Một nụ hôn phớt lướt qua như chuồn chuồn đạp nước.
Môi của Lục Ngạn Thần thật mềm mại, thật ấm áp.
Cứ như thể có một quả bóng nước đong đầy nước đường vừa vỡ òa ngay trên đầu quả tim tôi vậy.
Anh cụp mắt quan sát phản ứng của tôi.
"Em có ghét không?"
Tôi lắc đầu.
"Muốn nữa cơ."
Khóe môi Lục Ngạn Thần khẽ nhếch lên, ánh mắt nấn ná quanh bờ môi tôi, rồi giữ lấy sau gáy tôi trao một nụ hôn sâu.
Sau nụ hôn cuồng nhiệt, Lục Ngạn Thần thở hổn hển rồi ôm ghì tôi vào lòng.
"Niệm Niệm, anh yêu em."
Trải qua quá trình hợp tác giữa tôi và Lục Ngạn Thần.
Chỉ mất thời gian nửa năm, chúng tôi đã giải quyết êm đẹp được tình thế nguy hiểm.
Lúc Lục Nhân lại muốn ra tay với Lục Ngạn Thần thêm lần nữa, vì đã có phòng bị từ trước, chúng tôi đã nhanh ch.óng tóm được đuôi ông ta.
Lục Nhân bị bắt giam.
Hôm nay lúc Lục Ngạn Thần đến tìm tôi, tôi đang nói chuyện điện thoại với trợ lý.
"Đã tìm xong dàn nam người mẫu chưa?"
"Ừm, lát nữa tôi sẽ qua đó."
"Không những phải đẹp trai, mà vóc dáng còn phải chuẩn. Tốt nhất là chân dài một mét hai, sáu múi, tám múi bụng đàng hoàng, chuẩn phong cách trai đảm đang."
"Có cả huấn luyện viên thể hình cơ à, thế thì tuyệt quá."
"Tôi chỉ cần đúng cái này thôi."
Vừa cúp điện thoại xong, tôi đã thấy Lục Ngạn Thần đứng đó với vẻ mặtcực kỳ suy sụp.
"Đứng đực ra đó làm gì? Sao không qua đây."
Lục Ngạn Thần lề mà lề mề lết tới.
"Niệm Niệm, trước kia em theo đuổi anh, có phải là vì muốn trả thù chuyện anh từ chối liên hôn không?"
Tôi hất cằm nhướng mày nhìn anh, khoanh tay trước n.g.ự.c.
"Thế anh muốn nói gì hả?"
Lục Ngạn Thần đưa tay sờ sờ môi.
"Em là thật lòng, hay chỉ muốn chơi bời thôi?"
Tôi móc ngoắc lấy cổ áo anh, giật mạnh anh sáp lại trước mặt mình.
"Thật lòng thì sao? Mà chơi bời thì thế nào?"
Sắc mặt Lục Ngạn Thần đỏ bừng, ấp a ấp úng đáp.
"Nếu chỉ là chơi bời, vậy em chơi anh đi. Anh sạch sẽ hơn bọn họ."
Lục Ngạn Thần vừa nói, vừa cầm lấy tay tôi đặt lên đùi anh.
Ô hô, đai giữ áo sơ mi.
Hôm nay lại còn có chuẩn bị mà đến cơ đấy.
Bàn tay tôi nương theo sự dẫn dắt của Lục Ngạn Thần mà chậm rãi trượt dần lên phía trên.
Cơ bụng, đường line chữ V, cơ n.g.ự.c, xương quai xanh.
Chàng trai trẻ này cũng chất lượng phết nhỉ.
Hơi thở của Lục Ngạn Thần ngày càng trở nên nặng nhọc.
Anh dựa đầu lên hõm vai tôi, thở dốc đầy gấp gáp.
"Niệm Niệm, anh đã suy nghĩ rất lâu rồi."
"Anh cho em chơi, anh cho em chơi cả đời."
"Chỉ cần em thích gì, anh đều có thể đi học."
"Đừng tìm người khác được không em?"
Tôi ngẩng đầu dùng răng tháo mắt kính của anh ra.
"Tổng giám đốc Lục có phải nên mang chút thành ý ra đây không nhỉ?"
Lục Ngạn Thần bế thốc tôi lên bồng vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt lên giường.
Đầu anh vùi vào hõm cổ tôi.
"Chắc chắn sẽ khiến Nữ vương đại nhân hài lòng."
Xong chuyện, cả người tôi liệt luôn trên giường không nhúc nhích nổi.
Tên khốn Lục Ngạn Thần này, sao thể lực lại trâu bò đến thế cơ chứ.
"Nữ vương đại nhân có hài lòng không ạ?"
Tôi vung vẩy tay xua xua trong bộ dạng kiệt sức tột độ.
"Thôi không chịu nổi nữa, tha cho em đi."
Lục Ngạn Thần mỉm cười, thơm lên trán tôi.
"Em nghỉ một lát đi, anh đi nấu cơm cho em."
11.
Lúc Lục Ngạn Thần bưng cơm vào phòng ngủ, tôi đang cầm iPad xem tài liệu mà Trương Hiểu gửi tới.
Nhìn một loạt thanh niên đẹp trai l.ồ.ng lộn trên màn hình, mặt Lục Ngạn Thần hết đen lại xịt.
Anh ôm chầm lấy mặt tôi rồi hôn tới tấp.
"Xem ra ban nãy anh vẫn nỗ lực chưa đủ. Nên Niệm Niệm vẫn còn sức để ngắm trai."
Tôi đẩy anh ra.
"Anh tha cho em cái đi."
Lục Ngạn Thần bưng lấy mặt tôi, ấm ức than thở.
"Niệm Niệm, em đã hứa là chỉ chơi một mình anh, không chơi người khác cơ mà."
Tôi vỗ nhẹ một bạt tai thẳng vào mặt anh.
"Chơi cái gì mà chơi, công ty em đang tuyển người mẫu, người mẫu nam cho bộ sưu tập trang phục nam mùa xuân sắp ra mắt. Anh nghĩ đi đâu thế hả?"
Lục Ngạn Thần ngượng ngùng hắng giọng.
"Thì ra là mẫu nam kiểu này à?"
Ngoại truyện đi hỏi cưới
Lục Ngạn Thần đứng trước cổng chính nhà họ Kiều, mồ hôi lạnh túa ướt đẫm cả mặt mũi tay chân.
"Trước kia anh đã từ chối bác trai, liệu bác ấy có đuổi anh ra ngoài không em?"
"Hôm nay anh mặc bộ này, ổn chứ?"
"Lát nữa bước qua cửa anh nên đi chân trái trước hay chân phải trước đây?"
"Quà ra mắt anh chuẩn bị có phải vẫn chưa đủ không, hay để anh đi mua thêm ít đồ nữa nhé?"
Tôi ngó chiếc xe Hummer bị nhồi đồ chật cứng phía sau.
"Anh mà mua thêm nữa thì chắc phải lái xe tải đến nhà em luôn đấy. Anh định dọn cả trung tâm thương mại đến đây luôn à?"
Lục Ngạn Thần nuốt nước bọt, ánh mắt kiên định hệt như mấy anh bộ đội chuẩn bị ôm b.o.m xông pha phá lô cốt địch.
"Lục Ngạn Thần, anh muốn đến sống mái một phen với nhà em đúng không?"
Lục Ngạn Thần lau mồ hôi lạnh.
"Đâu có, Niệm Niệm, anh chỉ là hơi căng thẳng chút thôi."
"Lục Ngạn Thần, anh đi lóng ngóng cùng tay cùng chân cả rồi kìa."
Nửa tiếng sau, cuối cùng Lục Ngạn Thần cũng hạ cánh an toàn xuống chiếc sofa nhà tôi.
"Tiểu Lục, cháu nếm thử loại trà mà bác trai cháu mới mua xem."
Lục Ngạn Thần hai tay đỡ lấy tách trà.
"Cháu cảm ơn bác gái."
Vừa mới chực uống thì bố tôi hắng giọng.
Lục Ngạn Thần giật nảy mình suýt chút nữa bật tung khỏi ghế sofa.
"Không phải ngay từ đầu Tổng giám đốc Lục đã chướng mắt nhà họ Kiều chúng tôi, không bằng lòng rước con gái nhà họ Kiều về làm vợ sao?"
Lục Ngạn Thần luống cuống chân tay vội đặt tách trà xuống.
"Bác trai, cháu thực sự không hề có ý xem thường nhà họ Kiều đâu ạ, thật đó bác."
Bố tôi hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy, chỉ thẳng vào Lục Ngạn Thần.
"Theo tôi vào thư phòng."
Lục Ngạn Thần siết c.h.ặ.t lấy tay tôi, lén nuốt nước bọt.
"Niệm Niệm em yên tâm, chắc chắn anh làm được. Anh tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay em đâu."
"Em tin anh, nhưng mà anh có thể bớt run trước đã được không?"
Lục Ngạn Thần và bố tôi nói chuyện trong thư phòng rất lâu, trời sập tối cả rồi mới thấy bước ra.
Mặc dù mặt bố vẫn sa sầm như đưa đám, nhưng lại cất tiếng dặn dò dì giúp việc.
"Lấy thêm cho Tiểu Lục một bộ bát đũa."
Bữa tối Lục Ngạn Thần và bố tôi đã chén thù chén tạc với nhau rất nhiều rượu.
Lúc tôi dìu Lục Ngạn Thần vào phòng khách nghỉ ngơi, anh nắm lấy tay tôi c.h.ặ.t cứng không buông.
"Niệm Niệm, như này tuyệt quá."
Tôi b.úng cái ch.óc lên trán anh.
"Đồ ngốc."
(Hoàn)