Lê Dịch đáp trả: "Bậy bạ, đó là tôi yêu công khai đấy! Cậu không thấy ở trường tôi chỉ chơi với mỗi mình cậu sao?"

"Vậy chúng ta có nên ở bên nhau không? Tôi thấy không được, giai đoạn này vẫn nên ưu tiên cho việc học thì hơn."

"Tất nhiên rồi, còn vài tháng nữa là thi đại học, không đỗ đạt là cậu tiêu đời đấy."

"Nhanh nhanh, chuẩn bị xem pháo hoa thôi, sắp đếm ngược rồi!"

Năm mới đến, dưới màn pháo hoa rực rỡ, người đàn ông đang quấn mình kín mít ấy bỗng dưng ôm lấy tôi.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cậu ấy đã nhanh ch.óng buông tay ra.

Cậu ấy nhìn tôi cười hì hì: "Tôi sẽ luôn luôn đối xử tốt với cậu!"

"Được rồi, để thể hiện thành ý, cậu nói xem bí mật của Lục Thanh Gia là gì?"

"Đừng nhắc đến cái người xui xẻo đó được không? Giờ chưa phải lúc để cậu biết đâu."

"Đồ nói năng úp mở, biến ngay cho tôi!"

10

Học kỳ cuối năm lớp 12 là khoảng thời gian trôi nhanh nhất mà tôi từng trải qua.

Dù Cố Diệp cố gắng chủ động làm hòa với tôi nhưng vẫn bị tôi lạnh lùng từ chối.

Ngựa hay không quay đầu gặm cỏ cũ.

Lục Thanh Gia thỉnh thoảng lại xuất hiện như một bóng ma nhưng nhanh ch.óng bị Lê Dịch đuổi đi không thương tiếc.

Tôi lấy lý do ôn thi đại học để đăng ký ở lại ký túc xá.

Để bù đắp cho cái dạ dày của tôi vốn đã bị cơm căn tin hành hạ bao lâu nay, Lê Dịch thậm chí còn chuẩn bị cơm hộp tình yêu cho tôi.

"Sao cậu biết tôi thích ăn món này?"

Cậu ấy cười gian, tiếp tục làm kẻ úp mở: "Đây là một bí mật."

"Hay cho nhà ngươi, ai cũng giấu trẫm bí mật hết!"

"Cậu cứ nói xem có ngon không là được rồi!"

"Ngon, mai còn không?"

"Có."

Tháng ngày cứ thế trôi qua nhưng chuyện gì đến rồi cũng phải đến.

11

Sau khi thi đại học xong, Lê Dịch biến mất.

Hình như cậu ấy đã từng tạm biệt tôi. Chiều hôm thi xong môn cuối cùng, cậu ấy đã đợi tôi ở cổng trường.

Tôi nhớ lúc đó cậu ấy hỏi tôi: "Thi thế nào rồi?"

Tôi lúc đó mệt mỏi rã rời, chỉ muốn về nhà đ.á.n.h một giấc rồi ăn một bữa thật ngon.

"Chắc chắn là thi rất tốt rồi."

Cậu ấy như trút được gánh nặng: "Vậy thì tôi yên tâm rồi."

Sau đó, cậu ấy vẫy tay với tôi: "Tạm biệt, Chu Thiển!"

Tôi đáp lại "Tạm biệt".

Nhưng từ đó về sau, tôi không còn gặp lại cậu ấy nữa, điện thoại cũng không gọi được.

Đến ngày công bố điểm thi, tôi vội vã chạy đến lớp nhưng không thấy người mình muốn gặp đâu cả.

Tôi hỏi thầy giáo địa chỉ nhà Lê Dịch rồi bắt taxi chạy đến đó.

Sau khi báo với bảo vệ, một người đàn ông lớn tuổi có nét mặt khá giống Lê Dịch bước ra từ căn biệt thự nhà họ Lê.

Ông ấy xác nhận thân phận của tôi rồi đưa cho tôi một phong bì và một chiếc USB.

"Đây là di vật của em trai tôi, trước khi c.h.ế.t nó đã dặn nếu cô tìm đến thì đưa hai thứ này cho cô."

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì: "Lê Dịch, cậu ấy mất rồi ư?"

Người đàn ông gật đầu: "Những điều nó muốn nói đều ở trong thư cả rồi, cô tự xem đi."

12

Tôi thẫn thờ trở về nhà, nhốt mình trong phòng, không đoái hoài đến ai cả.

Tôi đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ nhưng không biết mình nên mang tâm trạng gì để mở bức thư này.

Bức thư chỉ có một tờ giấy với vài dòng chữ ngắn ngủi.

Nét chữ trên giấy trông rất quen thuộc.

[Chào Chu Thiển: Mình là người công lược do hệ thống cử đến để cứu giúp cậu, giúp cậu lấy lại mọi thứ vốn thuộc về mình. Mình sẽ luôn ủng hộ và yêu cậu.

Bí mật của cậu chính là từng thầm mến Cố Diệp, còn từng mơ tưởng sau khi vượt qua cậu ta trở thành học thần sẽ ở bên cậu ta rồi cuối cùng lại đắn đo không biết nên chọn Thanh Hoa hay Bắc Đại.

Bí mật của Lục Thanh Gia, cậu có thể hỏi bố mẹ, họ sẽ nói cho cậu biết nhưng mong cậu đừng đau lòng sau khi nghe xong.

Những thứ trong USB là món quà mình dành cho cậu, một triệu tệ đó cậu cứ thoải mái mà tiêu, hy vọng cậu sẽ vui vẻ.]

Tâm trạng tôi lúc này dở khóc dở cười.

Bị người quen vạch trần tâm sự thầm kín một thời, tôi cảm thấy mất mặt quá.

Tôi cắm chiếc USB vào máy tính, bên trong chỉ có một đoạn video gốc, đó chính là camera giám sát ở hành lang hôm đó: Tôi lấy chìa khóa chuẩn bị mở cửa, Lục Thanh Gia tự hụt chân ở bậc thang cuối cùng rồi ngã xuống.

Lúc này tôi mới tin Lê Dịch thực sự có hệ thống.

13

Tôi đăng đoạn video lên nhóm lớp mà tất cả mọi người đều có mặt, đồng thời gửi cho bố mẹ.

Tôi đẩy cánh cửa phòng ngủ đã đóng kín từ lâu, chuẩn bị đối diện với bố mẹ như lời bức thư dặn.

Bố thở dài, ngậm điếu t.h.u.ố.c rồi bước ra ban công.

Mẹ lau nước mắt, nói rằng bà không nên không tin tôi.

Nhưng điều tôi quan tâm nhất lúc này là bí mật của "nữ thần vạn người mê" Lục Thanh Gia.

Mẹ đã nói cho tôi biết sự thật.

Hóa ra Lục Thanh Gia mới là con gái ruột của bố mẹ.

Giống như bao cuốn tiểu thuyết, tôi và Lục Thanh Gia đã bị ôm nhầm khi mới lọt lòng.

Bố mẹ ruột của tôi qua đời sớm sau một vụ tai nạn. Là một đứa trẻ không người thân thích, Lục Thanh Gia từ nhỏ đã được đưa vào cô nhi viện.

Nếu không phải vì một lần kiểm tra sức khỏe xét nghiệm m.á.u thấy bất thường, có lẽ đến tận bây giờ họ vẫn không tìm lại được con gái ruột của mình.

Bố mẹ có yêu tôi không? Có, họ rất yêu tôi.

Nhưng trước một lời nói dối, họ quả thực đã thiên vị con gái ruột. Đây không phải là vấn đề tin ai mà là vấn đề lập trường.

Tôi nghĩ mình quả thực nợ Lục Thanh Gia rất nhiều nhưng tất cả những chuyện này không phải lỗi của tôi.

Tôi sẽ lấy lại mọi thứ thuộc về mình. Tôi không hề đẩy cô ta nên việc tôi công khai sự thật là đúng đắn.

Còn những gì không thuộc về tôi thì sẽ phải trả về cho chủ nhân của nó. Tôi sẽ trả bố mẹ lại cho Lục Thanh Gia.

14

Tôi đang thu dọn hành lý chuẩn bị đi học đại học.

Chuông cửa nhà vang lên dồn dập.

Tôi mở cửa, phát hiện người đứng đó là Cố Diệp.

Cậu ta đột nhiên tiến lên, cúi người chào tôi một cái.

"Xin lỗi cậu! Đáng lẽ tôi không nên không phân biệt đúng sai mà tin lời người khác, rồi hiểu lầm cậu."

"Còn gì nữa không, nhóc con?"

"Còn việc không nên nói cậu là vịt con xấu xí nữa."

"Chưa đủ, còn nữa."

"Tôi không nên tung tin đồn nhảm về cậu trong nhóm lớp, khiến người khác cô lập cậu."

Tôi chép miệng: "Cậu đúng là đáng đời!"

"Thôi được rồi, dù sao tôi cũng đ.á.n.h cậu một trận rồi, giờ để tôi đ.á.n.h lại lần nữa, coi như đôi bên huề nhau."

Cậu ta đỏ hoe mắt, gật đầu.

Cố Diệp, ừm, cũng lâu rồi tôi không gọi tên cậu ta.

4 - Sau Khi Bị Nữ Chính Vạn Người Mê Cô Lập - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia