Thanh đạm quá đi mất.

“Chỉ biết mỗi món đó thôi?”

Tôi nhíu c.h.ặ.t cả chân mày.

Anh đáp một tiếng.

“Vì vậy mấy ngày tới, có lẽ chú thật sự phải làm khổ cháu rồi.”

“...”

Từ nay về sau tôi không muốn nghe hai chữ “làm khổ” nữa.

Quả nhiên, mấy ông chú đúng là rất thù dai.

5

Sau khi gửi chiếc điện thoại bố để quên sang chỗ ông, tôi liên tục phải ăn trứng xào cà chua suốt năm ngày.

Ăn đến cuối cùng, chỉ cần nhìn thấy món trứng xào cà chua là tôi muốn khóc.

Kỷ Minh Cẩn ung dung ngồi trên ghế, đeo cặp kính gọng vàng, trông rất nhã nhặn.

Thế nhưng lời nói ra lại vô cùng tàn nhẫn.

“Cái thói quen ăn nặng vị này phải sửa.”

Ai ăn nặng vị chứ?

Ai thích mấy ông chú mới là khẩu vị nặng ấy.

“Đang mắng tôi à?”

Anh thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu.

Tôi nghẹn lời.

“Đâu... đâu có.”

Tôi dò hỏi:

“Chú à, công việc của chú không bận sao?”

“Yên tâm, chú vẫn sẽ dành thời gian sang ăn cơm với cháu.”

“...”

Thật sự cháu đâu có ý đó.

Đặt đồ ăn ngoài mãi không được, sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định tối nay tự nấu.

Tôi lấy ớt ra.

Đang thái thì mắt ngứa quá, tiện tay dụi một cái.

Lập tức cay xè, nước mắt cũng sắp trào ra.

Đúng lúc ấy Kỷ Minh Cẩn đến.

Có lẽ anh đi vội, mấy lọn tóc trước trán còn hơi rối.

Nhìn thấy bộ dạng của tôi, anh khựng lại.

“Đến thế cơ à? Chỉ vì muốn ăn cay thôi sao?”

Ớt chính là sinh mệnh của tôi...

Anh vừa hỏi, tôi càng thấy tủi thân.

Tôi chớp chớp mắt nhìn anh, cố tình khơi dậy chút cảm giác áy náy.

Nhìn lâu quá, nước mắt thật sự chảy ra.

Bàn tay phải của anh khẽ động, như muốn chạm vào mắt tôi, nhưng giữa chừng lại thu về, đưa tay xoa xoa mi tâm.

“Đừng khóc nữa, chú nấu cho cháu.”

Ơ?

Chiêu này dùng với bố tôi, hóa ra dùng với anh cũng có tác dụng sao?

Tôi lén dụi mắt thêm một cái.

“Làm luôn cánh gà cay nhé.”

Anh xắn tay áo lên, bất lực đáp:

“Được.”

“Còn nữa...”

“Cháu chảy nước mũi rồi.”

Tôi lập tức quay người, sờ lên mũi.

“Có gì đâu, chú lừa cháu.”

Khóe mắt anh hơi nhếch lên.

“Được rồi, ra ngoài đợi đi.”

6

Dạo này mải bận nên tôi đã bỏ bê Lộ Khiêm.

Hiếm hoi lắm anh mới chủ động gọi điện cho tôi.

“Em giận rồi à?”

“Hả?”

Tôi nhất thời không hiểu anh đang nói gì.

Anh ấp úng rất lâu mới nói:

“Mẹ anh dạo này quản c.h.ặ.t quá, chỉ buổi tối anh mới có thời gian.”

“Lộ Khiêm.”

Tôi thật sự cạn lời.

“Hay là anh sống với mẹ anh cả đời luôn đi.”

Tôi rất dứt khoát cúp máy.

Nhưng chỉ vài phút sau tôi đã hối hận, nghĩ xem có nên gọi lại không.

Đúng lúc ấy cô bạn thân gửi tin nhắn thoại, rủ tôi đi quẩy.

Tôi thay một chiếc áo ôm sát người, phối với váy siêu ngắn, tô thêm son đỏ rực.

Vừa xuống dưới lầu đã bắt gặp Kỷ Minh Cẩn đang dắt ch.ó đi dạo trong khu chung cư.

Anh đội mũ lưỡi trai màu đen, đứng trên bậc thềm, hơi nhíu mày nhìn tôi.

“...”

Sao mình không xuống muộn thêm một phút chứ.

“Trùng hợp quá.”

Tôi cười ngây ngô vẫy tay.

“Hóa ra chú cũng ở tòa này à.”

Chú ch.ó Golden hí hửng định lao về phía tôi, dọa tôi lùi liền mấy bước.

Đúng là trời muốn hại tôi mà.

Tôi thật sự rất sợ ch.ó.

Là kiểu sợ đến dựng hết cả tóc gáy.

Kỷ Minh Cẩn nhìn đồng hồ.

“Muộn thế này còn ra ngoài à?”

Haizz.

Đúng như dự đoán.

Thế giới của người trẻ, quả nhiên vẫn có khoảng cách thế hệ với họ.

Tôi thuận miệng bịa đại.

“Cháu xuống đổ rác.”

“Rác đâu?”

Anh hỏi.

“Quên mang rồi, giờ cháu lên lấy.”

Đóng cửa lại, tôi đợi chừng mười mấy phút.

Lúc ấy cũng gần mười giờ rưỡi.

Nghĩ bụng chắc bên ngoài không còn ai nữa, tôi lén mở cửa.

Không có người.

He he.

... Nhưng có ch.ó.

Chỉ cách nửa mét, tôi và chú ch.ó Golden nhìn chằm chằm vào nhau.

Tôi nhìn thấy sự hứng thú trong mắt nó.

Tôi hét lên một tiếng rồi đóng sầm cửa.

Run run gọi điện cho Kỷ Minh Cẩn.

“Chú à... hình như chú quên thứ gì rồi?”

Đầu bên kia vang lên tiếng nước chảy, có vẻ anh đang tắm.

Giọng nói xuyên qua làn hơi nước.

“Muộn thế này còn chưa ngủ à?”

Ý anh là sao?

Chẳng lẽ bảo tôi ngủ cùng con ch.ó đó à?

Tôi xin cảm ơn.

Có một con ch.ó đứng ngoài cửa, tôi thật sự rất sợ.

Nhưng cô bạn thân cứ liên tục giục, còn nói đã chuẩn bị bất ngờ cho tôi.

Tôi thử mở cửa, bước ra hai bước.

Ồ.

Chó Golden không động đậy.

Đi thêm hai bước nữa.

Vẫn không nhúc nhích.

Thế là tôi co giò chạy thẳng về phía thang máy.

Đúng lúc thang máy mở ra, một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Có chuyện gì vậy?”

Tiếng nói ấy vừa cất lên, chú ch.ó Golden như phát điên lao thẳng về phía tôi.

“A….”

Tôi hét to một tiếng, lập tức nhảy phắt lên người Kỷ Minh Cẩn.

Hai tay anh theo phản xạ đặt lên eo tôi.

Anh định bế tôi xuống, nhưng tôi cứ bám c.h.ặ.t lấy áo anh không chịu buông.

“Chú à...”

Tôi vùi mặt vào bên cổ anh.

“Cứu cháu.”

Yết hầu anh khẽ chuyển động hai lần, lòng bàn tay nóng ran.

“Xuống đi, nó sẽ không chạy tới nữa đâu.”

Phía sau lưng tôi, chú ch.ó Golden khẽ kêu “ư ử” hai tiếng.

Mặt tôi đỏ bừng như quả cà chua, dứt khoát dày mặt luôn.

“Người tốt thì giúp cho trót, chú bế cháu sang bên kia luôn đi.”

Tôi không nhìn thấy mặt anh, chỉ cảm nhận được mùi hương thanh mát lẫn hơi nước còn vương trên người.

“Cháu...”

Giọng anh bỗng khàn đi:

“Sao cứ nghịch ngợm thế nhỉ.”

Đâu phải tại tôi.

Là tại con ch.ó kia mà.

Tôi sắp mất hồn rồi đây.

Được anh bế đến trước cửa nhà, tôi chợt nhớ mình vẫn đang mặc váy.

Bảo sao ánh mắt anh lúc nãy lại khác hẳn.

Hu hu hu.

Chắc anh đang âm thầm cười cái quần lót Hello Kitty của tôi mất.