Tư Kỳ khẽ nhướng đuôi mắt, liếc về phía trước, âm thầm quan sát phản ứng của Hoắc Vô Thích.
Nếu quan sát kỹ sẽ nhận ra bàn tay đặt bên người của cậu đang khẽ run lên.
Hoắc Vô Thích với đôi mắt sắc bén như chim ưng nhanh ch.óng nhận ra sự run rẩy ấy. Anh khẽ nhướng hàng mày kiếm thon dài, đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
"Giờ mới biết sợ sao? Đáng tiếc, muộn rồi."
Vừa dứt lời, Hoắc Vô Thích tiến lên một bước, túm lấy cà vạt của Tư Kỳ, nhấc bổng cả người cậu lên một đoạn.
Bị người mình tin tưởng phản bội, bị lừa gạt, bị lợi dụng, bị trêu đùa... cảm giác đó sao có thể dễ dàng buông bỏ được.
Mùi hương trên người người đàn ông hòa lẫn với hơi thở băng giá ập thẳng vào mặt cậu, mang theo một cảm giác nguy hiểm và áp bức khó diễn tả thành lời.
Tư Kỳ cảm thấy cả người mình sắp nổ tung, đặc biệt là "Tiểu Tư Kỳ" bên dưới.
[? Người đàn ông này đúng là quá quyến rũ! Mình sắp không kiềm chế nổi nữa rồi…]
Đôi mắt Hoắc Vô Thích híp lại, dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp. Đó không phải là sự lạnh lùng, chán ghét hay giận dữ, mà là ngạc nhiên và nghi hoặc.
Giọng nói vừa rồi không còn nghi ngờ gì nữa, chính là tiếng của Bùi Tư Kỳ.
Thế nhưng Bùi Tư Kỳ đâu có mở miệng.
Sau một hồi suy ngẫm, Hoắc Vô Thích đã đoán ra được đại khái.
Để kiểm chứng lại, anh cất lời hỏi: “Hạ Đình rốt cuộc cho cậu lợi ích gì mà khiến cậu bất chấp hậu quả phản bội tôi?”
Câu hỏi này đúng là gãi đúng chỗ ngứa. Dù anh không hỏi thì Tư Kỳ cũng đã chuẩn bị sẵn lý do thoái thác để tự bào chữa cho mình rồi.
Cút ư? Anh mơ đi, không đời nào cậu chịu cút!
Người đàn ông này vừa cất giọng một cái là chân cậu đã bủn rủn bước không nổi rồi.
Là kẻ đã đi qua muôn vàn vị diện, trình độ diễn xuất của Tư Kỳ phải gọi là đạt đến mức thượng thừa. Nước mắt muốn rơi là rơi ngay, thậm chí cậu còn kiểm soát được cho giọt lệ chỉ chực dâng lên quanh hốc mắt chứ tuyệt đối không rơi xuống.
Tư Kỳ đỏ bừng đôi mắt, nhẹ c.ắ.n môi, thốt ra từng lời quật cường nhưng đầy vẻ uất ức:
“Tôi... tôi không có phản bội... Tôi làm vậy là vì muốn Hạ Đình tin tưởng. Tôi cố ý tiếp cận rồi tiết lộ cho anh ta ít tình báo giả. Tất cả những gì tôi làm đều là vì anh!”
Cũng may nguyên chủ vẫn còn chút lương tâm, khi truyền tình báo đã cố ý chỉnh sửa một số số liệu, nhờ vậy Hoắc Vô Thích mới không bị tổn thất quá nặng. Vừa hay cậu có thể lợi dụng điểm này để chơi trò “vô gian đạo”.
Ánh mắt đen láy, lạnh lẽo của Hoắc Vô Thích chằm chằm nhìn Tư Kỳ, vẻ mặt vẫn bình thản như cũ, ánh nhìn vô cùng thờ ơ.
Giọng nói kia không vang lên nữa, chẳng lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác của anh?
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo khi anh buông cà vạt của Tư Kỳ ra, giọng nói nhắng nhít kia lại một lần nữa vang lên:
[Cuối cùng cũng chịu buông tay rồi à, không buông nữa là ông đây c.ắ.n cho một phát đấy.]
[? Tiểu Tư Kỳ à, cậu phải bình tĩnh lại, d.ụ.c tốc thì bất đạt, hít sâu thở dài nào… hô hô.]
Hoắc Vô Thích dùng ánh mắt dò xét để quan sát Tư Kỳ, nhưng làm sao cũng không thể tìm ra chút bất thường nào trên gương mặt nhu nhược đáng thương của cậu. Ánh mắt anh bất giác dời xuống phía dưới, tò mò nhìn vào một điểm.
Trên mặt Tư Kỳ trang điểm che đậy hoàn hảo không chút sơ hở, nhưng cơ thể thì lại rất thành thật.
Từ chỗ ban đầu khép c.h.ặ.t hai chân, giờ cậu đã lặng lẽ khép đùi, vắt chéo chân lại.
Tư Kỳ tự cho rằng động tác nhỏ này sẽ không ai nhận ra, nhưng lại chẳng thể qua mắt nổi Hoắc Vô Thích.
Đến lúc này, Hoắc Vô Thích đã có thể khẳng định: Anh thực sự nghe thấy được tiếng lòng của Bùi Tư Kỳ.
Nói chính xác hơn, là nghe được những suy nghĩ mang tính "đặc biệt" của cậu.
Thú vị thật.
Không biết năng lực này áp dụng lên người khác thì có tác dụng tương tự hay không.
Hoắc Vô Thích nhìn Tư Kỳ, bất giác nhếch môi cười nhẹ. Độ cong nơi khóe miệng quyến rũ đến mê người, làm cho gương mặt vốn lạnh như băng trong phút chốc dường như bừng sống lại.
Dù chỉ là một nụ cười thoáng qua nhưng cũng đủ khiến Tư Kỳ cảm nhận được thế nào là kinh tâm động phách.
[? Nếu không phải đang vướng nhiệm vụ trên người thì thật sự chỉ muốn đè anh ta ra mà yêu thương một trận cho ra trò thôi.]
Cậu giơ tay nhẹ nhàng đặt lên môi, c.ắ.n ngón tay cưỡng ép bản thân phải giữ lấy lý trí, không được để sắc đẹp làm cho mê muội.
Tư Kỳ tự nhận mình không phải kẻ hám sắc, ừ thì... ít nhất trước đây cậu chưa từng khát khao muốn đè một ai đó đến mức này, mà đối phương lại còn là nam giới.
Thả Tiểu Ngốc từ đáy thức hải ra, Tư Kỳ không kìm được mà hỏi: [Cái gánh nặng đó không lẽ là trời sinh sao? Tôi suýt nữa thì không cầm lòng nổi rồi.]
Tiểu Ngốc nghiêng đầu, giương đôi mắt to tròn đầy vẻ ngơ ngác: “Đại nhân, cậu nói vậy là có ý gì ạ? Tiểu Ngốc không hiểu.”
Tư Kỳ xua xua tay: [Thiệt tình, trông mong gì ở một con hải ly nhỏ như cậu hiểu được lòng người phức tạp cơ chứ.]
Tiểu Ngốc ủ rũ rủ đầu xuống, nửa khuôn mặt chìm trong thức hải, trông vô cùng đáng thương và uất ức. Nó thật vô dụng, lại bị đại nhân chê bai rồi.
Ánh mắt Hoắc Vô Thích nhìn cậu càng lúc càng trở nên nghiền ngẫm.
Nếu cứ tiếp tục đối mắt với anh thế này, Tư Kỳ thật sự sợ bản thân sẽ bộc phát thú tính mà lao đến mất. Cậu lặng lẽ dời tầm mắt đi, đồng thời vắt ra vài giọt nước mắt từ hốc mắt.