Tiếng chuông điện thoại ch.ói tai vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng trong phòng.

"Alo, Quý Cẩn, em sao thế?"

"Dạ dày không thoải mái à? Em cứ ở nguyên đó đừng đi đâu cả, giờ anh sang tìm em ngay."

Cúp điện thoại, Kỳ Diệp vội vã cầm chìa khóa xe đi ra cửa.

Đến khi bước ra khỏi hiên nhà, anh ta mới chợt nhớ đến tôi. Anh ta quay đầu dặn dò lấy lệ: "Anh có người bạn không được khỏe, anh đưa cậu ấy đi bệnh viện. Em tự ăn cơm ở nhà đi, không cần chờ anh đâu."

Cánh cửa bị đóng sầm lại một tiếng chát chúa.

Bạn bè sao?

Thế nhưng vừa rồi tôi đã nhìn thấy rất rõ ràng, tên hiển thị trên cuộc gọi đến. Chính là Quý Cẩn.

04.

Tôi chẳng mảy may bận tâm đến việc Kỳ Diệp đi tìm cậu nhân tình nhỏ của anh ta. Vừa nghĩ tới sáng thứ Hai mai phải dậy sớm đi làm, tôi đã leo lên giường chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Nào ngờ chuông cửa lại đột nhiên vang lên từng hồi.

Là Kỳ Diệp sao?

Không phải anh ta đang bận bịu ôn nghèo kể khổ, quấn quýt bên Ánh trăng sáng à?

Từ bao giờ mà trở nên hiền thục biết nghĩ cho gia đình, còn biết đường tối mò mò mò về nhà thế này?

Tôi đi tới trước cửa, cất tiếng hỏi: "Ai đấy?"

Người đàn ông khẽ cười một tiếng trầm thấp, thong thả đáp lời: "Bé cưng mở cửa đi, là ông xã đây."

Tôi thật không ngờ cái tên điên Trì Dục này lại mò đến tận nhà vào đêm muộn như thế.

Vừa bước chân vào cửa, Trì Dục đã chằm chằm nhìn tôi không chớp mắt, "Hạ Tự, em không vui khi anh đến à?"

Tôi cười trừ lấp l.i.ế.m: "Em đâu có, chẳng qua là sợ anh đến vội vàng quá, lỡ như bị Kỳ Diệp phát hiện thì không hay thôi."

Trì Dục mím c.h.ặ.t làn môi mỏng, bực bội cất lời: "Yên tâm, anh đã điều tra trước hành trình của cậu ta rồi mới sang tìm em đấy."

Dứt lời, anh vươn tay vén gấu áo ngủ của tôi lên.

"Anh làm gì đấy?!"

Trì Dục nhướng mày, hừ lạnh một tiếng: "Kiểm tra bé cưng của anh một chút, xem có bị kẻ khác làm bẩn hay không."

Anh đảo mắt nhìn tôi đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới, lại ghé sát vào hõm cổ tôi hít hà hết lần này đến lần khác. Chẳng khác nào một con dã thú đang đi tuần tra lãnh địa.

Sau khi xác nhận tôi chưa hề bị Kỳ Diệp chạm vào, Trì Dục mới lộ ra thần thái hài lòng, "Anh biết ngay là bé cưng ngoan mà."

"Nếu như để anh ngửi thấy mùi của Alpha khác, anh sẽ phát điên lên mất l."

Tôi cạn lời chẳng biết đáp lại thế nào.

"Lần sau trước khi anh sang đây thì báo trước cho em một tiếng, để em còn chuẩn bị."

"Anh biết rồi, bé cưng."

Dứt lời, Trì Dục đã nôn nóng cúi xuống hôn lên môi tôi.

Tôi tìm cớ thoái thác: "Đừng quậy nữa, ngày mai em còn phải đi làm."

Anh cười xấu xa: "Đi làm cái gì chứ?"

Trì Dục xoa xoa đỉnh đầu tôi: "Tối nay ở lại tăng ca với ông xã, ngày mai anh duyệt nghỉ phép cho em luôn."

Đúng là một màn "tăng ca" đáng nhớ, thực sự hành hạ đến mức tôi đau lưng mỏi gối.

Rốt cuộc Trì Dục đã nhịn đói bao nhiêu ngày rồi? Chưa được ăn cơm bao giờ hay sao! Mà sao dùng sức trâu như thế!

Ba tiếng đồng hồ sau.

Tôi kiệt sức túm c.h.ặ.t lấy ga giường, cứ ngỡ cuối cùng cũng kết thúc rồi. Nào ngờ nơi cổ lại nhói lên một cơn đau dữ dội.

Đệt! Trì Dục đang đ.á.n.h dấu tôi.

Còn chưa kịp thốt lên tiếng than đau, một loạt chuông cửa dồn dập đã vang lên.

Người tới lúc này, chỉ có thể là Kỳ Diệp. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, tôi dùng sức đẩy người đàn ông trên người ra.

Quá trình đ.á.n.h dấu bị ngắt quãng giữa chừng, người Alpha bất mãn cuộn đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m vòm họng.

Tôi vội vã vơ lấy quần áo mặc vào, động tác dứt khoát mở tung cửa tủ quần áo. Tôi giương ánh mắt van nài nhìn Trì Dục: "Chịu khó khép mình một chút, coi như em xin anh đấy, được không?"

Trì Dục nhướng mày, khom lưng trốn vào trong tủ áo. Tôi chộp lấy chai nước hoa đọng hương đậm đặc trên bàn trang điểm, hướng về khắp người xịt lấy xịt để. Hương thơm nồng nàn ngạt ngào đã lấn át đi chút tin tức tố Alpha còn sót lại.

Xác nhận mọi thứ đã thu xếp ổn thỏa, tôi mới chạy ra cửa.

Vừa mở cửa ra, giữa hai hàng lông mày của Kỳ Diệp đã đọng lại vài phần thiếu kiên nhẫn: "Mở cửa sao mà chậm thế? Gọi nửa ngày trời chẳng thấy động tĩnh gì."

Tôi giả vờ ngái ngủ dụi dụi khóe mắt: "Vừa rồi em ngủ hăng quá nên không nghe thấy tiếng chuông cửa."

Mũi Kỳ Diệp khẽ chun lại, anh ta nhích lại gần xát người tôi ngửi ngửi. Rồi bĩu môi coi thường đầy vẻ chán ghét: "Em bị tật xấu gì thế? Đi ngủ mà cũng xịt cái loại nước hoa hắc xì dầu này."

Tôi không thèm bắt lời anh ta, nghiêng người nhường đường bước vào. Giả vờ như bâng quơ lên tiếng hỏi: "Sao tự nhiên anh lại về thế? Không phải bảo tối nay phải đi cùng bạn sao?"

Kỳ Diệp dĩ nhiên đưa tay phủi cổ áo dính vết bẩn, "Áo anh vô tình bị làm bẩn rồi, về thay cái áo khác rồi đi ngay." Vừa nói, anh ta vừa thẳng chân bước thẳng về phía phòng ngủ chính.

Trái tim tôi trong chốc tái mét, đập cuồng loạn lên tới một trăm tám, toàn bộ dây thần kinh căng lên như dây đàn. Trơ mắt nhìn anh ta bước vào phòng ngủ, đi đến ngay trước mặt tủ quần áo.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tôi nảy ra cái khó ló cái khôn, cất tiếng ngăn lại: "Quần áo của anh em chuyển sang phòng khách hết rồi, qua bên đó mà lấy."

Chương 3 - Sau Khi Bị Tra Nam Ép Tăng Ca, Tôi Thành Phu Nhân Sếp Lớn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia