Tôi không để tâm, tiếp tục ôm hôn con rắn ngô nhỏ của mình.
Kết quả là mấy ngày tiếp theo, tôi phát hiện có điều bất thường.
Ngọc Mễ Lạp gầy đi rồi.
Gầy đi trông thấy một vòng, vảy cũng mất đi độ bóng, cả con rắn trông phờ phạc hẳn.
Nhưng rõ ràng ngày nào tôi cũng cho nó ăn đúng giờ cơ mà?
Thế là tôi bèn mở camera lên xem.
Lúc này mới phát hiện, hóa ra cứ hễ tôi đi làm là con rắn đen lại tự mình hất nắp ra, bò sang chuồng của Ngọc Mễ Lạp để tẩn nó một trận.
Đợi đến khi tôi về, con rắn đen sẽ chui tót lại vào chuồng của mình, ra điều như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi: ....
Hay lắm, lại còn là một con rắn thích diễn kịch nữa chứ.
Tôi vừa bực vừa buồn cười, mở chuồng nuôi ra, tóm cổ con rắn đen nhấc bổng lên.
Con rắn đen nguầy nguậy trong tay tôi, dùng đuôi quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Tôi xị mặt, dùng ngón tay b.úng lên trán nó: “Không được phép bắt nạt Ngọc Mễ Lạp!”
Con rắn đen ngẩng đầu lên, đôi đồng t.ử dựng đứng màu vàng lạnh nhìn tôi, ánh mắt vô tội và tủi thân hết sức, hệt như đang nói “không có”.
“Còn dám giả vờ à?!”
Con rắn đen nguầy nguậy vặn vẹo, rúc cái đầu vào lòng bàn tay tôi, cọ hết cái này đến cái khác, chiếc lưỡi chẻ mát lạnh khẽ l.i.ế.m kẽ tay tôi, ch.óp đuôi quấn càng thêm c.h.ặ.t vào cổ tay tôi.
[Ái chà, biết làm nũng ghê.]
[Nam chính tỉnh lại đi, thiết lập nhân vật cao ngạo của anh đâu rồi!]
[Nam chính đối với nữ chính còn chưa từng làm nũng thế này bao giờ, tôi đang đọc bản chính đấy chứ?]
[Mặc kệ đi, cứ đẩy thuyền đã, tôi là hủ nữ hệ tạp thực.]
Tôi trừng mắt nhìn con rắn đen đang làm nũng trong tay, có chút u oán: “Lúc anh ở dạng người mà biết làm nũng bám người thế này thì tôi đã chẳng chia tay với anh.”
Con rắn đen nghiêng đầu, trong đôi đồng t.ử dựng đứng màu vàng lạnh lóe lên một tia khác thường, nhưng rất nhanh đã biến mất.
Nó chỉ tựa đầu vào hổ khẩu của tôi, im lặng è thè lưỡi.
Đang định thả nó về chuồng, bình luận bắt đầu chạy liên tục trên màn hình:
[Không đúng nha, đã qua hơn nửa tháng rồi mà sao nam chính vẫn chưa có dấu hiệu chìm vào giấc ngủ để lột xác thế nhỉ?]
[Rắn trong thời kỳ lột xác rất cần cảm giác an toàn, không có cảm giác an toàn thì nó sẽ cứ thức hoài không chịu ngủ.]
[Đúng vậy, thời kỳ lột xác mà nam chính không tìm được môi trường tuyệt đối an toàn thì sẽ cứ gượng chống đỡ mãi thôi.]
[Có phải nó muốn ở nơi có mùi hương của nữ phụ không nhỉ?]
Tôi: ?
Thật hay giả thế.....
Tôi cũng chẳng biết vì tâm lý gì nữa, vậy mà lại mang nó vào phòng ngủ.
Kết quả là nó lại nương theo tay tôi, chui thẳng vào bộ đồ ngủ của tôi:
[Nhìn nam chính khôn chưa kìa, chuyên chui vào chỗ thơm nhất.]
[Nó thỏa mãn rồi kìa.]
[Cười c.h.ế.t, được bao bọc bởi mùi hương của nữ phụ, cảm giác an toàn chẳng phải đến rồi sao.]
4
Từ khi con rắn đen ngủ trong phòng ngủ, con rắn ngô của tôi tròn lên trông thấy, dù sao thì cũng không bị ăn đòn nữa mà.
Mùa hè nóng bức, hễ rảnh là tôi lại ôm con rắn đen trên người.
Thân rắn mát rượi quấn quanh cánh tay, mát mẻ vô cùng.
Nó cũng không phản kháng, mặc cho tôi quấn nó thành đủ mọi hình thù, lúc thì quấn quanh cổ tay, lúc thì vắt trên gáy, lúc thì ôm trực tiếp vào lòng làm gối ôm.
Thậm chí có một lần, tôi nóng quá chịu không nổi, vùi cả khuôn mặt vào thân rắn mát lạnh của nó, phát ra tiếng thở dài thoải mái: “Đã quá đi.....”
