Thiếu niên cao lớn xinh đẹp đứng trước mặt tôi, dưới ánh đèn ngược sáng là đôi mày sắc sảo thâm trầm.
Cậu ấy giơ màn hình điện thoại của mình lên, một chuỗi dấu chấm than đỏ lòm trong khung chat trông vô cùng ch.ói mắt.
Ánh mắt dừng lại trên hình nền trò chuyện, vẫn là bức ảnh chỉnh sửa kỹ lưỡng mà tôi đăng ghim trên vòng bạn bè.
“Sao hả? Không định nhận nợ nữa à?”
Đôi mắt đẹp đến mức sắc bén ấy tối sầm nhìn tôi mang theo tính xâm lược cực cao.
Cậu ấy thấy tôi mãi vẫn không lên tiếng, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên màn hình điện thoại.
Tôi nhìn lướt qua một cái, một khoảng màu cam ngút ngàn.
Đúng là chi chít những khoản chuyển khoản xen kẽ vài câu trò chuyện mà.
Không biết lại tưởng đây là lịch sử trò chuyện giữa tôi với thợ nướng mì căn dưới nhà.
Tôi hít một hơi, tầm nhìn đảo qua đảo lại giữa khuôn mặt tuấn tú âm trầm của nam sinh và lịch sử chuyển khoản.
Sập phòng thế này thì căng quá rồi đấy.
Hay là tôi không còn nắm bắt được thị trường nữa.
Biết người ta đóng giả phú đại gia phát triển đến mức này, kiểu gì tôi cũng kiếm được nhiều hơn bây giờ gấp đôi.
Sao người này không để tôi đụng phải cơ chứ?
Tôi tiếc nuối lắc đầu: “Xin lỗi nhé đàn anh, anh nhận lầm người thật rồi…”
Điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn.
Tôi liếc nhanh qua một cái, là do anh trai Hạ Hạc Minh gửi tới: [Em gái! Cầu xin em, bằng mọi giá phải giữ chân cậu ta lại! Xong việc anh giải thích sau!]
Tôi chợt hiểu ra ngay lập tức, giọng nói vội vàng chuyển hướng: “...Anh nhìn người chuẩn thật đấy, cục cưng!”
Người đàn ông có vẻ như chưa từng nghe thấy cách gọi này bao giờ, ngón tay khẽ run lên, vừa vặn ấn vào một đoạn hội thoại ngay sau mục [Chuyển khoản 13140 tệ].
“Cảm ơn cục cưng, gặp mặt em nhất định sẽ hôn anh đến c.h.ế.t.”
OMG, anh trai à, anh dọa em sợ c.h.ế.t khiếp rồi đấy!
Vừa ăn vừa xách gói luôn à?
Nam sinh cũng nhìn thấy tin nhắn này, ánh mắt vô thức rơi xuống môi tôi rồi lại vội vàng tránh đi, ch.óp tai đỏ bừng lên trong chớp mắt.
“Cho nên Hạ Lộc Linh, tại sao em lại chặn anh?”
“Là do anh trả lời tin nhắn không kịp thời hay chuyển khoản không kịp lúc mà em lại phạt anh kiểu... Ưm…”
Tôi kiễng chân lên, xúc cảm mềm mại chặn lại mọi câu hỏi khó trả lời.
Khoảnh khắc chạm nhẹ vừa định buông ra, một bàn tay áp c.h.ặ.t vào sau gáy tôi, hôn tới như để trừng phạt.
Hương gỗ thông dễ chịu lập tức lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cậu ấy đang giận nên lực đạo càng lúc càng mạnh cho đến khi tôi vô thức kêu lên vì đau.
Lúc này cậu ấy mới cúi người xuống, một cái đầu xù lông tựa lên vai cổ tôi, toàn bộ tấm lưng đang phập phồng dữ dội.
Hồi lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng nói mang theo tia giận dữ của cậu ấy.
“Hạ Lộc Linh, anh đúng là tiêu đời trong tay em rồi.”
“Lần này cứ như vậy đã, nếu em còn dám chuồn nữa thì anh sẽ nhốt em lại mãi mãi.”
02
Sau khi đàn anh đưa tôi về dưới chân tòa ký túc xá thì nghe điện thoại có việc rời đi.
Lúc này tôi mới tìm được cơ hội gặp lại anh trai ở chỗ râm mát dưới gốc cây lớn cạnh sân vận động.
Chúng tôi vừa gặp mặt, đã nổi đóa lên.
Tôi chỉ vào vết son chưa lau sạch trên mặt anh ấy rồi làm bộ làm tịch kinh ngạc.
Anh ấy chỉ vào đôi môi hơi sưng đỏ của tôi rồi hét toáng lên: “Anh nuôi em lớn ngần này để người ta muốn hôn thế nào thì hôn à? Hức hức hức, cải trắng ngon nghẻ của anh ơi…”
Tôi lườm nguýt một cái rõ to: “Chỉ cho phép quan phóng hỏa, không cho dân châm đèn à? Anh lau sạch vết son trên mặt rồi hẵng nói chuyện tiếp nhé!”
Anh tôi vẫn đang khóc lóc: “Em không nên giải thích với anh à? Con nhỏ đó là do tay em nhúng vào chứ gì, còn tặng em nhiều quà thế cơ mà!”
“Đồ trời đ.á.n.h, anh vẫn luôn tưởng em là đứa trẻ ngoan, sao em có thể sau lưng anh làm ra chuyện này chứ?”
“Anh cũng chẳng kém cạnh gì đâu đấy, mấy khoản chuyển khoản bên phía đàn anh kia nhìn thôi em đã hoa cả mắt rồi!”
“Thảo nào em hỏi sao anh đặt đồ ăn ngoài, phiếu lạm phát chỉ lạm phát có một lần, rõ ràng hai đứa mình toàn lạm phát mấy lần để tìm cái lớn nhất!”
Anh tôi cổ giật gân cãi lại: “Chẳng phải em cũng đổi cái điện thoại Lê T.ử nhái sang Hoa Quả chính hãng đấy thôi, còn lừa anh là hàng Hoa Cường Bắc.”
Tôi càng nghĩ càng giận, vừa định động thủ thì phía bên kia gốc cây lớn có mấy sinh viên vừa học thể d.ụ.c xong đến hóng mát.
“Ê, cậu biết gì chưa, đàn chị Tống Thời Nghi bên hội học sinh hôm nay chặn một đàn em ở cổng trường đấy.”
“Hả? Vừa vào trường đã chọc vào công chúa lớn rồi á?”
“Đại loại thế, bản thân đàn chị đã ở bộ phận quyền lực của hội học sinh, quản lý từ điểm danh, học bổng đến trợ cấp, đắc tội với chị ấy thì toàn bộ quãng đời đại học coi như mất hút cơ hội xét giải thưởng học bổng rồi còn gì.”
“Ấy chà, mấy cậu chỉ biết một mà không biết hai rồi, Tống Thời Yến cũng y như chị cậu ấy, chặn một đàn em, lại còn là một đàn em xinh xắn nữa cơ.”
“Đàn em cuối cùng khóc lóc bỏ đi đấy, mắt đỏ hoe, chắc chắn là bị bắt nạt rồi.”
Anh tôi bi phẫn liếc nhìn tôi một cái, tức đến mức nói không nên lời.
Tôi vội vàng vỗ nhẹ lên tấm lưng anh ấy.
Ài, chuyện này lại không thể nói rõ cho anh ấy biết, đó hoàn toàn là nước mắt sinh lý do sảng khoái mang lại mà.
“Thái t.ử gia chắc chắn còn khó chọc hơn chị cậu ấy chứ, ngày nào cũng mang gương mặt lạnh băng, tôi nhớ hình như hiệu trưởng là cậu của cậu ấy thì phải.”
“Hừm, mấy cậu nói xem, hôm nay bọn họ chặn người không lẽ là tranh chấp tình cảm đấy chứ?”
“Thế thì càng tiêu đời hơn, lừa ít tiền đối với bọn họ chẳng thấm vào đâu, nếu mà lừa cả tình cảm thì chiếu theo cái tính thù dai nhớ lâu của cặp chị em này, thế chẳng phải bị chèn ép đến mức phải thôi học luôn sao?”
“Thôi học vẫn còn là chuyện nhỏ, các cậu không phải người nội thành nên hoàn toàn không rõ mấy chuyện khốn nạn mà cặp chị em này từng làm đâu, nếu thực sự lừa tình thì không c.h.ế.t cũng phải lột một lớp da.”
Tôi và anh tôi liên tiếp rùng mình một cái, đưa mắt nhìn nhau xong thì lập tức lôi điện thoại ra.
Tạm dừng cãi nhau!
Đổi tài khoản!
Hoán đổi thân phận!
Không thể chậm trễ!
03
Trong thư viện, tôi chỉ mất mười phút để lướt xong lịch sử trò chuyện giữa anh tôi giả dạng làm tôi với Tống Thời Yến.
Tôi đại khái tìm ra quy luật, đại khái là cứ cách hai đến ba đoạn chuyển khoản, anh tôi sẽ nhắn lại một câu dính người vô cùng.
Chậc chậc chậc, quả nhiên con trai nói chuyện với con trai vẫn hợp hơn, nói ít cho nhiều.
Phía tôi thì hoàn toàn ngược lại, gọi đâu có đó, tin nhắn rep siêu tốc, hai mươi bốn giờ chỉ cần tôi tỉnh là online toàn thời gian, cung cấp đầy đủ giá trị cảm xúc cho Tống Thời Nghi.