Trông hung dữ cực kỳ.

Tôi tủi thân đáp lại bằng giọng mềm mỏng: "Em đâu có chê..."

"Không chê sao tối qua lại nói như thế?"

Khó khăn lắm mới thân thiết hơn được một chút, lại bị cô đ.á.n.h tụt về vạch xuất phát.

Thẩm Dật Bạch anh vốn là kẻ không bao giờ chịu thua, lúc chơi game những pha lật kèo trong thế bất lợi mới là thứ kích thích sự hứng thú của anh nhất.

Đối với cô cũng vậy.

Trước nay anh làm gì cũng thích đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, chỉ riêng với cô là phải từ tốn chậm rãi, chỉ sợ lộ ra một chút động tĩnh là cô sẽ sợ hãi chạy mất.

"Anh livestream rất mệt, nấu bữa sáng cho em xong lại phải đi ngủ bù."

"Sẽ mệt lắm đấy, Thẩm Dật Bạch."

Tối qua ngoài một chút dỗi hờn ra, tôi thực sự thấy anh rất vất vả, chẳng việc gì phải cất công dậy sớm chỉ để nấu bữa sáng cho tôi cả.

Nghe vậy anh cười khẩy một tiếng, cúi người xuống béo nhẹ vào má cô một cái rõ ác ôn: "Anh thích thế đấy."

Lúc nào anh cũng như vậy, nhìn thì rõ dữ dằn, nhưng thực chất chẳng dùng chút lực nào.

Tôi ôm má né ra, b.í.m môi có chút chê bai: "Toàn học cái xấu là giỏi."

Anh trai tôi từ bé đã thích véo má tôi, chọc tôi khóc mấy lần mà vẫn cứ thích thú không thôi.

Lớn lên thì đỡ hơn một chút, nhưng thỉnh thoảng vẫn hay béo má trêu ghẹo tôi.

Anh trước giờ toàn đứng bên cạnh nhìn hai anh em đùa giỡn, không ngờ lại học theo cả trò này.

Thẩm Dật Bạch bật cười một tiếng, đứng dậy đi lên gác.

"Lê Tuệ Tuệ, trưa gặp lại nhé."

Tôi "vâng" một tiếng, cúi đầu chăm chú ăn mì.

Đồng thời giấu đi khóe môi đang bất giác cong lên.

Lại càng thích anh nhiều hơn mất rồi.

9

"Tối nay em rảnh không?"

Hôm nay, ăn cơm xong anh lại rất chủ động lên tiếng hỏi.

"Rảnh ạ, có chuyện gì sao anh?"

Còn tận mười ngày nữa anh trai mới về, kể từ sau khi anh tuyên bố "anh thích thế" lúc nấu cơm cho tôi, hai người sống với nhau vô cùng hòa hợp.

Nhưng cũng chỉ hạn chế trong lúc ăn cơm mà thôi.

"Đi xem phim nhé?"

Anh móc từ trong túi ra hai tấm vé xem phim.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh, khẽ "á" lên một tiếng.

Anh hắng giọng có chút mất tự nhiên, sau đó vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngông nghênh kiêu ngạo đó: "Bạn anh mua, nhưng bọn nó có hoạt động offline nên nhường vé cho anh rồi."

Chuyện là thật, nhưng vé là do sau khi anh thấy nhóm chat bạn bè nói chuyện liền chủ động xin về.

Cũng không tính là lừa dối cô.

"Xem phim ạ?!"

Đi xem phim cùng anh sao?

Trái tim không có tiền đồ của em lại bắt đầu đập rộn ràng không kiểm soát.

Tôi không cần suy nghĩ đã đồng ý ngay tắp lự.

Cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ sẽ chẳng còn lần hai.

Thời gian ghi trên vé xem phim là bảy giờ tối.

Tôi gội đầu, ở trong phòng trang điểm kiểu tự nhiên nhẹ nhàng rồi mới bước xuống lầu.

Hôm nay Thẩm Dật Bạch mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, mái tóc đỏ hơi dài khiến anh mang nét lười biếng đầy phóng khoáng.

Còn tôi, tôi mặc chiếc váy trắng nhỏ, mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, đeo một chiếc túi xách màu đen.

Không hiểu sao, trông có vẻ rất đẹp đôi.

Ai không biết có khi lại tưởng hai đứa đang mặc đồ đôi đấy chứ.

Tôi khẽ cong mắt mỉm cười thầm kín.

"Đi thôi."

Anh chằm chằm nhìn toi chừng hai giây, lúc này mới bước theo nhịp chân của tôi.

Thẩm Dật Bạch rất cao, anh cao 1m83.

Cao hơn tôi hẳn một cái đầu.

Thế nên khi bước đi song song, tôi cứ không kìm được mà lén lút ngắm nhìn anh.

Anh cao lớn như vậy, ở trong vòng tay anh chắc chắn sẽ có cảm giác an toàn lắm nhỉ.

Tôi vụng trộm tủm tỉm cười, vô tình lại thấy khóe môi anh vậy mà cũng đang cong lên.

Tôi bực bội cúi đầu thở dài.

Đừng có cười nữa mà, anh cứ để lộ cái biểu cảm đó là tôi lại ảo tưởng rằng anh thích tôi mất thôi.

"Lên xe đi em."

Anh chu đáo mở cửa xe cho tôi, tôi nở nụ cười ngọt ngào với anh rồi bước lên xe.

Trong xe rất yên tĩnh, tôi hồi hộp nhìn thẳng về phía trước, dường như anh nhận ra điều đó, bàn tay thon dài tuyệt đẹp khẽ chạm bật một bản nhạc.

"Lê Tuệ Tuệ, anh trai em bảo thứ Hai tuần sau sẽ về."

Tôi nghi hoặc quay sang nhìn anh: "Sao anh ấy không nói với em?"

Rốt cuộc anh ấy là anh trai của ai vậy trời.

"Nó nhắn tin cho em, thấy em không trả lời nên mới nói với anh đấy."

Thẩm Dật Bạch mỉm cười vươn tay về phía tôi, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng trong không trung.

Như thể anh định đưa tay xoa đầu tôi, nhưng nhìn thấy mái tóc được tôi uốn xoăn tỉ mỉ thì lại thôi.

Anh cũng tốt bụng phết đấy chứ.

Sau khi tránh được t.h.ả.m án phải để cái đầu rối bù vào rạp chiếu phim, tôi khẽ hừ một tiếng với anh rồi cúi đầu xem điện thoại.

"Đúng thật này."

Tối qua sau khi nhắn tin chúc anh trai ngủ ngon xong là tôi ngủ thiếp đi luôn, màn hình vẫn dừng lại ở khung chat, lúc tỉnh dậy thuận tay vuốt tắt mất.

Tôi nói vậy, Thẩm Dật Bạch ngồi bên cạnh bèn bật cười khẩy, đôi tay cầm vô lăng vừa chăm chú lại vừa lười biếng: "Sao em không chúc anh ngủ ngon với?"

Khung chat giữa hai người trống hoác, ghim lên đầu bao lâu nay mà chẳng có lấy một dòng tin nhắn nào.

Chương 5 - Rung Động Giữa Ban Ngày - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia