Mọi người nghe vậy đều lắc đầu, quả thật không biết.

Người này vừa nghe liền bắt đầu khoác lác, vừa tâng bốc Tống Hoài Châu đồng thời cũng tâng bốc bản thân mình một phen.

Trịnh Hướng Đông ngồi ở góc nhà ăn, đôi đũa trên tay sắp bị bóp gãy rồi, đột nhiên anh vứt đũa xuống, sải bước đi ra ngoài nhà ăn.

————

Tống Hoài Châu và Đường Tâm rời khỏi nhà ăn liền đi thẳng về nhà. Lúc về đến nhà, cô nhìn Tống Hoài Châu mang đồ vào phòng cô mới hỏi: “Đây là mang quần áo đến cho anh sao?”

Quần áo đều được gấp gọn gàng ngăn nắp, còn được đựng trong túi vải, nhưng quần áo quá dày nên cũng lộ ra một chút, cho nên rất rõ ràng là quần áo được mang đến.

Nhìn thấy màu sắc quen thuộc, Đường Tâm còn tưởng là quần áo Tống Hoài Châu muốn thay.

“Đúng vậy, chuẩn bị cho em đấy.” Tống Hoài Châu nhìn Đường Tâm nói.

Quả nhiên trong mắt Đường Tâm lóe lên một tia kinh ngạc vui mừng: “Chuẩn bị cho em sao?”

Tống Hoài Châu chính là thích dáng vẻ này của Đường Tâm, khiến anh có một loại cảm giác thành tựu khó tả, loại cảm giác thành tựu khi nhận được sự công nhận của cô.

“Hôm qua nghe em và chị hai nói thích quân phục, anh liền xin Tham mưu Mạnh của quân khu tỉnh một bộ.” Tống Hoài Châu vừa nói vừa lấy quần áo trong túi ra: “Chiếc áo khoác nỉ cấp tứớng này là phu nhân của Tham mưu Mạnh, dì Ngô tặng cho em đấy.”

“Oa.” Giờ phút này Đường Tâm thật sự quá bất ngờ rồi, cô rõ ràng chỉ thuận miệng nói với chị hai một câu, không ngờ Tống Hoài Châu trực tiếp mang đến luôn, thậm chí còn có một chiếc áo khoác nỉ cấp tứớng mà cô hằng mong nhớ.

Tống Hoài Châu cũng không ngờ chỉ một bộ quần áo mà Đường Tâm lại vui vẻ như vậy, nhìn cô vừa nhảy vừa nhót tại chỗ, đáng yêu hết phần thiên hạ. Cô gái đáng yêu như vậy sắp trở thành vợ của mình rồi, thật vui quá đi mất.

Khóe miệng anh ngậm ý cười hỏi: “Thích thế cơ à?”

Đường Tâm ngẩng đầu nhìn người đàn ông, vui vẻ gật đầu, đương nhiên là thích rồi, kết hôn với người mình thích, lại còn được mặc bộ quần áo mình thích, rất ngầu nha.

Cô đột nhiên ngẩng đầu, khoảng cách giữa hai người càng gần hơn, khuôn mặt tươi cười sinh động rạng rỡ kia lại gần thêm một chút. Tống Hoài Châu bất giác nuốt nước bọt, trầm giọng hỏi: “Vậy có phần thưởng gì không?” Muốn ôm vợ anh một cái, nhưng còn chưa kết hôn, cô có cảm thấy anh không đứng đắn không?

Đường Tâm nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, ôm lấy mặt anh “chụt” một cái. Thực ra Đường Tâm đã sớm muốn hôn Tống Hoài Châu rồi, người này tướng mạo quá mức nghiêm túc cứng nhắc, cúc áo quân phục càng cài gọn gàng ngăn nắp, cái phong thái cấm d.ụ.c đó đặc biệt nặng.

Mỗi lần anh nhìn cô, cô đều không nhịn được rung động, nhưng mà người này hình như khá thật thà, ngoài nắm tay ra thì không có một hành động vượt rào nào.

Nhưng mà đang yêu đương nha, ai mà chẳng ôm ôm ấp ấp hôn hít chứ? Vì muốn chiếu cố tâm lý của cán bộ lão thành thập niên 70, cô đương nhiên cũng không thể hành động bừa bãi. 2 ngày nữa bọn họ sẽ kết hôn rồi, Đường Tâm cảm thấy ngày ngày túc trực bên cạnh đối tượng đẹp trai như vậy mà không hôn một cái thì khá là thiệt thòi.

Hơn nữa đây là chính anh hỏi có phần thưởng gì không, cô liền thưởng cho anh một nụ hôn thơm ngát đi.

Nghĩ như vậy, tư tưởng của Đường Tâm lập tức được mở mang.

Tống Hoài Châu cảm nhận được trên mặt bị chạm nhẹ một cái, nụ cười trên mặt đều cứng đờ.

A a a... Vợ hôn mình rồi?

Có phải chứng minh Đường Tâm cũng rất thích anh, cũng thích anh ôm cô hôn cô?

Tống Hoài Châu không kịp nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy chỗ Đường Tâm vừa hôn nóng bừng lên.

Bây giờ anh không chỉ muốn ôm cô, mà càng muốn hôn cô hơn: “Tâm Tâm, anh vẫn muốn hôn em.”

Lời nói thẳng thắn khiến Đường Tâm sững sờ, người này sao lại được đằng chân lân đằng đầu rồi? Hơn nữa trong mắt Tống Hoài Châu rõ ràng bùng lên một ngọn lửa nhỏ, Đường Tâm cảm thấy mình sắp bị thiêu rụi đến nơi rồi.

Vốn dĩ coi anh là cán bộ lão thành điềm đạm, không ngờ vừa mở miệng lại trực tiếp như vậy.

Đường Tâm mạc danh kỳ diệu bị anh làm cho ngại ngùng, lí nhí nói: “Vừa nãy em chẳng phải đã hôn anh rồi sao?”

“Một lần sao đủ?”

Đường Tâm: “...” Anh nghe xem anh đang nói cái gì vậy? Là lời mà một người thập niên 70 nên nói sao?

Tống Hoài Châu thấy người ta không nói gì, lại bước lên một bước: “Tâm Tâm không nói gì thì anh coi như em đồng ý rồi nhé.”

Hóa ra từ nãy đến giờ anh đều đang đợi cô đồng ý sao? Chẳng lẽ nếu hôm nay cô không chủ động hôn anh, anh có phải cũng không dám hôn mình không?

Nghĩ như vậy Đường Tâm lại cảm thấy vui vẻ, Tống Hoài Châu rốt cuộc là người đàn ông bảo bối gì vậy.

Tống Hoài Châu căn bản không biết trong đầu vợ mình đang nghĩ cái gì linh tinh, chỉ biết anh là đàn ông phải tôn trọng người mình yêu cho đủ. Anh không phải không muốn có hành động vượt rào, nhưng tình yêu lại khiến anh kiềm chế. Anh không muốn để lại trong đầu Đường Tâm toàn là ấn tượng bẩn thỉu lộn xộn, muốn cho cô biết, bản thân là người có thể đáng để phó thác cả đời.

Vốn dĩ thời gian hai người quen biết không dài, nếu lại làm gì đó, nhỡ đâu cô cảm thấy anh ở bên cô chỉ vì những chuyện đó thì sao?

Cho nên khi cô chủ động hôn lên, anh biết chuyện này không giống nữa, cô là tin tưởng mình, cũng là thích mình.

Nhận được tín hiệu này, anh không chờ đợi được nữa nâng khuôn mặt cô lên rồi áp sát tới, không có bất kỳ kỹ xảo nào, toàn là tình cảm cẩn thận dè dặt như nâng niu bảo bối.

Môi Tống Hoài Châu vừa chạm vào má cô gái, đã khiến tim anh đập thình thịch, mặt vợ anh mềm quá, trên người cũng thơm quá.

Đường Tâm còn tưởng sẽ có một nụ hôn đầu triền miên say đắm, kết quả sau đó phát hiện người nào đó thậm chí còn không biết hôn, anh cứ nâng mặt cô lên rồi cọ tới cọ lui.

“Tống Hoài Châu.”

Người đàn ông nghe thấy giọng nói của cô gái, mơ màng mở mắt ra liền va vào một đôi mắt lấp lánh ánh sáng.

“Em phát hiện anh ngay cả hôn con gái cũng không biết, làm gì có ai cứ hôn má mãi, không phải là hôn môi sao?”

Đường Tâm nói xong còn chỉ chỉ vào môi mình, nụ hôn đầu nhà ai lại là hôn má? Môi cô khó hôn lắm à?

Ánh mắt Tống Hoài Châu rơi trên người đang giở trò xấu, trên mặt cô vẫn treo nụ cười đậm chất trêu chọc. Anh nghĩ đến dáng vẻ cô trêu chọc mấy chiến sĩ đưa quần áo vừa nãy, rõ ràng là dáng vẻ của một chú thỏ con, lại ranh mãnh như một con hồ ly nhỏ.

Khi ánh mắt anh rơi trên khuôn miệng anh đào căng mọng mềm mại kia của cô, màu đỏ trên ch.óp tai lập tức lan ra khắp mặt, ngay cả cổ cũng không thoát khỏi, ho sặc sụa dữ dội.

Anh còn chưa kịp phản bác, Đường Tâm dứt khoát chủ động kiễng chân hôn một cái lên môi anh, dẫu sao đây mới tính là hôn chứ? Hơn nữa cô cũng không sợ, dù sao bản thân chính là một người đơn thuần, cách thể hiện trực tiếp nhất đối với người mình thích chính là hôn một cái thôi.

Ngay cả cái cớ cũng tìm được rồi, Đường Tâm càng không có nỗi lo về sau.

Tống Hoài Châu bị hôn đến mức yết hầu cuộn lên dữ dội, ánh mắt đều trở nên đặc quánh dính dấp như đêm sâu mùa đông, nhìn sâu vào Đường Tâm, hồi lâu mới nói: “Tâm Tâm, đợi chúng ta chính thức kết hôn xong... sẽ hôn em thật mạnh.” Anh sẽ cho cô biết rốt cuộc anh có biết hôn hay không.

Nửa câu sau của anh là nói không thành tiếng, có thể nhìn rõ nhưng không nghe thấy. Lời nói bá đạo của người đàn ông khiến tim Đường Tâm đập nhanh hơn, anh không phải là không biết sao?

Chương 39: Nụ Hôn Đầu Ngọt Ngào - Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia