sơ.
Không hỏi tôi có cần tiền hay nhà cung cấp mới không.
Tôi chủ động nói:
"Tôi đã từ chối anh."
"Tôi nhớ."
"Vậy sao anh vẫn đến?"
"Vì đây là vụ án."
Tôi nhìn anh:
"Chỉ vì vụ án?"
Anh im lặng một giây:
"Vì tôi lo."
"Nhưng lo lắng không cho tôi quyền can thiệp vào công ty của cô."
Tôi nói công ty đang thiếu vật liệu và có thể trễ tiến độ.
Anh không đưa phương án giúp đỡ.
Chỉ hỏi:
"Cô định làm gì?"
Tôi trình bày cách xử lý của mình.
Anh nghe xong rồi nói:
"Vậy cô đã có cách."
"Anh không định giúp sao?"
"Tôi không theo đuổi cô bằng cách giải quyết thay cô."
"Nếu tôi làm vậy, tôi khác gì người muốn cô phải dựa vào mình?"
Tôi hoàn toàn im lặng.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, tình cảm không nhất thiết phải đi kèm với việc tước đoạt quyền tự quyết của đối phương.