"Tuệ Tuệ bé nhỏ, em hơi thiếu lễ phép đấy nhé."
Tôi ngẩn người ngẩng đầu lên, dưới ánh mắt bất mãn của anh bèn ngại ngùng cười một cái: "Chào buổi sáng ạ."
Anh bước lại gần, nhìn bát mì với vẻ chê bai: "Chẳng có chất dinh dưỡng gì cả, mai gọi anh dậy nấu cho."
Cứ như thể anh xuống tầng chỉ để nói với em đúng một câu này vậy, nói xong người đã đi thẳng lên nhà.
Tôi ngơ ngác nhìn bóng lưng cao gầy của anh, anh cất công xuống đây chỉ để mỉa tôi một câu thôi á?
Nhưng trước nay tính tình Thẩm Dật Bạch vốn không tốt, nên tôi cũng chẳng nghĩ nhiều.
Buổi trưa, Thẩm Dật Bạch với mái tóc rối bù bước xuống bếp nấu ăn.
Tôi ở phòng khách nghe thấy tiếng động, áy náy lên tiếng: "Ngại quá Thẩm Dật Bạch, làm phiền anh rồi."
Anh cười khẩy một tiếng, không thèm quay đầu lại mà hừ lạnh: "Anh cũng không thèm gọi một tiếng, cẩn thận anh bỏ đói em đấy."
Tôi ở phía sau nghe vậy liền bật cười, Thẩm Dật Bạch dữ thì dữ thật, nhưng được cái miệng cứng lòng mềm.
"Anh sẽ không làm thế đâu."
Dường như bóng lưng anh khựng lại một giây, sau đó anh bưng đĩa thức ăn ra, cất giọng dữ dằn: "Lại đây ăn cơm mau."
4
Anh rất dữ, nhưng anh nấu ăn vô cùng ngon.
Mỗi ngày cứ đến giờ xuống tầng ăn cơm, đó là sự tương tác duy nhất giữa tôi và anh trong mấy ngày qua.
Mặc dù không nói với anh được mấy câu, nhưng tôi cảm thấy cực kỳ vui vẻ.
Ngày nào cũng được nhìn thấy anh.
Lúc anh đeo tạp dề nấu ăn, tôi chống cằm ngồi phía sau ngắm nhìn, lén lút giơ điện thoại chụp bóng lưng của anh.
Tôi và anh không có bức ảnh chụp chung nào cả, chỉ có vài tấm ảnh tập thể khi tham gia buổi tụ tập của anh trai.
Tôi đều lưu lại hết, cùng với những bức ảnh chụp trộm ngẫu hứng suốt những năm qua.
Ngón tay khẽ chạm một cái, màn hình nhấp nháy, rồi bất thình lình đèn flash lóe sáng.
Tôi sợ ngây người, ngay khoảnh khắc anh quay đầu lại liền luống cuống giấu điện thoại đi.
"Em đang làm gì đấy?"
Anh cầm chiếc xẻng xào rau trên tay, gương mặt điển trai tối sầm lại.
Tôi ấp a ấp úng giơ giơ điện thoại lên: "Tự... tự sướng ạ."
Cũng không biết anh có tin hay không, anh nhíu mày nhìn tôi một lúc lâu rồi mới quay người tiếp tục nấu nướng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tắt đèn flash điện thoại đi.
C.h.ế.t tiệt thật, bật đèn flash từ lúc nào không biết nữa.
Tôi vẫn đang vô cùng tự trách, chột dạ đến mức không dám ngẩng đầu lên.
Thế nên cũng không hề nhìn thấy cảnh anh gửi một tin nhắn cho anh trai em.
"Em gái mày đang mách lẻo tao đấy à?"
Bên kia trả lời chỉ trong tích tắc: "Tuệ Tuệ ngoan lắm, nó không thèm mách lẻo đâu."
Anh hừ lạnh phản bác: "Chẳng ngoan chút nào."
Cô ngọt ngào gọi tất cả mọi người là anh, chỉ riêng anh là không thèm gọi.
Đầu dây bên kia như thể bất lực, khựng lại một lúc mới nhắn tin lại cho anh.
"Có phải giống như lời mọi người nói không, mày ghét Tuệ Tuệ à?"
"Ai cũng quý nó, khen nó ngoan, chỉ có mỗi mày là thấy Tuệ Tuệ không ngoan."
Vừa hay thức ăn đã chín, anh múc ra đĩa rồi đặt lên bàn.
Cô gái mặc bộ đồ ngủ hồng trắng nhìn qua đã thấy mềm mại đáng yêu, dưới ánh mắt của anh ngoan ngoãn xới cơm, sau đó chớp chớp mắt nhìn anh.
Như thể đang hỏi anh xem đã được phép ăn chưa vậy.
Anh bật cười khẩy, nhả ra đúng một chữ.
"Ăn đi."
Tôi mỉm cười với anh, gắp một miếng cánh gà kho coca rồi nhiệt tình khen ngợi.
"Thẩm Dật Bạch, cánh gà kho coca anh làm ngon thật đấy."
Tôi cố tình hạ giọng nhẹ nhàng, không hiểu sao nghe hơi giống như đang làm nũng.
Hơi ngượng ngùng.
Chúng tôi vẫn chưa thân thiết đến mức có thể làm nũng với anh.
Khóe môi anh hình như cong cong lên, nhưng giọng điệu vẫn vô cùng hung dữ: "Ngon thì ăn nhanh đi, nói nhiều thế làm gì."
Giống như một chú mèo bị xù lông vậy.
Tôi ngạc nhiên phát hiện ra rằng, vậy mà Thẩm Dật Bạch lại rất thích nghe lời khen.
5
Vừa mới cảm thấy nhờ mấy lời khen mà mối quan hệ với Thẩm Dật Bạch đã hòa hợp hơn một chút, buổi tối đã thấy anh với vẻ mặt mất kiên nhẫn bước xuống nhà.
Nhìn thấy tôi thế mà đang ở tầng dưới, dường như nét bực bội giữa trán anh tan đi đôi chút.
"Anh ra ngoài một chuyến, tối sẽ mua cơm về cho em."
Anh xoay xoay chìa khóa xe trong tay, giải thích với tôi.
Bàn tay anh thon dài rất đẹp, ánh mắt tôi dừng lại một giây, sau đó ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Dật Bạch liếc nhìn tôi một cái, dường như rất hài lòng trước sự ngoan ngoãn này, bước chân đều trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Buổi tối anh về, mang cho tôi một suất cơm thịt sốt.
Anh vội vã lên gác livestream, sắc mặt vẫn có chút khó coi.
Tôi hơi tò mò nhưng không dám hỏi, thế là bèn mở phòng livestream của anh lên.
Tôi thấy anh đen mặt bật camera, im lặng một lát mới nói với khung chat: "Công ty yêu cầu, hôm nay đ.á.n.h leo rank đôi."
Kỹ năng của anh rất mạnh, trước giờ livestream toàn leo rank đơn, một mình gánh hết cả đội.
Thỉnh thoảng mới đ.á.n.h đôi cùng cựu đồng đội hoặc mấy streamer nam có mối quan hệ tốt.
Chưa kịp để em và người hâm mộ phản ứng lại, một ảnh đại diện màu hồng dễ thương đột nhiên gửi lời mời ghép đội cho anh.