Con rắn đen cứng đờ một lát, vậy mà lại biến thành màu đen chuyển dần sang hồng phấn!
Phát hiện ra điểm này, cứ rảnh là tôi lại trêu nó một cú.
Ngoài ra, tôi còn khai thác thêm nhiều công dụng khác của con rắn đen.
Ví dụ như lúc xem tivi mà điều khiển rơi xuống đất, tôi lười động đậy, liền chọc chọc con rắn đen đang nằm lì bên cạnh: “Đi, ngậm điều khiển lại đây cho tôi.”
Con rắn đen ngẩng đầu lườm tôi một cái.
“Nhìn cái gì mà nhìn, bây giờ tôi là chủ nhân tôn quý của anh đấy nhé! Anh dám không nghe lệnh à?”
Tôi vô cùng lý sự hùng hồn.
Con rắn đen im lặng hai giây, tà tà bò xuống khỏi ghế sofa, dùng đuôi cuộn lấy chiếc điều khiển, đưa tới trước mặt tôi.
[Á đù, nó đi thật á?]
[Nam chính cậu tiêu đời rồi, cậu bị nắm thóp rồi kìa.]
[Nó cưng chiều quá vậy...]
[Ai mà ngờ con rắn vua đen lạnh lùng ở ngoài đời thực lại là chú cún nhỏ của nữ phụ cơ chứ.]
Bình luận bay qua, trong lòng tôi đắc ý vô cùng.
Tần Thời ở dạng người lạnh lùng với tôi c.h.ế.t đi được, biến thành rắn rồi đáng yêu hơn nhiều!
Tôi là kiểu người được đà lấn tới, cực kỳ dễ sinh kiêu.
Tôi càng thêm quá đáng sai bảo con rắn đen, nhìn vẻ ngoan ngoãn nghe lời của nó, trong lòng dâng lên một thứ khoái cảm khó tả.
Đáng đời lúc là người thì lạnh lùng với tôi. Đáng đời lúc chia tay đến một câu níu kéo cũng không có.
Bây giờ rơi vào tay tôi rồi chứ gì.
Tôi vừa thầm mắng trong bụng, vừa tóm con rắn đen lại, hôn ch.óc một cái thật kêu lên trán nó: “Biểu hiện rất tốt, chủ nhân thưởng cho anh đấy.”
Chóp đuôi con rắn đen vô thức cuộn lại một cái.
[Nó sướng rồi kìa.]
[Chắc chắn là nó sướng rồi.]
[Cậu nhìn cái đuôi của nó kìa, ven vểnh lên hệt như cái đuôi cún.]
Cứ thế thời gian trôi qua được hơn một tháng.
Hôm đó công ty tổ chức team building, ăn tối xong lại đi hát hò, một đám người náo loạn đến tận hơn mười một giờ đêm mới giải tán.
Tôi uống vài chén rượu, đầu óc hơi choáng váng, đang đứng ở cửa nhà hàng chờ xe thì Lâm Tối - thực tập sinh tôi dẫn dắt - lái xe dừng lại trước mặt tôi.
Lâm Tối là đàn em cùng trường với tôi, người rất nhiệt tình, ngoại hình lại còn đẹp trai.
“Chị Tiểu Nhã, chỗ này khó bắt xe lắm, em đưa chị về nhé.”
Tôi do dự một chút, nhìn phần mềm gọi xe đang xếp hàng đến vị trí số năm mươi mấy, cuối cùng vẫn lên xe.
“Cảm ơn nhé, hôm khác mời em uống trà sữa.”
....
Xe đỗ lại dưới tòa nhà, tôi cảm ơn Lâm Tối, mơ màng bước xuống xe.
"Chị Tiểu Nhã, để em đưa chị lên nhé." Lâm Tối đột nhiên gọi tôi lại.
Cậu ấy nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, đỡ tôi thật vững.
Mãi đến khi đưa tôi vào thang máy, cậu ấy mới rời đi.
5
Lấy chìa khóa, mở cửa, thay giày.
Trong nhà không bật đèn, tối om.
Tôi đưa tay tìm công tắc, dưới chân đột nhiên giẫm phải thứ gì đó.
Khô khốc, giòn tan, dưới lòng bàn chân phát ra tiếng "sột soạt" khe khẽ.
Tôi cúi đầu nhìn.
Phát hiện trên sàn nhà vương vãi một dải xác rắn dài.
Dải xác rắn bán trong suốt, lấp lánh ánh bạc đen, kéo dài từ cạnh ghế sofa phòng khách đến tận cửa phòng ngủ.
Thậm chí… Trên sàn, trên sofa, mép bàn trà, đâu đâu cũng vương vãi những mảnh da vụn lớn nhỏ, giống như có thứ gì đó vừa hoàn thành một cuộc lột xác triệt để ở đây.
Cơn say của tôi lập tức tỉnh mất một nửa.
Bình luận bắt đầu chạy điên cuồng: