Nhìn thấy Kỷ Minh Cẩn, Lộ Khiêm cũng khựng lại.

“Anh ấy là...”

“Tôi còn có việc, tôi đi trước.”

Đột nhiên tôi rất sợ Kỷ Minh Cẩn hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và Lộ Khiêm.

Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, trong đầu tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ.

Chẳng lẽ...

Tôi lại rung động nữa rồi?

Chẳng lẽ... tôi thật sự có ý với bạn của bố?

Bảo sao lần trước anh còn nói là anh sợ tôi.

Đến cả tôi cũng bắt đầu thấy sợ chính mình.

Anh đi rất nhanh, chỉ chớp mắt đã tới thang máy.

Tôi vội đưa tay chặn cửa rồi lách người đi vào.

“Chú à, chú đừng hiểu lầm.”

Anh bấm nút thang máy, đến một ánh mắt cũng không dành cho tôi.

“Đó là cậu trai mà bố cháu từng nói, người cháu thích?”

“Không phải.”

“Từ trước đến giờ cháu chỉ theo đuổi anh ấy ba năm thôi.”

Bị anh hỏi như vậy, chính tôi cũng bắt đầu thấy căng thẳng.

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh bỗng nhìn thẳng vào tôi.

“Ba năm?”

Không hiểu sao giọng điệu này... nguy hiểm quá.

Tôi vội vàng giải thích.

“... Nhưng không theo đuổi được.”

Lần này anh dứt khoát không nói chuyện với tôi nữa.

Tôi cười gượng một tiếng, vội chuyển chủ đề.

“Chú à, sao chú biết cháu thích bánh bao của quán này?”

Anh bước đôi chân dài ra khỏi thang máy.

“Mua cho Cuộn Cuộn.”

Cuộn Cuộn là tên của chú ch.ó Golden.

“...”

Vừa vào nhà, tôi chủ động kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống.

Giả vờ như vô tình nói:

“Anh ấy chỉ đến xin lỗi cháu với nói lời tạm biệt thôi, sắp phải đi làm ở nơi khác rồi.”

“Cho nên...”

Bàn tay đang cầm đũa của anh khựng lại.

“Cháu để cậu ấy ôm mình?”

Anh... anh... anh ấy chẳng lẽ đang ghen sao?

“Chú à.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Chú còn nhớ tối hôm đó hôn...”

Tôi bắt đầu nghi ngờ hôm ấy anh chỉ giả vờ ngủ.

Hiếm khi thấy anh mất tự nhiên đến vậy.

Anh dời mắt sang chỗ khác.

“Được rồi, lại đây uống cháo đi.”

Tôi càng được nước lấn tới.

“Bố cháu coi chú là anh em, vậy mà chú lại có ý với... con gái của ông ấy.”

Chiếc ghế cọ xuống sàn phát ra tiếng “két”.

Chỉ trong chớp mắt, tôi đã bị kéo đến trước mặt anh.

Yết hầu anh khẽ chuyển động hai lần, trong mắt xen lẫn chút bất lực.

“Đừng trêu tôi.”

Tim tôi run lên.

Lấy hết can đảm, tôi ghé tới hôn nhẹ lên má anh một cái.

“Hòa rồi nhé.”

Hôn xong tôi định bỏ chạy, nhưng cổ tay đã bị anh giữ c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

“Chưa hòa được.”

13

Bố tôi cũng lờ mờ biết chuyện giữa tôi và Lộ Khiêm.

Sau khi trở về, ông mắng cả nhà họ Lộ từ trên xuống dưới một trận.

Vừa chuẩn bị đồ ăn vặt cho tôi, ông vừa bàn bạc:

“Bây giờ trai tốt thiếu gì chứ. Nhà họ Lộ có cho con trai đến ở rể, bố còn chê ấy.”

Sắp khai giảng, tôi kéo vali ra, thuận miệng phụ họa:

“Vâng vâng vâng.”

Ông suy nghĩ một lúc.

“Nhưng con trai trong độ tuổi này mà bố quen đúng là hơi ít...”

Nghe ông nói, tôi bắt đầu chột dạ, muốn nói lại thôi.

Bố lại bảo:

“Hay là thế này, để chú Kỷ giới thiệu cho con vài người?”

Tôi sợ đến mức ho khan hai tiếng.

“Không cần đâu ạ. Thật ra... chúng ta cũng không thể chỉ giới hạn ánh mắt trong một độ tuổi nhất định được.”

