Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 124: Lời Khen Ngợi Dành Cho Đường Tâm

Phùng Tuyết Trân nói: “Đâu chỉ là quen biết, bà nhìn thấy người đang ngắt chồi hoa kia không?” Vừa nói vừa hất cằm về hướng Khương Bình Bình: “Chính là cô gái mà Tâm Tâm đã cứu đấy, bị chồng đ.á.n.h, bị nhà mẹ đẻ ức h.i.ế.p, ngã xuống mỏ đá bị thương ở đầu đó.”

Sau chuyện tìm thấy vàng và đồ cổ, Tống Tự Đình đã nhận được báo cáo. Chuyện này tuy không truyền ra ngoài, nhưng cấp trên vẫn có vài người biết, Triệu Thu Quân tự nhiên cũng biết rất rõ. Bà nhìn theo hướng Phùng Tuyết Trân chỉ, nhỏ giọng hỏi: “Đó là con trai của cô ấy sao? Tôi thấy tuổi còn nhỏ mà nói năng lưu loát ghê.”

Phùng Tuyết Trân nói: “Đúng vậy, trước kia đi theo gã cha rác rưởi kia cơm cũng không được ăn no, còn phải hầu hạ cái thứ không biết xấu hổ đó, cho nên vóc dáng mới nhỏ bé một chút. Tuổi cũng không còn nhỏ nữa đâu, sắp 7 tuổi rồi. Bây giờ được Bình Bình đón về bên cạnh, điều kiện tốt hơn lại có người yêu thương bảo vệ, ước chừng qua 2 năm nữa là sẽ lớn phổng phao thôi.”

“Haizz.” Triệu Thu Quân thở dài nói: “May mà đứa trẻ này được đón về bên cạnh mẹ, nếu cứ tiếp tục đi theo gã cha kia thì tương lai ra sao còn chưa biết được. Tôi thấy đứa trẻ này rất lanh lợi, chỉ cần không đi vào con đường sai trái thì sau này chắc chắn cũng sẽ có tiền đồ.”

“Đúng thế, cho nên vì chuyện này mà cả nhà họ vô cùng cảm kích Tâm Tâm. Thằng nhóc này cũng là đứa biết ơn, bình thường thấy Hoài Châu và Tâm Tâm cũng vô cùng tôn trọng. Ngay cả cái tên mới của thằng bé cũng là do Tâm Tâm giúp đặt cho, gọi là Khương Thính Ngôn, ý là sau này phải nghe lời mẹ.”

Triệu Thu Quân khi nhắc đến chuyện của Đường Tâm luôn không nhịn được cười: “Tâm Tâm nhà chúng ta sao lại tốt như vậy chứ. Tuyết Trân, bà nói xem nhà chúng tôi đã tu được phúc phận gì mà đời này lại gặp được Tâm Tâm?”

Phùng Tuyết Trân cười gật đầu: “Chắc chắn là vậy rồi.”

Hai người vừa nói vừa tiếp tục đi vào trong nông trường. Khi đi đến cạnh Khương Bình Bình, cô ấy chào Phùng Tuyết Trân: “Dì Phùng.”

Phùng Tuyết Trân nhìn thấy một đống chồi hoa trên mặt đất, lại nhìn ruộng bên cạnh, mới làm việc chưa được bao lâu mà đã ngắt được nhiều như vậy rồi sao?

“Bình Bình, mới một buổi sáng mà cháu đã ngắt được nhiều chồi hoa thế này rồi à? Cháu làm việc tay chân thật là nhanh nhẹn.”

Khương Bình Bình có chút ngại ngùng: “Cũng không nhiều lắm ạ.”

Diêu Tương Lan từ bình nước bên cạnh rót nước mang tới đưa cho Khương Bình Bình, nhìn thấy Phùng Tuyết Trân cũng gọi một tiếng: “Dì Phùng.”

