Cúi đầu nhìn vóc dáng nhỏ xíu mới bằng ba cái đầu người cộng lại của cô con gái lớn, lại nhìn cặp mắt ngây thơ mờ mịt kia, ông đành từ bỏ ý định giải thích. Nếu tỏ ra quá để tâm, e rằng người ngoài lại tưởng bọn họ đang cố tình nhắm vào ai đó.
Đồng An Ninh bày ra vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.
"Sách Ni đại nhân đã một nắm tuổi rồi, làm sao mà đ.á.n.h lại được A mã chứ. Thiếu niên à, phải biết kính già yêu trẻ đó nha!"
Đồng An Dao ở bên cạnh cũng bi bô học vẹt theo.
"Kính già yêu trẻ!"
Thiếu niên nọ: “...”
Vị thiếu niên vóc dáng cao lớn đứng cạnh cậu ta phải cúi gằm đầu xuống cố nhịn cười.
Thiếu niên hít sâu một hơi.
"Ừm, muội nói không sai. Vậy còn Át Tất Long và Tô Khắc Tát Cáp thì sao? Chẳng lẽ bọn họ cũng đ.á.n.h không lại cữu cữu ư?"
Cậu ta thực sự không tài nào hiểu nổi, vì cớ gì cô bé trước mặt này lại một mực đinh ninh rằng Ngao Bái có thể bứt phá vượt mặt tất cả.
Cơ mặt Đồng Quốc Duy lại càng giật giật dữ dội hơn.
Đồng An Ninh nghe vậy, liền ngẩng đầu lúng liếng nhìn Đồng Quốc Duy.
"A mã, người có làm được không ạ?"
Đồng Quốc Duy ho khan một tiếng che giấu sự bối rối: “Bọn họ đều là phụ thần do Tiên đế gia lúc lâm chung đích thân chỉ định, A mã tuyệt đối không thể động tay động chân được!”
"Ồ! Nói cách khác là đ.á.n.h thì thắng được nhưng lại không được phép đ.á.n.h ạ?"
Đồng An Ninh nghiêng đầu, đưa ra lời kết luận theo cách hiểu của riêng mình.
Đồng An Dao vô cùng nể mặt tỷ tỷ, nhiệt tình vỗ tay bốp bốp phụ họa: “A mã giỏi quá!”
"Khụ... khụ khụ!"
Đồng Quốc Duy ho sặc sụa càng lúc càng dồn dập hơn. Ông chỉ mải mê mỗi chuyện giáo huấn hai thằng con trai, biết trước thế này đã sớm bế luôn hai cái tiểu tổ tông này theo rồi.
Hai anh em Diệp Khắc Thư và Đức Khắc Tân chứng kiến dáng vẻ luống cuống, chật vật của Đồng Quốc Duy thì trong lòng không nén nổi tiếng cười trộm. Đồng thời, hai người cũng âm thầm hạ quyết tâm, lát nữa nếu A mã có nổi trận lôi đình trút giận lên đầu hai cô em gái, bọn họ nhất định phải đứng ra che chở cho các muội muội.
Thiếu niên nọ: “...”
Vị thiếu niên cao lớn đứng bên cạnh thấy đệ đệ nhà mình bị chọc cho cạn lời, lo sợ đệ đệ nổi giận nên bèn mở miệng nhắc lại câu hỏi thay.
"Muội muội, vì sao muội lại nghĩ Ngao Bái đại nhân sẽ là người mạnh nhất trong Tứ đại phụ thần?"
Xin hãy thứ lỗi cho cậu ta vì đã phải hỏi thẳng thừng như vậy, chứ cứ vòng vo theo lối suy diễn của đệ đệ cậu, e rằng cuối cùng chủ đề câu chuyện sẽ bị bẻ lái chạy xa tít tắp đến tận mười vạn tám ngàn dặm mất.
Thiếu niên nọ vội gật gù tán thành.
Hai hàng lông mày Đồng An Ninh khẽ nhíu lại, đầy vẻ hồ nghi liếc nhìn hai người họ một cái.
"Lẽ nào các huynh lại thấy ông ta không mạnh sao?"
Xin nhờ đi! Đó là Ngao Bái đấy, người sau này đã đ.á.n.h bại cả ba vị phụ thần còn lại, một tay che trời, là một đại quyền thần quyền khuynh triều dã đấy nhé.
Vị thiếu niên cao lớn cứng họng. Cậu thực sự không thốt ra được nửa lời phản bác. Tứ đại phụ thần, người nào người nấy đều cường hãn, đều là cựu thần có tước vị, là những khai quốc công thần được ghi danh trên chuông đỉnh. Bọn họ hoàn toàn xứng danh là rường cột của Đại Thanh, thế nhưng, ai mà biết được ngày mai, bọn họ cũng có thể trở thành mầm tai họa của cả đất nước này.
Thiếu niên nọ thấy ca ca mình bị hỏi khó đến nghẹn lời thì có chút hả hê cười trên nỗi đau của người khác. Tròng mắt cậu khẽ đảo, cất lời.
"Vậy muội thấy Tân hoàng có đ.á.n.h lại được Ngao Bái không?"
Lần này, chưa kịp đợi Đồng An Ninh có phản ứng, sắc mặt Đồng Quốc Duy đã biến đổi dữ dội. Ông vừa toan mở miệng ngăn cản thì đã bị ánh mắt uy nghiêm của vị thiếu niên nọ ép cho nuốt ngược lời vào trong, đành phải ngoan ngoãn ngậm c.h.ặ.t miệng lại.
"Đánh được chứ ạ!"
Đồng An Ninh gật đầu cái rụp như lẽ đương nhiên.
Nét mặt Đồng Quốc Duy lập tức giãn ra, ông mỉm cười đầy vẻ an tâm và tự hào. Cô con gái lớn này quả nhiên là biết cách làm ông nở mày nở mặt. Nghe cái giọng điệu này mà xem, nhìn cái vẻ mặt kiên định này mà xem, đến vàng thật cũng chẳng thể chân thành bằng con bé lúc này.
Bầu không khí xung quanh phút chốc cũng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.
Thiếu niên cũng bật cười: “Thật vậy sao? Nhưng ta lại thấy Tân đế đ.á.n.h không lại cữu cữu đâu nha!”
Sắc mặt Đồng Quốc Duy lại một lần nữa trở nên khó coi, sao cái chủ đề tai hại này rốt cuộc lại loanh quanh lôi kéo về phía ông thế này.
Đồng An Ninh chép miệng: “Hoàng thượng tuổi vẫn còn nhỏ, đợi ngài ấy lớn lên thì sẽ làm được thôi.”
Nói đoạn, nàng nhón chân tiến lại gần, cố rướn người vỗ vỗ vào vai thiếu niên. Tuy vóc dáng nàng bé xíu, nhưng vì thiếu niên nọ đã chủ động cúi người thấp xuống nên nàng vẫn miễn cưỡng chạm tới được.
Ngay sau đó, thiếu niên liền nghe thấy bé gái nọ dùng cái giọng điệu non nớt trẻ con nhưng lại làm bộ làm tịch như một bà cụ non, dõng dạc nói.
"Thiếu niên à, mạc khi thiếu niên cùng!" (Đừng khinh thiếu niên lúc khốn khó!)
Thiếu niên sững người, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt non nớt của cô bé.
Đồng An Ninh rụt tay về, đưa mắt nhìn Đồng Quốc Duy, nháy mắt ra hiệu bảo ông mau mau giới thiệu xem rốt cuộc nhân vật trước mặt này là thần thánh phương nào.
Đồng Quốc Duy đau đầu đưa tay xoa xoa trán, đồng thời trừng mắt liếc hai thằng con trai bên cạnh với vẻ hận sắt không thành thép. Hai cái thằng nhãi này cứ đực mặt ra như khúc gỗ vậy, thấy nhà có họ hàng tới thăm mà cũng chẳng biết đường mở miệng chào hỏi hay tỏ thái độ gì, lại để cho hai đứa bé gái mới hai, ba tuổi đầu đứng ra chống đỡ tình thế. Xem ra ban nãy ông tẩn chúng nó vẫn chưa đủ tàn nhẫn rồi!
Rõ ràng là vị phụ thân này đã quên béng mất tấm thân cao tám thước bệ vệ của mình lúc nãy cũng lúng túng luống cuống ra sao.
Thiếu niên lúc này dứt khoát ngồi xổm xuống hẳn, để tầm mắt mình ngang bằng với Đồng An Ninh.
"Nhưng ta lại cảm thấy Tân đế hiện tại không thể đ.á.n.h bại được Ngao Bái!"
Bản tính Ngao Bái vô cùng ngang ngược, kiêu ngạo hống hách không xem ai ra gì. Nếu Tứ đại phụ thần thực sự đấu đá lẫn nhau mà cuối cùng lại chừa ra một mình lão ta, e rằng bản thân cậu cũng sẽ phải đau đầu nhức óc lắm đây!