Bố tôi im lặng, suy nghĩ suốt một phút.

“Không được. Nhỏ tuổi quá thì chưa trưởng thành, không biết chăm sóc người khác.”

“Vậy hay là thử xem người lớn tuổi hơn một chút?”

Tôi dè dặt hỏi.

Ông ngừng lại.

“Được, để bố hỏi chú Kỷ xem cậu ấy có quen ai không.”

“...”

Bố hỏi anh ấy làm gì chứ?

Tối hôm đó, bố mời Kỷ Minh Cẩn đến ăn cơm.

“Tiểu Kỷ à, thời gian qua may mà có cậu, nếu không chẳng biết Nhan Nhan sẽ còn bị bắt nạt thế nào.”

Ông rót hai chén rượu.

“Nào, Nhan Nhan mau kính chú Kỷ một chén.”

Kỷ Minh Cẩn mỉm cười nhìn tôi, ngón tay nhẹ nhàng vuốt quanh miệng chén.

Tôi run rẩy nâng chén lên.

“Cảm ơn chú đã chăm sóc cháu trong thời gian qua.”

“Ừm.”

Giọng anh trầm thấp đến mê người.

“Chú cũng cảm ơn Nhan Nhan.”

Ánh mắt anh như có sợi tơ quấn lấy tôi, chỉ nhìn một cái đã khiến tôi không chịu nổi.

Bố tôi lấy ra một điếu t.h.u.ố.c.

“Nào người anh em, hút một điếu.”

Kỷ Minh Cẩn xua tay từ chối.

Mắt bố tôi lập tức sáng lên.

“Có người rồi à?”

Mặt tôi nóng bừng, kéo áo bố.

“Bố bớt nói vài câu đi.”

Kỷ Minh Cẩn đưa tay sờ cằm.

“Ừm... đúng là có người rồi...”

Trời ơi, tôi thật sự không nghe nổi nữa, vội lấy cớ đi vệ sinh rồi chạy mất.

Một tiếng sau, ngoài phòng khách hình như đã không còn tiếng động.

Tôi bước ra uống nước, trước mặt bỗng xuất hiện một bóng người.

Tim tôi giật thót, vừa xoay người đã nghe thấy giọng nói trầm thấp của Kỷ Minh Cẩn.

“Nghe nói em muốn làm quen thêm với những chàng trai khác?”

“Suỵt…”

Tôi liếc về phía phòng khách.

“Anh nói nhỏ thôi, bố em vẫn còn ở đó.”

Anh tựa vào khung cửa.

“Em thấy anh có được không?”

Được hay không gì chứ, tôi đã thử đâu.

“Chú.”

Tôi đầu hàng.

“Anh mau về đi.”

Anh bất ngờ đưa tay, khẽ chạm lên môi tôi, ánh mắt lưu chuyển đầy mê hoặc.

“Đừng gọi là chú nữa.”

Anh cúi đầu hôn nhẹ tôi một cái.

“Sau này gọi sai một lần, anh sẽ hôn một lần.”

“Được...”

Đúng là lưu manh...

Mấy ông chú đều lưu manh thế này sao?

Tim tôi sắp phát bệnh đến nơi rồi.

14

Hôm trước ngày khai giảng, bố đặc biệt lái xe đưa tôi đến trường.

Ban đầu Kỷ Minh Cẩn cũng muốn đưa tôi đi.

Nhưng sợ bố nghi ngờ, tôi đe dọa không cho anh xuất hiện.

Đứng dưới lầu ngẩng đầu nhìn lên, tôi thấp thoáng thấy bóng dáng cao lớn bên cửa sổ.

Anh đứng đó rất lâu, mãi đến khi tôi ra khỏi cổng khu chung cư.

Lúc ngoảnh lại lần cuối, bóng người đã biến mất.

Trong lòng tôi bỗng trống trải.

Bố lại chẳng biết đang vui chuyện gì.

“Chú Kỷ của con cũng lãng mạn ghê, lén lén lút lút mà vẫn bị bố phát hiện.”

“Chuyện gì cơ?”

Ông cứ úp úp mở mở.

“Đây là bí mật của chú Kỷ, người ngoài như con đừng hỏi lung tung.”

“...”

Tôi đâu phải người ngoài.

Chương 7 - Rung Động Trong Rạp Chiếu Phim - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia