Đường Đại Quân nghe thấy lời của Tống Hoài Châu, nỗi chua xót khi gả con gái dường như trong khoảnh khắc này đột nhiên được giải tỏa. Ông vươn tay vỗ vỗ vai con rể, gật đầu.

Chu Thục Lan thì đỏ hoe hốc mắt, đỡ Tống Hoài Châu dậy nói: “Được, ba mẹ tin con.”

Mọi người nhìn thái độ vô cùng chân thành của Tống Hoài Châu, đều dành cho anh ánh mắt tán thưởng.

“Đồng chí tiểu Tống này thật không tồi nha.”

“Đúng vậy, đây vẫn là lần đầu tiên thấy dẫn cô dâu ra khỏi cửa rồi còn quay lại cảm ơn ba mẹ vợ lần nữa đấy.”

Mọi người cũng đã xem qua không ít cảnh tượng kết hôn, Tống Hoài Châu đúng là người đầu tiên. Tuy cũng không thể nói người khác làm không tốt, dù sao kết hôn là chuyện vui, trong lòng trong mắt chỉ có cô dâu cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng có hành động này của Tống Hoài Châu thì lại khác hẳn. Người thực sự trân trọng bạn sẽ không cảm thấy cưới bạn rồi sau này bạn chính là người nhà anh ta, mà bạn vẫn là bạn, ba mẹ bạn anh ta cũng sẽ coi như ba mẹ mình mà hiếu kính, cũng sẽ cố gắng hết sức xoa dịu sự vướng bận của ba mẹ và sự không nỡ của con gái.

Phải nói là hành động này của Tống Hoài Châu thật sự quá ghi điểm rồi, cũng nâng cao tiêu chuẩn tìm con rể của khu tập thể công nhân sau này.

Dù sao chỉ có những đứa trẻ được giáo d.ụ.c gia đình tốt mới có thể làm được như vậy.

Con cái đời này vốn dĩ là sự vướng bận lớn nhất của ba mẹ, không cầu chúng đại phú đại quý, chỉ cầu bình an suôn sẻ, cuộc sống viên mãn, người gặp được đều là người tốt.

Một người có cảm xúc ổn định, phẩm đức lương thiện như vậy còn lo cuộc sống sau này không suôn sẻ sao?

Nhất thời Đường Đại Quân và Chu Thục Lan đều trở thành đối tượng khiến mọi người ghen tị, những lời khen ngợi Tống Hoài Châu lại càng nhiều hơn.

Đường Trạch nghe thấy lời hứa của Tống Hoài Châu với ba mẹ, cúi đầu nhìn cô em gái nhà mình một cái, thấy trên mặt cô đều là ý cười cũng hùa theo cười lên.

Giờ phút này Đường Trạch cuối cùng cũng hiểu rõ căn nguyên lúc trước mình không vừa mắt Trịnh Hướng Đông nằm ở đâu rồi. Lúc em gái nhỏ ở cùng anh ta, anh chưa từng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như vậy trên khuôn mặt em gái nhỏ.

Một cô gái vốn dĩ không có cảm xúc bi thương gì, con bé linh động lại đáng yêu, giống như viên ngọc minh châu thắp sáng màn đêm. Em gái nhỏ trước đây chắc chắn là tỏa sáng nhưng lại như viên ngọc bị phủ bụi.

Tống Hoài Châu từ biệt ba mẹ vợ xong mới quay người đi đến bên cạnh Đường Trạch, khi nhìn thấy Đường Tâm, trong ánh mắt anh chỉ còn lại mình cô.

“Anh vợ.” Anh vươn tay đón lấy vợ mình từ tay Đường Trạch.

Đường Trạch gật đầu, trịnh trọng giao cô em gái nhỏ của mình vào tay Tống Hoài Châu, thậm chí cũng không dặn dò anh phải đối xử tốt với em gái mình, bởi vì anh biết Tống Hoài Châu sẽ làm được.

Tống Hoài Châu bế Đường Tâm bước ra khỏi cổng lớn của khu tập thể công nhân. Hai người phải đến Hội trường lớn trong xưởng, từ đây qua đó khoảng cách không hề gần. Cô thấy Tống Hoài Châu vẫn chưa có ý định đặt mình xuống, nhỏ giọng nói: “Anh đặt em xuống đi, chúng ta cùng đi bộ qua đó.”

“Anh sẽ bế em đi thẳng đến Hội trường lớn.”

“Xa lắm đấy.” Đường Tâm trợn tròn mắt, đoạn đường này đi qua ít nhất cũng phải đi bộ 20 phút đấy.

Tống Hoài Châu nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Đường Tâm, cúi đầu nhìn người trong lòng mình một cái: “Anh có bản lĩnh chăm sóc em cả đời, còn sợ không bế nổi em khoảng cách này sao?”

Mạnh Tinh Nguyên là người đi đón dâu, đương nhiên cũng phải đi cùng Tống Hoài Châu qua đó, nghe thấy lời này cũng nói một câu trêu chọc: “Chị dâu, chị yên tâm đi, khoảng cách này đối với anh Hoài Châu không có tính khiêu chiến đâu. Bây giờ chị có bảo anh ấy bế chị đi bộ đến tỉnh thành, giữa chừng anh ấy cũng không cần nghỉ ngơi đâu.”

Cậu ta nói rồi còn chia thêm kẹo hoa quả cho đám trẻ con đi theo phía sau, hỏi chúng: “Các cháu nói xem chú Tống có lợi hại không?”

Đám trẻ con này đa số đều là ở tòa nhà công nhân của Đường Tâm, bình thường gặp Đường Tâm đều rất thích người chị gái cười lên ngọt ngào này. Bây giờ lại nhận được nhiều kẹo hoa quả của Tống Hoài Châu như vậy, nghe Mạnh Tinh Nguyên hỏi thế đương nhiên vô cùng nể mặt: “Chú Tống lợi hại nhất.”

Lời này vừa thốt ra Đường Tâm cũng bị chọc cười: “Vẫn là đừng đi tỉnh thành nữa, thế thì mệt lắm.” Đừng nói người bế có chịu nổi không, bản thân cô cũng có chút không chịu nổi nha.

Nhưng trong thoáng chốc cũng hiểu ra tại sao vừa nãy Tống Hoài Châu lại cười mất giá như vậy rồi, người chị dâu này thật sự rất đẹp. Đương nhiên đẹp không phải là quan trọng nhất, mà là con người Đường Tâm hình như có một loại ma lực, khiến người ta vừa nhìn thấy tâm trạng mạc danh kỳ diệu liền tốt lên. Được một người như vậy quan tâm thì sao có thể không vui chứ?

Tương lai đều không cần nghĩ nữa, cuộc sống của hai người chắc chắn sẽ trôi qua rất hạnh phúc.

Mấy người đang cười nói, vừa rẽ qua một góc liền gặp Trịnh Hướng Đông và Tô Uyển Ninh. Hai người họ hôm nay cũng làm tiệc cưới ở nhà ăn số hai, để thêm phần vui mừng trên người hai người vẫn đeo một bông hoa nhỏ màu đỏ. Nhưng so với sự náo nhiệt của nhà họ Đường thì lại trở nên không giống như vậy nữa.

Trong mắt Tống Hoài Châu chỉ có vợ mình, căn bản không chú ý đến hai người ở bên kia đường lớn. Ngược lại Mạnh Tinh Nguyên phát hiện đối diện còn có một cặp đôi mới cưới, không khỏi nhìn thêm một cái. Cái nhìn này liền thấy không ổn rồi, sao ánh mắt hai người đối diện đều không tốt lắm nhỉ?

Bất kể là nam hay nữ nhìn về phía bên này đều mang theo một loại phẫn nộ.

Tô Uyển Ninh vốn dĩ đã ném chuyện Tống Hoài Châu cưới Đường Tâm ra sau đầu rồi, dù sao người đàn ông này cô ta đã sớm từ bỏ rồi, bây giờ quan trọng nhất là phải nắm c.h.ặ.t lấy Trịnh Hướng Đông.

Cho nên ngày kết hôn cô ta đặc biệt dậy từ rất sớm, còn học theo cách ăn mặc bình thường của Đường Tâm tự tết tóc cho mình, tinh tâm lựa chọn một bộ quần áo màu sắc sặc sỡ. Quần áo màu sắc như vậy cô ta chỉ thấy Đường Tâm mặc qua, cô ta không tin Đường Tâm mặc đẹp, cô ta mặc lên lại không đẹp.

Hơn nữa cô ta còn nhờ người xin được một bộ đồ trang điểm từ bạn học ở đoàn văn công. Bây giờ những thứ này bên ngoài không dễ mua, nhưng đoàn văn công cần biểu diễn mới được đặc cách sử dụng những thứ này.

Cô ta còn tinh tâm kẻ lông mày, đ.á.n.h má hồng, thoa son môi cho mình. Trước khi ra khỏi cửa, cô ta đã ngắm nghía rất kỹ trước gương.

Cô ta tự cho rằng mình xinh đẹp hơn Đường Tâm. Tuy ở những phương diện khác cô ta không sánh bằng Đường Tâm nữa, nhưng ngày kết hôn này cô ta phải làm người phụ nữ khiến mọi người trong toàn khu xưởng đều ghen tị. Kết quả không ngờ Đường Tâm hôm nay lại hoàn toàn khác so với trước đây, thay bỏ những bộ quần áo màu sắc sặc sỡ ngày thường, một bộ quân phục chỉnh tề mặc trên người, khuôn mặt trắng trẻo không tô son điểm phấn, nhưng lại kiều diễm ướt át.

Phụ nữ nhìn phụ nữ là biết rõ nhất đối phương rốt cuộc có đẹp hay không. Cho dù Tô Uyển Ninh không thừa nhận, giờ phút này cô ta cũng bị Đường Tâm giẫm đạp xuống tận bùn sâu, căn bản không thể vùng vẫy thoát ra được.

Sự trang điểm tinh tâm của cô ta sau khi Đường Tâm xuất hiện lập tức biến thành trò cười Đông Thi bắt chước Tây Thi.

Càng đáng giận hơn là cô ta vậy mà lại nhìn thấy sự dịu dàng chưa từng thấy trên khuôn mặt Tống Hoài Châu. Người đàn ông này cô ta đã gặp vô số lần, bất kể đối với ai cũng chưa từng dịu dàng như vậy. Cô ta vẫn luôn cho rằng anh chính là kiểu tính cách này, không ngờ anh đối mặt với Đường Tâm lại là dáng vẻ này.

Lúc này đám cái đuôi nhỏ đi theo sau Đường Tâm từng đứa đều chạy ra, chỉ vào Tô Uyển Ninh lớn tiếng hô: “Mọi người nhìn mặt cô ta giống m.ô.n.g khỉ quá kìa.”

Chương 43: Oan Gia Ngõ Hẹp - Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia