Cậu bé ngẩng đầu hỏi:
"Dì lại nói dối phải không?"
Tô Mộng Dao giận dữ.
Gã Lão Cửu muốn chuyển đứa trẻ đi trước khi lửa bùng lớn.
Tô Mộng Dao không cho, cô ta cần Tiểu Thạch làm con bài ép tôi.
Thuộc hạ của Lương Quốc Thịnh lén khóa c.h.ặ.t cửa ngoài, bỏ mặc cả hai trong biển lửa.
Trước Kho cũ Đông Hà.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên.
Tôi đứng đúng vị trí an toàn đã định.
Tô Mộng Dao xuất hiện sau khung cửa sắt tầng thấp, bắt tôi bỏ thiết bị liên lạc và ký giấy nhận tội vu khống.
Tôi đứng yên:
"Muốn tôi ký, cho tôi thấy Tiểu Thạch trước."
Cô ta kéo Tiểu Thạch ra sát cửa sổ.
Tôi thấy cậu bé còn tỉnh táo.
Tôi cất giọng hỏi để kéo dài thời gian:
"Vì sao cô hận tôi đến thế?"
Tô Mộng Dao gào lên:
"Đình Xuyên vốn là của tôi! Cô chỉ là kẻ chen chân nhờ sự sắp đặt của hai gia đình!"
Tôi lạnh tùng đáp:
"Vậy những đứa trẻ vô tội thì sao? Chúng cướp cái gì của cô?"
Tô Mộng Dao khựng lại, rồi đổ lỗi cho Lương Quốc Thịnh.
Tôi chỉ ra từng việc: dạy trẻ gọi sai cha, lập hồ sơ bệnh viện giả, cài Phan Thúy Kiều... đều do chính cô ta chủ động.
Tô Mộng Dao bắt đầu mất kiểm soát.
Tô Mộng Dao cay đắng thừa nhận toàn bộ âm mưu ban đầu.
Cô ta chọn đứa trẻ có đặc điểm giống hồ sơ, dạy nó gọi Kỷ Đình Xuyên là cha để kích động tôi.
Cô ta liên hệ bác sĩ Tạ Văn Hải, chuẩn bị sẵn hồ sơ tâm thần từ hai ngày trước khi cái tát xảy ra.
Lấy đi hai trang đ.á.n.h giá tôi tỉnh táo, lợi dụng sự giận dữ của Kỷ Đình Xuyên để anh đặt b.út ký.
"Tôi chỉ cần anh ấy tin tôi một lần, cô sẽ tự mất tất cả." Cô ta cười thâm độc.
Tôi hỏi về câu cô ta nói trong điện thoại: "Sao cô biết về đứa trẻ trong giấc mơ của tôi?"
Tô Mộng Dao lấy ra tờ phiếu theo dõi bệnh viện.
Trong đó ghi: Đêm thứ hai Tần Vãn Ca sốt cao, liên tục gọi con và xin đừng mang con đi.
Tô Mộng Dao không biết gì về giấc mơ tiên tri.
Cô ta chỉ dùng lời mê sảng lúc sốt của tôi để tấn công tâm lý.
"Cô nhốt tôi năm ngày." Tôi nhìn cô ta. "Nhưng chính năm ngày đó đã giúp tôi tỉnh ngộ."
Tô Mộng Dao gọi cho Lương Quốc Thịnh đòi xe tẩu thoát.
Lương Quốc Thịnh bảo cô ta vào lấy "sổ mẹ" trong tủ sắt.
Ngay khi cô ta quay lại, cửa kho đã bị khóa c.h.ặ.t.
Lửa bùng lên theo đường ống nhiên liệu.
Lương Quốc Thịnh qua điện thoại lạnh nhạt nói:
"Cô chỉ có giá trị khi chưa bị điều tra."
Ông ta muốn đốt cháy toàn bộ hiện trường để diệt khẩu.
Cuộc gọi bị thiết bị của tôi ghi âm trọn vẹn.
Tô Mộng Dao hoảng loạn định dùng Tiểu Thạch làm lá chắn.
Lực lượng cứu hỏa lập tức phá tường phía Đông.
Hạ Trầm Uyên dẫn đội giải cứu xông vào đường ngầm.
Từ bên kia cửa đỏ, Hạ Trầm Uyên gõ ba tiếng đáp lại tín hiệu của Tiểu Thạch.
Cửa sắt bị phá văng.
Hạ Trầm Uyên lao vào bế Tiểu Thạch ra ngoài.
Tô Mộng Dao bị lực lượng chức năng khống chế ngay lập tức.
Tôi đón lấy Tiểu Thạch tại khu vực cấp cứu.
Cậu bé ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Sau đó nhìn Hạ Trầm Uyên, khẽ gọi:
"Cậu..."
Hạ Trầm Uyên khựng lại một nhịp, rồi xoa đầu cháu trai.
Chìa khóa trên người Tô Mộng Dao giúp công an mở tủ sắt chống cháy, thu giữ toàn bộ cuốn sổ gốc.
Từ chìa khóa của Tô Mộng Dao, công an thu được "sổ mẹ".
Sổ ghi rõ danh sách giao nhận trẻ, các khoản chi cho phòng khám, hợp đồng vật liệu giả và tài khoản công ty bình phong Thịnh Phát.
Tất cả đều có chữ ký của Lương Quốc Thịnh.
Lão Cửu bị bắt khi đang tháo chạy qua đường hầm phía Bắc.
Lương Quốc Thịnh ôm tiền mặt và hộ chiếu giả bỏ trốn bằng xe riêng.
Các chốt công an chặn đứng xe ông ta tại cầu phía Bắc.
Hạ Minh An trực tiếp nhận diện Lương Quốc Thịnh là kẻ ra lệnh vận chuyển trẻ em.
Lương Quốc Thịnh chính thức bị tra tay vào còng.
Tại phòng điều tra.
Trước hàng loạt chứng cứ: băng ghi âm, sổ gốc, sao kê dòng tiền và lời khai của Lão Cửu, Tô Mộng Dao sụp đổ hoàn toàn.
Cô ta khai nhận toàn bộ quá trình dàn dựng vụ đứa trẻ giả, làm hồ sơ bệnh viện tâm thần, bỏ t.h.u.ố.c gây nôn ở Nhà ăn số Một, vu oan vụ sập công trường và cài Phan Thúy Kiều.
Kỷ Đình Xuyên đứng trước mặt cô ta:
"Đừng dùng tôi để bào chữa cho lòng tham và tội ác của cô."
Tô Mộng Dao nhìn tôi, cay đắng hỏi vì sao tôi luôn đứng dậy được.
Tôi đáp:
"Vì cuộc đời tôi không còn đặt trong tay bất kỳ ai."
Tô Mộng Dao bị tạm giam chờ ngày xét xử.
Cơ quan điều tra làm rõ Kỷ Tuệ Nghi từng nhận tiền để phát tán tài liệu giả.
Mẹ Kỷ bàng hoàng phát hiện Tô Mộng Dao đã lén dùng tên bà để thế chấp tài sản và rút sạch tiền tiết kiệm.
Gia đình họ Kỷ rơi vào cảnh nợ nần, tranh chấp.
Kỷ Đình Xuyên công khai thừa nhận sai lầm, nhận quyết định đình chỉ công tác từ bệnh viện.
Anh quyết định dời khỏi nhà họ Kỷ, chấm dung sự bao che mù quáng.
Mẹ Kỷ bảo anh tìm tôi xin giúp đỡ.
Anh từ chối:
"Nhà này đã lấy của cô ấy quá đủ rồi."
Anh nộp đơn tham gia đội bác sĩ tình nguyện đến vùng núi xa xôi.
Cuộc điều tra chính thức công bố kết quả.
Toàn bộ đường dây buôn người và vật liệu giả bị triệt phá.
Công ty Kiến trúc Vãn Ca được minh oan hoàn toàn, tiếp tục thực hiện dự án Đông Thành.
Tôi trích quỹ thành lập quỹ hỗ trợ con anh Ngô Hữu Phúc và các trẻ em bị hại.
Hạ Minh An bắt đầu điều trị tâm lý.
Tiểu Thạch dần quen với cuộc sống mới.
Kỷ Đình Xuyên gặp tôi lần cuối trước khi rời đi:
"Từ nay tôi sẽ không làm phiền cô nữa."
"Anh hãy sống cho đúng với phần đời còn lại." Tôi đáp.
Tối đó, tôi gặp Hạ Trầm Uyên tại công trường Đông Thành.
Tôi chủ động nhìn anh:
"Bữa cơm lần trước, anh còn định mời không?"
"Cô đã giải quyết xong công trình chưa?"
"Chưa. Nhưng tôi hiểu rồi. Tôi không cần chờ đến khi cuộc đời hết khó khăn mới cho phép mình hạnh phúc."
Tôi nhìn bàn tay anh, rồi chủ động nắm lấy.
"Chúng ta thử một lần."
Hạ Trầm Uyên siết nhẹ tay tôi:
"Được. Chúng ta thử."
Cuối chiều.
Ánh nắng xuyên qua dãy nhà tập thể vừa sửa xong.
Những khung cửa mới mở rộng, không còn song sắt.
Tiểu Thạch ngồi dưới hiên cùng Hạ Minh An.
Phía xa, tôi và Hạ Trầm Uyên bước song song qua công trường.
Tôi gọi:
"Hạ Trầm Uyên."
Anh quay sang:
"Tôi đây."
"Tôi vẫn chưa biết mình có thể làm tốt chuyện tình cảm hay không."
"Không cần làm tốt. Chỉ cần thành thật."
Tiểu Thạch nhìn thấy, quay sang hỏi anh trai:
"Họ đang làm gì vậy?"
Hạ Minh An nhìn hai người dưới ánh nắng:
"Có lẽ đang bắt đầu xây một ngôi nhà."
"Nhưng nhà đã xây rồi mà."
Hạ Minh An khẽ lắc đầu:
"Không phải loại nhà đó."
Tôi quay lại nhìn hai đứa trẻ, rồi nhìn người đàn ông bên cạnh.
Lần đầu tiên, tôi không nghĩ về căn nhà mình từng mất.
Tôi nghĩ về một mái nhà chưa được xây — nơi không ai phải nhẫn nhịn để ở lại, và không ai phải đ.á.n.h mất chính mình để đổi lấy tình yêu.