Tôi biết chắc chắn anh có thể vượt qua lần phân hóa này nhưng tôi vẫn lén lút chuồn vào phòng bệnh, chỉ để muốn nhìn anh một cái.
Sau lần này anh sẽ rời khỏi quân đội để bước chân vào giới chính trị nên tôi sợ sau này sẽ lại chỉ có thể ngắm nhìn anh qua màn ảnh nhỏ mà thôi.
Ban đầu tôi chỉ định nhìn anh một cái rồi đi ngay. Nào ngờ nỗi nhớ nhung và tình cảm tôi dành cho anh đã trở nên sâu đậm đến nhường này. Vừa nhìn thấy anh, tôi đã không kìm được mà rơi nước mắt, những ngón tay cũng vô thức vươn ra vuốt ve gò má anh.
Nhưng đúng lúc này, Lục Nghiên bỗng dưng mở mắt ra khiến trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị Lục Nghiên nắm lấy. Giây tiếp theo đất trời quay cuồng, cả người tôi đã bị Lục Nghiên ôm lấy, đè c.h.ặ.t xuống giường.
"Anh... ưm..."
Còn chưa kịp mở miệng giải thích lấy nửa lời thì đôi môi tôi đã bị lấp kín. Sự c.ắ.n mút cuồng nhiệt khiến tôi hoàn toàn không thể chống đỡ nổi. Cả người Lục Nghiên nóng rực, nhiệt độ cơ thể hừng hực như muốn làm tan chảy cả da thịt tôi.
Tôi giống hệt như một con thú non bị mãnh thú tóm gọn, phó mặc để người ta xâu xé. Tuyến thể ở sau gáy bị răng nanh sắc nhọn đ.â.m thủng, pheromone nồng đậm điên cuồng trút thẳng vào cơ thể tôi.
Đêm đó, tôi đi từ phản kháng cho đến thuận theo, rồi từ thuận theo cho đến hùa vào phối hợp.
Một đêm thức trắng...
Ngày hôm sau, tôi tỉnh lại trong vòng tay của Lục Nghiên.
Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt mang theo muôn vàn cảm xúc phức tạp của Lục Nghiên, trái tim tôi cũng chùng dần xuống.
"Tối qua... là do anh vô thức làm vậy."
Lục Nghiên giải thích đó là sự thôi thúc đến từ bản năng của Alpha.
Lòng tôi đau như d.a.o cắt, gắng gượng cười đáp: "Không sao đâu, em sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
Lục Nghiên trầm mặc giây lát: "Chuyện cũng đã xảy ra rồi, anh sẽ chịu trách nhiệm với em."
Tôi không muốn anh vì cái gọi là trách nhiệm mà phải chịu đựng ủy khuất.
"Anh không cần phải miễn cưỡng bản thân đâu, em sẽ không lấy chuyện này ra để uy h.i.ế.p anh điều gì đâu."
Thế nhưng vừa dứt lời, nước mắt tôi đã không kìm được mà tuôn rơi lã chã.
Lục Nghiên ôm trọn tôi vào lòng, cất giọng dịu dàng: "Quân Quân, em hiểu lầm rồi."
Anh gọi tôi là Quân Quân khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
"Anh nói anh làm vậy trong vô thức không phải là muốn trốn tránh trách nhiệm, mà là anh đang rất ảo não vì đã để lại cho em một trải nghiệm đầu tiên tồi tệ.”
"Anh thích em, anh sẽ cưới em."
Từng câu từng chữ anh nói ra đều mang đến cho tôi vố số cú sốc vô cùng lớn làm đại não tôi trở nên trống rỗng, còn đôi gò má thì càng lúc càng đỏ bừng.
19
"Anh... anh thích em sao?" Mặt tôi ngập tràn vẻ khó tin.
Lục Nghiên mỉm cười đáp: "Anh đã thích em từ rất lâu rồi."
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười một cách rõ ràng đến thế.
Tôi vẫn chẳng dám tin: "Anh gạt người! Sao có thể chứ."
"Em có biết tại sao anh lại không cho em vào đội của anh không?"
Tôi không hiểu tại sao chủ đề câu chuyện lại nhảy vọt sang tận chuyện này nhưng vẫn nương theo lời anh mà hỏi tại sao.
"Bởi vì anh biết mình chắc chắn sẽ phải trải qua trận đại chiến này, mặc dù biết bản thân sẽ chiến thắng, nhưng anh lo sợ nếu em gia nhập sẽ khiến quỹ đạo sự việc bị thay đổi."
Lời bày tỏ kỳ lạ của Lục Nghiên khiến tôi nảy ra một khả năng động trời. Tôi trợn tròn mắt nhìn anh, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t lấy tay anh.
Lục Nghiên nắm lại tay tôi như để trấn an: "Anh không quan tâm đến việc sẽ thắng hay thua, chỉ là trận chiến này thương vong vô cùng t.h.ả.m khốc, anh sợ không bảo vệ được em, nếu như lại để em xảy ra bất trắc, chắc chắn anh sẽ không thể tha thứ cho chính mình."
"Anh..."
"Đúng thế."
Dường như Lục Nghiên biết tôi định nói gì, bèn dứt khoát đáp lời: "Anh cũng sống lại rồi."
Tôi cực kỳ chấn động: "Anh... tại sao anh, cũng được trọng sinh? Anh... anh cũng từng c.h.ế.t một lần rồi sao?"
"Có lẽ là do ông trời cũng bị anh làm cho cảm động chăng."
"Ý anh là sao?"
Thế nhưng mặc cho tôi gặng hỏi thế nào đi chăng nữa, Lục Nghiên nhất quyết không chịu nói cho tôi biết.
"Anh thật sự đã thích em từ rất lâu rồi sao?"
"Anh lừa em đâu có lợi lộc gì."
"Nhưng kiếp trước rõ ràng chúng ta chẳng có mấy giao thoa với nhau cơ mà."
"Là do em không muốn dây dưa với anh thôi, chứ anh vẫn luôn âm thầm dõi theo em đấy."
Mặt tôi lại đỏ bừng lên một lần nữa: "Thế thì... thế sao anh chưa từng cho em biết..."
"Trước khi phân hóa, trong miệng người khác anh chỉ là một kẻ tàn tật, anh tự thấy bản thân chẳng có tư cách gì để so bì với Ứng Từ. Huống hồ anh vẫn luôn đinh ninh rằng tình cảm giữa em và Ứng Từ rất tốt đẹp, anh chỉ cần em được hạnh phúc là đủ rồi."