Đối tượng kết hôn hợp đồng chê tôi là một Omega hạ cấp, sau lưng tôi vẫn dùng dằng không dứt với Ánh trăng sáng.

Để tránh bị tôi phát hiện, anh ta cố tình nhờ vị Sếp lớn của công ty chèn ép tôi. Ngày nào cũng giao lượng công việc làm hoài không hết, ép tôi thành một kẻ tăng ca bán mạng.

Thế nhưng ánh mắt vị Sếp lớn nhìn tôi lại ngày càng khác lạ.

Đêm nay, Kỳ Diệp lại gọi điện kiểm tra, "Tối nay tôi phải sang mừng sinh nhật với Quý Cẩn."

"Hạ Tự đang làm gì đó? Đừng để cậu ta đến đây phá hỏng chuyện tốt của tôi."

Sếp lớn liếc nhìn tôi đang gục dưới thân mình, khàn giọng đáp lại: "Cậu ấy rất ngoan, đang tăng ca."

Kỳ Diệp yên tâm cúp máy.

Tôi cuối cùng không chịu nổi mà thốt lên tiếng than: "Có thể... nhẹ một chút không?"

Nhưng mà người Alpha ấy ánh mắt chợt tối sầm, cúi xuống c.ắ.n mạnh vào tuyến thể của tôi. Vừa thở dốc vừa cất lời chất vấn: "Bé cưng, khi nào em mới chịu hủy bỏ hôn ước?"

01.

Tôi rủ mi mắt, che đi cảm xúc cuộn trào nơi đáy mắt, "Để tính sau đi."

Trì Dục bất mãn nhíu mày: "Em đâu có yêu hắn, bây giờ đá hắn ra khỏi đời em không được sao?"

Tôi lắc đầu: "Tôi và Kỳ Diệp là liên minh gia tộc, đâu thể nói hủy là hủy ngay được."

Người Alpha bực bội c.ắ.n lấy tuyến thể mỏng manh của tôi. Xem chừng sắp sửa đ.â.m thủng lớp da mỏng dính kia đến nơi.

Tôi kịp thời đẩy Trì Dục ra, "Hôm nay không thể đ.á.n.h dấu tạm thời, ngày mai tôi còn phải về nhà. Kỳ Diệp sẽ phát hiện mất."

Trì Dục kiềm chế đặt một nụ hôn lên trán tôi, sau đó vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng. Dù trong lòng không vui, nhưng rốt cuộc anh cũng không làm thêm hành động nào quá trớn, "Hạ Tự... em đúng là được ông trời phái tới để hành hạ tôi mà."

Tôi nhắm mắt lại, trong lòng cười thầm. Chẳng phải sao, tôi cố tình treo giò Trì Dục đấy chứ. Nhìn dáng vẻ lửng lơ ngứa ngáy trong lòng của anh, tôi cảm thấy hả hê không gì bằng. Ai bảo hồi tôi mới vào công ty, anh lại hùa theo Kỳ Diệp đủ đường làm khó làm dễ tôi. Những gì tôi làm hiện tại chỉ là ăn miếng trả miếng mà thôi.

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Kỳ Diệp vốn là một thương vụ làm ăn. Kỳ Diệp khinh thường một Omega hạ cấp như tôi, tôi cũng chẳng thèm để mắt đến tên thiếu gia nhà giàu xông xênh này. Nhưng dù sao hôn ước đã định, vẫn phải diễn cho tròn vai.

Mọi hành động lấy lòng của tôi đều bị Kỳ Diệp bĩu môi coi thường, chỉ vì trong lòng anh ta vốn đã có một Ánh trăng sáng. Một bông hoa trắng nhỏ gầy guốc nghèo khó nhưng sống lưng thẳng tắp, một Omega thanh cao vời vợi tên Quý Cẩn.

Độ tương thích tin tức tố của hai người họ cực kỳ cao. Chỉ tiếc là nhà họ Kỳ coi thường xuất thân của Quý Cẩn, đương nhiên không chấp thuận cho hai người ở bên nhau. Thậm chí để vun đắp tình cảm giữa tôi và Kỳ Diệp, người lớn hai nhà đã đứng ra sắm sửa một căn hộ ở bên ngoài.

Lấy cớ là để tôi và Kỳ Diệp thích nghi trước với cuộc sống chung sau khi kết hôn. Tâm tư của người lớn, Kỳ Diệp biết rõ hơn ai hết. Thế nhưng anh ta chưa từng muốn chạm vào tôi. Ngay cả căn nhà chung trên danh nghĩa kia, anh ta cũng hiếm khi bước chân về.

Tôi biết anh ta đang bận bịu cùng Ánh trăng sáng tận hưởng những ngày tháng phong hoa tuyết nguyệt. Trong lòng tôi chẳng mảy may bận tâm, cũng lười chẳng buồn quản.

Nào ngờ Kỳ Diệp lại lên cơn hâm dở gì không biết. Hoặc có lẽ do tôi diễn quá tròn vai, Kỳ Diệp đinh ninh rằng tôi đã yêu anh ta sâu đậm. Anh ta nơm nớp lo sợ chuyện tình lén lút với Ánh trăng sáng bị ghen tuông làm phát giác, sợ tôi vì ghen gông mà đi mách lẻo, phá hỏng tình yêu đẹp đẽ giữa anh ta và Quý Cẩn. Thế là Kỳ Diệp liên lạc với Trì Dục.

Nhà họ Kỳ có mối quan hệ hợp tác kinh doanh với nhà họ Trì, tuy không thể sánh bằng gia tộc lâu đời như nhà họ Trì, nhưng vẫn có thể đ.á.n.h tiếng được vài câu. Sau khi biết tôi đang làm việc tại công ty do Trì Dục quản lý. Kỳ Diệp dặn dò vài câu bâng quơ, thế là đã biến tôi thành một kẻ tăng ca bán mạng khốn khổ.

Bởi lời dặn dò cố ý của Kỳ Diệp, Trì Dục với tư cách là sếp trực tiếp của tôi, đã giao cho tôi lượng công việc gấp mười lần bình thường. Mỗi ngày tôi đều bị đống việc vặt rắc rối cùng những bản kế hoạch sửa đi sửa lại đè cho ngạt thở. Đến thời gian về nhà cũng không có, đành phải ở lại ký túc xá dành cho nhân viên của công ty.

Trận này đúng như ý nguyện của Kỳ Diệp. Không còn mối lo ngại như tôi cản đường, anh ta bắt đầu quang minh chính đại dẫn Quý Cẩn - cậu nhân tình nhỏ kia về nhà.

Thế nhưng từ đầu đến cuối, tôi chưa từng có ý định can thiệp vào chuyện này. Tất cả là do tên ngốc Kỳ Diệp tự mình suy diễn.

Còn có vị sếp lớn Trì Dục chưa từng giáp mặt kia nữa, đúng là tuyệt tình không chút nhân tính!

Càng nghĩ tôi càng bực mình. Dẫn đến lúc tắm rửa vô tình trượt chân, té ngã chỏng gọng trong nhà tắm của ký túc xá.

Tôi hít một hơi khí lạnh, cố gắng gượng đứng dậy. Nào ngờ, cổ chân nhói lên một cơn đau dữ dội, xương đã bị trật khớp.

Lúc này đã gần điểm 12h đêm. Ngoài một kẻ làm thuê hèn mọn như tôi ra, còn ai lại ở lại công ty muộn thế này chứ?