Văn án:

Vừa mới hạ quyết tâm nhận một gã đàn ông trung niên béo làm "cha nuôi", trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận.

【Con nữ phụ làm nền này đúng là ngốc thật. Ba người bạn cùng phòng đều dùng ảnh của cô ta để yêu qua mạng với mấy anh nhà giàu đẹp trai, chỉ có mình cô ta lại nghĩ đến chuyện theo lão già.】

【Cuối cùng còn bị lão già kia lây bệnh, không chịu nổi nên nhảy lầu tự t.ử.】

【Bảo sao bé cưng nữ chính lại thông minh. Sợ nữ phụ phát hiện nên không tự mình làm, còn kéo luôn hai người bạn cùng phòng kia cùng làm.】

【Kịch tính nhất là ba anh nhà giàu ấy lại còn là bạn thân từ nhỏ. Cười c.h.ế.t mất! Yêu đương mà còn giấu cả anh em, chỉ cần ngồi đối chiếu thông tin một chút là lộ hết rồi.】

【Cuối cùng cả ba đều yêu nữ chính. Điều đó chứng tỏ bọn họ yêu đâu phải gương mặt của nữ phụ, mà là con người của nữ chính.】

Phía sau tôi, ba người bạn cùng phòng đang khoe những món đồ xa xỉ mà bạn trai quen qua mạng tặng.

Trưởng phòng ký túc xá, Giang Đình Đình, đột nhiên gọi tôi lại rồi giơ điện thoại lên chĩa về phía tôi.

"Niệm Niệm, làm hình trái tim đi."

Tôi nhìn vào ống kính, nở nụ cười ngọt ngào nhất từ trước đến nay.

Nếu bọn họ đã dùng ảnh của tôi để câu được những con cá béo bở ấy...

Vậy thì giờ tôi nhận hết về mình, cũng chẳng có gì quá đáng nhỉ?

Chương 1

【Trời ơi, Giang Đình Đình gửi bức ảnh này cho Cố Trình An, anh ta thích đến mức lập tức chuyển thêm năm mươi nghìn tệ để mua chiếc điện thoại mới của Táo Khuyết.】

【Cố Trình An không chỉ là phú nhị đại mà còn là con cháu quan chức. Chút tiền ấy với anh ta chẳng đáng là bao, dù sao sau này tất cả cũng sẽ thuộc về bé cưng nữ chính thôi.】

Tôi cúi nhìn chiếc điện thoại trong tay, màn hình đã vỡ nát như mạng nhện.

Chỉ một tấm ảnh đã đổi được năm mươi nghìn tệ.

Phải thừa nhận rằng, tôi ghen tị.

Đáng lẽ nhận được tiền, Giang Đình Đình phải vui mới đúng, vậy mà cô ta đột nhiên hét lên một tiếng.

Hai người còn lại trong phòng lập tức xúm đến hỏi có chuyện gì.

Giang Đình Đình lén lút liếc mắt về phía tôi.

Lâm Huyên Nhi, người đứng gần tôi nhất, hắng giọng rồi nhìn sang tôi.

"Niệm Niệm, cậu định xuống căn tin ăn cơm đúng không? Mua giúp mình một phần nhé."

Kể từ khi cả ba bắt đầu yêu qua mạng, bọn họ chê đồ ăn ở căn tin trường rẻ tiền, ngày nào cũng đặt đồ từ khách sạn năm sao.

Nếu không phải trường có quy định bắt buộc ở ký túc xá, e là bọn họ đã thuê nhà ngoài từ lâu.

Rõ ràng Lâm Huyên Nhi chỉ kiếm cớ để đuổi tôi đi.

Tôi bình thản giấu một chiếc cốc giấy dùng một lần vào trong tay áo, rồi thuận theo ý họ bước ra ngoài.

Vừa đóng cửa lại, tôi lập tức áp chiếc cốc lên cánh cửa, ghé tai vào nghe.

Giọng Giang Đình Đình đầy hoảng hốt.

"Phải làm sao đây? CY lại đòi gặp mặt."

"Đây là lần thứ ba rồi. Nếu mình còn từ chối nữa, chắc chắn anh ấy sẽ nghi ngờ."

Trong thời gian quen Cố Trình An qua mạng, Giang Đình Đình đã moi được từ anh ta không ít tiền.

Chỉ trong một năm, riêng túi xách hàng hiệu đã có hơn chục chiếc, chưa kể đủ loại quà cáp đắt đỏ khác.

Đến sinh nhật năm nay của cô ta, Cố Trình An còn tặng hẳn một sợi dây chuyền trị giá mấy trăm nghìn tệ.

Đã quen hưởng cuộc sống như vậy, đương nhiên Giang Đình Đình không muốn mất đi.

So với cô ta, Lâm Huyên Nhi bình tĩnh hơn nhiều, liền lên tiếng hiến kế.

"Hay là cậu cứ đồng ý trước. Đến lúc đó thì bảo bạn cùng phòng xảy ra chuyện, không đi được. Mình với Chu Doanh sẽ phối hợp diễn cùng cậu."

Giang Đình Đình như vớ được cọng rơm cứu mạng, liên tục cảm ơn rối rít.

Sau khi giải quyết xong chuyện, cả ba đều im lặng.

Ngược lại, bình luận càng lúc càng náo nhiệt.

【Đúng là bé cưng nữ chính, quân sư của cả nhóm, thông minh thật đấy.】

【Hai người kia phải thờ nữ chính lên mới đúng. Không có nữ chính thì lấy đâu ra cuộc sống sung sướng như bây giờ?】

【May mà cuối cùng cả ba nam chính đều yêu nữ chính, bắt hai kẻ ăn chùa kia phải trả lại tất cả.】

Đến lúc này tôi mới hoàn toàn xác nhận.

Lâm Huyên Nhi quả nhiên chính là nữ chính mà bình luận nhắc đến.

Còn gã đàn ông trung niên mà suýt nữa tôi đã chấp nhận làm con gái nuôi...

Chính là người do Lâm Huyên Nhi giới thiệu cho tôi.

Tôi còn chưa kịp đi dò hỏi thì bình luận đã tiết lộ luôn địa điểm hẹn gặp giữa Giang Đình Đình và Cố Trình An.

Điều trùng hợp là...

Đó lại chính là khách sạn mà hai ngày trước tôi vừa xin được công việc làm thêm.

Vì trước đó định chấp nhận được gã trung niên kia b.a.o n.u.ô.i nên tôi cũng chẳng còn tâm trạng đi làm nữa.

Hôm qua tôi đã gọi điện xin nghỉ.

May mà khi gọi cho quản lý khách sạn, đối phương không hề làm khó.

Ông ấy nói bất cứ lúc nào tôi cũng có thể quay lại làm.

Tôi không nhịn được đưa tay sờ lên mặt mình.

Tôi biết vì sao quản lý lại đồng ý dễ dàng như vậy.

Là vì gương mặt này.

Từ khi học cấp hai, tôi đã biết mình xinh đẹp.

Trong ngăn bàn chưa bao giờ thiếu thư tình.

Nhưng mẹ luôn dạy tôi rằng, không được dựa vào ngoại hình để đi đường tắt.

Vì thế tôi vẫn luôn nghiêm túc kiếm tiền bằng chính năng lực của mình, chưa từng nghĩ đến chuyện đi đường ngang ngõ tắt.

Cuối cùng...

Tôi không đi con đường đó.

Nhưng lại có người khác dùng chính gương mặt của tôi để đi.

Tôi vội vàng chạy đến khách sạn.

Có lẽ vì ngoại hình nổi bật nên tôi được sắp xếp đứng ở cửa làm nhân viên đón khách.

Nhờ bình luận, tôi biết Cố Trình An đã ngồi chờ Giang Đình Đình trong phòng riêng suốt ba tiếng đồng hồ.

Năm phút trước, anh ta vừa biết mình bị cho leo cây.

Thấy bóng người từ tầng hai đi xuống, tôi cố ý bưng khay nước đ.â.m sầm vào anh ta.

Vốn vì không gặp được bạn gái quen qua mạng nên Cố Trình An đã rất thất vọng.

Bị tôi đụng phải, anh ta lập tức nổi giận quay sang nhìn.

Tôi cúi đầu, vừa xin lỗi vừa luống cuống lau vết nước trên quần áo anh.

Ngay trước khi anh kịp mở miệng...

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt tôi, Cố Trình An sững người.

Anh bất ngờ nắm lấy cánh tay tôi, giọng nói không giấu nổi niềm vui.

"Em yêu?!"

Tôi giả vờ ngơ ngác, nhanh ch.óng rút tay về.

"Xin lỗi, hình như anh nhận nhầm người rồi."

Cố Trình An cuống quýt.

Chương 1 - Sau Khi Ba Người Bạn Cùng Phòng Đều Dùng Ảnh Của Tôi Để Yêu Qua Mạng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia