22

Trên đời này, có lẽ thực sự tồn tại những người có "não yêu đương" bẩm sinh.

Tiểu Tam chẳng hề bận tâm đến những đau khổ mình phải gánh chịu.

Ngược lại, cô ấy lại luôn đau đáu về những ấm ức mà Vương Ninh phải chịu.

Lúc này, cô ấy nói với tôi: "Cậu biết không, bữa lẩu đó đã ngốn hết tiền sinh hoạt một tháng của Vương Ninh. Anh ấy làm vậy là để giữ mặt mũi cho tớ... Nghèo thì có lỗi gì, xấu xí thì có lỗi gì chứ? Tại sao họ lại đối xử như thế!"

Tôi nghe thấy có gì đó sai sai, sao cô ấy vẫn còn bênh vực Vương Ninh chứ?

Tiểu Tam vừa khóc vừa nói: "Tớ rất muốn tìm thấy anh ấy, khuyên anh ấy ra đầu thú... Tại sao anh ấy không chịu ra gặp tớ?"

Thực lòng tôi cũng muốn mắng cho cô ấy một trận.

Nhưng trong tiềm thức, tôi lại cảm thấy ít nhất trong chuyện bị đám bạn cùng phòng nhắm vào, đó không phải là lỗi của cô ấy.

Cô ấy chỉ muốn đối xử t.ử tế với mọi người, chỉ là những người xung quanh không đáp lại sự t.ử tế đó thôi.

Tôi chỉ biết nói: "Đừng nghĩ về anh ta nữa, khoảnh khắc anh ta chọn cách g.i.ế.c người, anh ta đã không còn cùng đường với cậu rồi."

Tiểu Tam ôm đầu gối hồi lâu rồi bỗng nhiên nói: "Tớ nhìn ra rồi, trong ký túc xá chúng ta chỉ có cậu là người tốt."

Câu này nghe cứ quái lạ thế nào ấy.

Nhưng lòng tôi lúc đó đang rối bời, chỉ biết khuyên cô ấy vài câu, chủ yếu là: "G.i.ế.c người là quyết định của anh ta, còn bắt giữ là chuyện của cảnh sát, cậu chỉ cần chờ đợi là được rồi."

23

Lại qua mấy ngày nữa.

Nhận được vài tin báo, đều là thoáng thấy tung tích của Vương Ninh nhưng sau đó hắn lại biến mất nhanh ch.óng.

Tôi đã bắt đầu thấy tê liệt, cảm giác như trước khi bắt được Vương Ninh, tôi không muốn nói thêm câu nào nữa.

Tiểu Tam với kiểu tính cách hay làm hài lòng người khác, vậy mà lại chủ động nhận trách nhiệm mua cơm cho cả phòng, mặc kệ việc trước đó họ đã xô xát.

Tiểu Tứ và tiểu Ngũ vẫn giữ cái thói cũ, cơm vẫn ăn, người vẫn c.h.ử.i.

Tiểu Tứ và tiểu Ngũ dù sao cũng có bạn đồng hành, thỉnh thoảng vẫn thấy đi lại ngoài hành lang.

Chỉ có tôi là ngay cả cửa phòng cũng không bước ra nửa bước.

Hôm nay tiểu Tam mua cơm về, lúc tôi đang ăn thì tiểu Tứ lẻ loi trở về.

Cô ấy nhìn chúng tôi, sắc mặt vô cùng u ám, không nói không rằng đi thẳng tới chỗ lấy phần cơm của mình rồi ngồi ăn.

Ba chúng tôi chẳng ai nói với ai câu nào.

Cho đến tận chiều ba giờ hơn...

Tôi nằm trên giường trằn trọc mãi, trong lòng cảm thấy bất an vô cùng.

"Tiểu Tứ... Tiểu Ngũ đâu?"

Tiểu Tứ giọng hằn học: "Sao tớ biết được?! Cô ấy là người lớn rồi, lẽ nào tớ còn phải chịu trách nhiệm với cô ấy sao!"

Nghe giọng điệu này có vẻ là cãi nhau rồi?

Tôi đợi mãi đợi mãi, đến giờ ăn tối rồi mà vẫn không thấy, không chịu nổi nữa nên gọi điện cho tiểu Ngũ.

Không bắt máy.

Tiểu Tam đi tới, khẽ hỏi: "Không liên lạc được à?"

"Ừ..."

"Khổ cho cậu, đến lúc này rồi mà còn quan tâm người khác, nhất là khi họ đối xử với cậu như thế..."

Tiểu Tứ bật dậy khỏi giường: "Ý cậu là gì hả?! Có gì thì nói thẳng ra! Đừng có nói bóng nói gió!"

Tôi phiền c.h.ế.t đi được: "Đủ rồi! Đừng gây gổ nữa!"

Tiểu Tứ đang rất kích động.

Lại nữa rồi, thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g lại bị châm ngòi.

Cô ấy phát điên lên: "Tớ biết các người đều tẩy chay tớ! Nhưng chuyện này đâu phải do tớ gây ra! Bạn trai là do cậu yêu, báo cảnh sát chọc giận anh ta là cậu! Tớ là bị các người liên lụy đấy!"

Tiểu Tam tức giận quát: "Bọn tớ tẩy chay cậu lúc nào! Đừng có đ.á.n.h đồng bọn tớ với các người!"

"Bọn tớ thì làm sao? Ít nhất bọn tớ không yêu phải thằng bạn trai g.i.ế.c người!"

Hai đứa nó lao vào đ.á.n.h nhau, tiểu Tứ ra tay trước.

Tôi định vào can ngăn thì bị tiểu Tứ tát một cái đau điếng.

"Cút! Con trà xanh!"

Dù có là thánh sống thì tôi cũng không nhịn nổi nữa, lập tức lao vào đ.á.n.h thành một mớ hỗn độn ba người.

Đúng lúc đó cô quản lý ký túc xá xông vào.

"Đến lúc nào rồi mà còn đ.á.n.h nhau hả!"

24

Cảnh sát đến rồi.

Người cảnh sát dẫn đầu nhìn ba chúng tôi, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Ai là người cuối cùng nhìn thấy bạn Diêu Tĩnh Tĩnh?"

Tiểu Ngũ...

Tôi và tiểu Tamvô thức nhìn về phía tiểu Tứ.

Nhưng tiểu Tứ dường như đã c.h.ế.t lặng, cô ấy trợn trừng mắt đứng đó, bất động.

Tiểu Tam huých tiểu Tứ một cái: "Trả lời cảnh sát kìa."

Tiểu Tứ run rẩy nói: "Là, là tôi... Tĩnh Tĩnh, cậu ấy sao rồi?"

Sắc mặt của đồng chí cảnh sát trở nên nghiêm trọng.

"Đã bị sát hại rồi."

Vương Ninh vậy mà vẫn chưa chịu buông tha!

Hắn lại có thể tiếp tục g.i.ế.c người trong khi đang bị truy nã và săn lùng gắt gao đến thế này!

Tiểu Tứ bủn rủn chân tay, ngã ngồi xuống đất, vì quá sợ hãi mà bắt đầu gào thét.