Phùng Tuyết Trân mỉm cười gật đầu. Khương Bình Bình bưng nước vội hỏi: “Dì Phùng, dì có muốn uống chút nước không ạ? Cháu rót cho dì một cốc nhé.”

Phùng Tuyết Trân vội xua tay: “Không cần không cần, dì phải đi đến kho lương thực một chuyến.” Vừa nói bà vừa tiện tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Khương Thính Ngôn: “Đứa trẻ này cao lên một chút rồi đấy.”

Khương Bình Bình vội vàng gật đầu. Đối với sự giúp đỡ của khu đóng quân dành cho mình, cô ấy vô cùng cảm kích, cho nên đối với ai cũng tràn đầy thiện ý, còn dạy con trai gọi người: “Tiểu Ngôn, mau chào bà Phùng đi con.”

Khương Thính Ngôn cũng không sợ người lạ. Trước kia đi theo cha, cha cậu bé nghiện rượu, thường xuyên say khướt ngã gục bên ngoài, cậu bé khiêng không nổi thì đành phải nhờ hàng xóm giúp đỡ. Còn có lúc cha không cho cậu bé ăn cơm, cậu bé cũng chỉ có thể đi giúp đỡ người khác để đổi lấy một miếng ăn.

Chuyện này nếu đặt trên người những đứa trẻ bình thường khác chắc chắn sẽ không mở miệng được, nhưng đứa trẻ này biết chỉ có mặt dày miệng ngọt thì mới không bị c.h.ế.t đói, mới có thể lớn lên đi tìm mẹ của mình, cho nên mới dưỡng thành tính cách miệng ngọt của cậu bé.

“Cháu chào bà Phùng ạ.”

Khương Bình Bình nhìn Triệu Thu Quân lại nói: “Còn vị này...” Cô ấy cũng không quen biết Triệu Thu Quân nên chỉ đành nhìn về phía Phùng Tuyết Trân.

“Xem dì quên giới thiệu mất, đây là chị em tốt của dì, Bộ trưởng Triệu của Bộ Tuyên truyền. Đương nhiên bà ấy còn là mẹ chồng của Tâm Tâm, mẹ của Đoàn trưởng Tống, Triệu Thu Quân. Các cháu gọi bà ấy là dì Quân là được rồi.”

Khương Bình Bình vừa nghe là mẹ chồng của Đường Tâm, trong mắt trước tiên lóe lên sự kinh ngạc, ngay sau đó lại càng tỏ ra tôn trọng hơn, thậm chí còn có chút luống cuống: “Dì Quân... Dì có muốn uống chút nước không ạ? Cháu rót cho dì một cốc nước nhé.”

Triệu Thu Quân cũng lắc đầu: “Mau đừng bận rộn nữa, chúng ta cũng mới vừa ra khỏi cửa nên không khát.” Lúc này mọi người làm việc vì để chạy tiến độ sẽ không về nhà, phải làm một mạch đến chiều lúc tan tầm, cho nên đều sẽ mang theo chút đồ ăn và một bình nước, cứ thế trải qua 1 ngày ngoài ruộng.

Nếu các bà uống mất thì chỉ e bọn họ sẽ không trụ qua được ngày hôm nay, cho nên cũng đều không uống.

Cuối cùng Phùng Tuyết Trân và Triệu Thu Quân cũng không làm chậm trễ công việc của họ, liền đi về phía trước. Đợi hai người đi xa rồi, Diêu Tương Lan mới đi đến cạnh Khương Bình Bình nhỏ giọng nói: “Em thấy mẹ chồng của Tâm Tâm trông có vẻ rất hiền từ đấy.”

Khương Bình Bình phủi phủi quần áo tiếp tục ngồi xổm xuống ngắt chồi hoa: “Đúng vậy, cả nhà họ đều là người tốt.”

“Thế mà có vài người ở khu tập thể còn đồn bậy bạ.”

“Đồn cái gì?”

