Lục Ngạn Thần vừa mới húp được một miếng thì sắc mặt liền tối sầm lại.
Tôi bực mình đem cả cặp l.ồ.ng cháo đổ thẳng vào thùng rác.
"Thôi đừng ăn nữa, kẻo anh chưa c.h.ế.t vì đau ruột thừa thì đã bị tôi đầu độc c.h.ế.t trước rồi."
Lục Ngạn Thần khẽ nở một nụ cười bất lực đầy hiền từ.
Xem ra là đang thầm cảm ơn vì tôi đã rộng lượng tha cho anh một mạng.
"Tại sao cô lại phải cực khổ làm những chuyện này vì tôi?"
Lúc Lục Ngạn Thần cất tiếng hỏi, tôi vẫn đang cắm cúi gõ máy tính làm việc.
"Vì tôi thích anh chứ sao."
Có lẽ vì đã theo đuổi anh một thời gian dài, tôi buột miệng trả lời luôn mà chẳng thèm suy nghĩ.
Lục Ngạn Thần khẽ bật cười.
"Cô tỏ tình kiểu gì mà hời hợt thế, ngay cả đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên nhìn tôi lấy một cái."
Anh dám không tin tôi sao?!
Máu ăn thua đã lâu không xuất hiện trong tôi bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ.
Tôi chìa ngay bàn tay ra trước mặt anh.
"Anh nhìn xem, tay em bỏng rộp lên rồi này."
Tôi phụng phịu, cúi gằm mặt xuống tỏ vẻ ấm ức.
"Người ta lần đầu tiên xuống bếp nấu nướng vì anh, vậy mà anh còn dám nghi ngờ lòng thành của người ta."
Lục Ngạn Thần nhìn vào nốt bỏng nước trên tay tôi, ánh mắt anh khẽ chùng xuống.
Khi cô y tá vào thay t.h.u.ố.c cho Lục Ngạn Thần, anh liền hỏi xin một ít bông cồn và t.h.u.ố.c sát trùng iod.
"Qua đây nào."
Lục Ngạn Thần khẽ vỗ vỗ vào khoảng trống bên mép giường bệnh.
Tôi lập tức ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi rồi tỉ mẩn bôi t.h.u.ố.c.
"Rõ ràng là em đến để chăm sóc anh, sao giờ lại thành anh chăm sóc ngược lại em thế này?"
Lục Ngạn Thần bật cười khe khẽ.
"Nếu cô không 'chăm sóc' tôi, khéo tôi còn được xuất viện sớm hơn đấy."
Tôi bĩu môi, im lặng không thèm cãi lại.
Dù trong lòng hơi hậm hực, nhưng tôi biết anh nói đúng.
"Cô thật sự không cần phải chịu khổ vì tôi như vậy."
"Nhưng em thích anh thật mà."
Tôi nghiêng đầu, chăm chú ngắm nhìn gương mặt anh.
"Và em đoán, anh cũng thích em rồi đúng không?"
Hai má Lục Ngạn Thần thoáng chốc ửng hồng.
"Cô là con gái, sao chẳng biết ngại ngùng gì hết vậy?"
"Ngại ngùng thì được ích gì cơ chứ? Ngại ngùng thì ông trời có tự động quăng một anh người yêu cực phẩm vào chăn của em không?"
Lục Ngạn Thần nghe xong liền sặc nước bọt ho sù sụ, gương mặt đỏ lựng lên vì xấu hổ.
Tôi bỗng đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Lục Ngạn Thần, đàn ông các anh có phải đều thích kiểu con gái ngoan ngoãn hiền lành, hở chút là đỏ mặt không?"
Lục Ngạn Thần khẽ lắc đầu.
"Cũng không hẳn. Kiểu con gái rực rỡ, dám nghĩ dám làm như cô... thực ra cũng rất đáng yêu."
"Thật á?"
Lục Ngạn Thần mỉm cười, khẽ gật đầu.
"Thật. Cô giống như một mặt trời nhỏ vậy."
"Thế anh có thích mặt trời này không?"
Ngay vào lúc tôi ngỡ rằng anh sẽ lại buông lời từ chối, Lục Ngạn Thần bỗng hỏi ngược lại:
"Đối với người mình thích, lúc nào cô cũng nồng nhiệt và táo bạo thế này à?"
Tôi thản nhiên hỏi vặn lại:
"Chứ còn sao nữa ạ?"
Lục Ngạn Thần khẽ cong môi, khẽ thì thầm:
"Thật khiến người khác phải ghen tị."
"Anh nói cái gì cơ? Em nghe không rõ."
Lục Ngạn Thần rủ mắt, không đáp lời.
Vừa khi tôi nghĩ đây chính là một lời từ chối ngầm, anh lại bất chợt mở lời:
"Thời gian qua cô đã quản lý công ty rất tốt, cảm ơn cô nhé."
"Tất nhiên rồi, anh xem em xuất sắc đến nhường nào chứ."
Lục Ngạn Thần nhìn tôi, khóe môi khẽ cong một nụ cười ấm áp.
Đêm đến, Lục Ngạn Thần nương theo ánh trăng mờ ảo, hướng mắt nhìn về phía chiếc giường dành cho người chăm bệnh.
"Một cô gái rực rỡ và nồng nhiệt đến thế, sao mà không yêu cho được cơ chứ?"
4.
Lục Ngạn Thần xuất viện rồi.
Sáng sớm vừa bước vào văn phòng, tôi đã thấy một cô gái trẻ đang đứng lóng ngóng ngay cạnh bàn làm việc của Lục Ngạn Thần.
Đó là Bạch Tuyết, thực tập sinh duy nhất của đợt này được giữ lại văn phòng trợ lý, cô ta vừa mới tốt nghiệp năm nay.
"Cô làm gì ở đây?"
Với cương vị là Trợ lý cấp cao, tôi chính là cấp trên trực tiếp quản lý toàn bộ nhân sự trong văn phòng này.
Bạch Tuyết rõ ràng bị tôi làm cho giật mình, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước trông hệt như một chú thỏ con bị hoảng sợ.
"Chị Kiều Niệm, đây là chiếc bánh kem do em tự tay làm, em muốn tặng cho Tổng giám đốc Lục nếm thử một chút."
Tôi nhìn chiếc bánh kem trên bàn cùng tờ giấy note màu hồng cánh sen dán bên trên, chẳng buồn đáp lời cô ta mà đi thẳng về bàn làm việc của mình.
Bạch Tuyết thấy tôi ngó lơ liền đỏ mặt tủi thân bước ra ngoài.
Lục Ngạn Thần vừa mới ngồi vào bàn đã lập tức chú ý đến chiếc bánh kem.
Khi nhìn thấy nội dung trên tờ giấy note, sắc mặt anh liền sa sầm xuống.
"Kiều Niệm, chuyện này là thế nào?"
Tôi khẽ cúi đầu đứng dậy.
"Xin lỗi Tổng giám đốc Lục, là tôi không quản lý tốt cấp dưới, để cô ấy tự ý vào phòng làm việc của anh. Tôi sẽ xử lý tốt việc này."
Lục Ngạn Thần vò nát tờ giấy note thành một cục, ném thẳng xuống bàn làm việc của tôi.
"Ý tôi là chuyện này à?"
Tôi khẽ gật đầu.