“Nói là mẹ chồng của Tâm Tâm đến rồi, sau này chắc chắn sẽ không có ngày tháng tốt đẹp để sống.”

“Nói bậy.”

Diêu Tương Lan cũng cười cười nói: “Đúng vậy, cứ có một đám người thích nói hươu nói vượn. Chị Bình Bình, vậy em đi đưa đồ cho Tâm Tâm đây, Tiểu Ngôn có muốn đi không?”

Khương Thính Ngôn lập tức nói: “Có ạ, con muốn đến nhà dì Tâm Tâm.”

Khương Bình Bình thấy Diêu Tương Lan định đi lại vội vàng đứng dậy kéo cô ấy lại nói: “Tương Lan, lúc em qua đó cũng có thể hỏi Tâm Tâm một chút...” Mặc dù cảm thấy lời của vài người trong khu tập thể không đáng tin, nhưng cô ấy vẫn có chút lo lắng. Bây giờ cô ấy coi Đường Tâm như em gái ruột của mình, không thể nào làm được đến mức không lo lắng chút nào.

Diêu Tương Lan nói: “Yên tâm đi chị Bình Bình, em sẽ hỏi mà.”

————

Triệu Thu Quân đi theo Phùng Tuyết Trân và Triệu Tuệ Lan chạy bên ngoài cả 1 ngày, nhìn thấy những mảng cây sở trà rộng lớn, còn có khu vực được quy hoạch riêng để nuôi ngỗng, bên cạnh đã bắt đầu dựng lán tạm thời để trông coi. Nói ra thì những thứ này đều là công trình lớn, nhưng không có việc nào là không liên quan đến Đường Tâm.

Cho đến khi về đến nhà bà vẫn còn vui vẻ ra mặt, nhìn thấy Đường Tâm vẫn còn đang cảm thán, một cô gái nhỏ nhắn như vậy sao lại có nhiều ý tưởng đến thế nhỉ? Hơn nữa mỗi một việc đều khiến người ta tâm phục khẩu phục, thế này cũng quá tài giỏi rồi.

Cho nên lúc về nhà ở trước mặt Dì Triệu liền khen ngợi đủ điều. Dì Triệu thì không hiểu những thứ này, nhưng hôm nay ra ngoài phát hiện rất nhiều người trong khu tập thể đều khen ngợi Đường Tâm trước mặt thì biết cô gái này là thật sự tốt.

“Tối nay chúng ta ăn gì thế, sao lại thơm vậy?”

“Sáng nay một giáo viên ở khu đóng quân mang đến một giỏ nấm, tôi liền mua chút sườn non về hầm rồi.”

“Thảo nào lại thơm như vậy.”

“Đúng vậy, tôi nghe nói nấm trên núi bên này vào thời điểm này cũng nhiều lắm, đợi hôm nào tôi rảnh rỗi cũng đi hái một ít. Ăn không hết còn có thể phơi khô, tôi thấy nhà nhà ở đây đều phơi cá khô. Chúng ta suy cho cùng cũng không phải lớn lên nhờ ăn những thứ này, vẫn là kiếm chút đồ rừng thì tốt hơn.”

Dì Triệu vẫn là lần đầu tiên đến vùng biển, sống hơn nửa đời người ngay cả biển cũng chưa từng nhìn thấy, đương nhiên khẩu vị cũng không thiên về đồ ăn ở đây. Bà phát hiện bọn Đường Tâm cũng không thích hải sản đến thế nên định tích cóp chút đồ khác cho họ.

Triệu Thu Quân nghe xong cũng cảm thấy được: “Tôi thấy Tâm Tâm ở sân sau còn nuôi mấy con gà, hay là chị nuôi thêm mấy con nữa đi, đến lúc đó hai đứa trẻ đều phải ở cữ, chắc chắn là không đủ đâu.”

Chương 124: Lời Khen Ngợi Dành Cho Đường Tâm - Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia