Kết quả vừa đi đến hậu viện, hắn đã nhìn thấy Triệu Hành đang ngồi trước bàn đá trong sân, Thẩm Vân Vãn đứng phía sau, đang dùng lược chải tóc cho hắn.
Ánh nắng rải xuống người hai người. Triệu Hành nheo mắt, dáng vẻ vô cùng thoải mái.
Thẩm Vân Vãn vừa chải vừa lẩm bẩm:
“Tóc ngươi còn đẹp hơn tóc ta, vừa đen vừa bóng. Ngươi dùng bồ kết gì vậy?”
“Không nói cho nàng.”
Triệu Hành nói.
“Đây là bí phương mẹ ta để lại.”
“Mẹ ngươi?”
“Ừ. Mẹ ta nói sau này sẽ truyền lại cho con dâu.”
Tay Thẩm Vân Vãn khựng lại, mặt đỏ lên:
“Ai là con dâu của ngươi?”
Triệu Hành mở mắt, ngước nhìn nàng từ dưới lên, cười tủm tỉm:
“Nàng đó.”
Triệu Nguyên Cẩn đứng dưới hành lang, nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng bỗng như bị kim châm một cái.
Hắn xoay người bỏ đi.
Thẩm Vân Vãn nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn:
“Ồ, Điện hạ?”
Triệu Hành kéo tay nàng:
“Đừng quan tâm hắn.”
Thẩm Vân Vãn cúi đầu nhìn hắn:
“Ngươi cố ý?”
“Ừ.”
Triệu Hành thừa nhận.
“Ta để hắn nhìn.”
“Ngươi... ngươi không phải đang chọc tức hắn sao?”
“Đúng.”
Triệu Hành nói.
“Ta chính là muốn chọc tức hắn.”
Thẩm Vân Vãn dở khóc dở cười:
“Ngươi đúng là nhỏ nhen.”
“Ta bênh người nhà.”
Triệu Hành nói.
“Hắn từng bắt nạt nàng, ta thay nàng trút giận.”
Trong lòng Thẩm Vân Vãn ấm lên, ngoài miệng lại nói:
“Được rồi, được rồi. Hắn bị ngươi chọc tức bỏ chạy rồi, ngươi còn muốn thế nào?”
Triệu Hành nghĩ một lúc:
“Vậy thì chọc tức thêm lần nữa.”
“Cái gì?”
Triệu Hành đứng lên, kéo tay Thẩm Vân Vãn đi ra ngoài:
“Đi, chúng ta đến trước cửa Đông cung đi một vòng.”
Thẩm Vân Vãn:
“Hả?”
“Ta nghe nói cây hoa quế trước cửa Đông cung nở rồi, thơm lắm.”
Triệu Hành nói.
“Chúng ta đến ngửi thử.”
Thẩm Vân Vãn:
“...”
Triệu Hành thật sự kéo Thẩm Vân Vãn đến trước cửa Đông cung.
Hắn đi đứng vững vàng, chân cẳng nhanh nhẹn, nào có chút dáng vẻ bệnh tật nào?
Thị vệ canh cửa nhìn thấy hắn, tròng mắt gần như rơi ra ngoài.
Triệu Hành đứng trước cửa Đông cung, hít sâu một hơi:
“Ừm, quả nhiên rất thơm.”
Thẩm Vân Vãn đứng bên cạnh, cố nhịn cười, nhìn hắn đứng đó giả vờ thưởng hoa.
Bên trong Đông cung, Triệu Nguyên Cẩn nhìn thấy cảnh này qua cửa sổ, tức đến mức đập vỡ chén trà.
9.
Từ sau khi Triệu Hành “khỏi bệnh”, cuộc sống của Triệu Nguyên Cẩn càng khó chịu hơn.
Triệu Hành cứ ba ngày hai lần lại vào cung, nói là đến thỉnh an Hoàng đế, nhưng lần nào thỉnh an xong cũng phải đi ngang qua Đông cung, đứng ở cửa một lúc.
Có khi hắn đi cùng Thẩm Vân Vãn, có khi đi một mình. Hắn đứng ở đó ngửi hoa quế, ngắm cảnh, thỉnh thoảng còn sai người mang một chiếc ghế ra ngồi phơi nắng.
Triệu Nguyên Cẩn phiền đến mức không chịu nổi, nhưng lại chẳng làm gì được Triệu Hành.
Triệu Hành là trưởng bối của hắn, lại không phạm pháp, hắn cũng không thể đuổi người đi.
Hôm ấy, Triệu Nguyên Cẩn thật sự không nhịn được nữa, xuất cung đi tìm Thẩm Vân Vãn.
Thẩm Vân Vãn đang hầm thịt trong nhà bếp của Cửu Vương phủ, cả gian phòng tràn ngập mùi thơm.
Triệu Nguyên Cẩn đứng ngoài cửa, ngửi thấy mùi thịt, bụng không chịu thua kém mà réo lên một tiếng.
“Điện hạ?”
Thẩm Vân Vãn quay đầu nhìn thấy hắn, có chút bất ngờ.
“Ngài sao lại đến đây?”
“Ta... ta đến xem nàng.”
Triệu Nguyên Cẩn nói.
“Nàng sống có tốt không?”
“Tốt chứ.”
Thẩm Vân Vãn nói.
“Cực kỳ tốt. Triệu Hành đối xử với ta rất tốt, ngày nào cũng mua quần áo mới cho ta, còn dẫn ta đến trang viên ngoài thành thu tiền thuê, vui lắm.”
Triệu Nguyên Cẩn nhìn nụ cười trên mặt nàng, trong lòng có chút không dễ chịu:
“Nàng... thật sự thích hắn?”
Thẩm Vân Vãn sững người một chút, sau đó nghiêm túc nói:
“Điện hạ, ngày ta gả cho hắn, ngài hỏi ta có phải đang tự chà đạp mình không. Ta nói cho ngài biết, không phải. Ta gả cho Triệu Hành là chuyện đúng đắn nhất ta từng làm trong đời.”
Triệu Nguyên Cẩn im lặng.
“Hắn hiểu ta hơn ngài.”
Thẩm Vân Vãn nói.
“Hắn biết vì sao ta thô lỗ, biết vì sao ta không biết cầm kỳ thi họa. Hắn không chê ta, còn nói lúc ta đ.á.n.h nhau là đẹp nhất.”
Triệu Nguyên Cẩn há miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Ta... ta biết rồi.”
Hắn xoay người định đi, Thẩm Vân Vãn gọi lại:
“Điện hạ.”
Triệu Nguyên Cẩn dừng bước.
“Sau này ngài đừng làm khó Triệu Hành nữa.”
Thẩm Vân Vãn nói.
“Bao nhiêu năm nay hắn không dễ dàng gì. Ngài cứ coi hắn là một vị Vương gia nhàn tản, đừng so đo với hắn nữa.”
Triệu Nguyên Cẩn im lặng rất lâu, cuối cùng gật đầu:
“Được.”
Hắn đi rồi.
Thẩm Vân Vãn nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ thở dài.
Phía sau truyền đến giọng Triệu Hành:
“Hắn đi rồi?”
Thẩm Vân Vãn quay đầu lại, liền thấy Triệu Hành đang dựa vào khung cửa, trong tay cầm một quả táo, ăn ngon lành.
“Ngươi lại nghe lén?”
“Ta nghe quang minh chính đại.”
Triệu Hành nói.
“Đây là phủ của ta.”
Thẩm Vân Vãn trợn mắt:
“Được rồi, thịt sắp chín rồi, đi dọn bàn đi.”
Triệu Hành đi tới, từ phía sau ôm lấy nàng:
“Vân Vãn.”
“Ừ?”
“Cảm ơn nàng.”
Thẩm Vân Vãn sững người:
“Cảm ơn ta chuyện gì?”
“Cảm ơn nàng đã bằng lòng gả cho ta.”
Triệu Hành đặt cằm lên vai nàng.
“Cảm ơn nàng không chê ta là kẻ l.ừ.a đ.ả.o giả bệnh.”
Thẩm Vân Vãn bật cười, đưa tay vỗ vỗ mặt hắn:
“Được rồi, được rồi, sến c.h.ế.t đi được. Đi dọn bàn, thịt cháy thì ta mặc kệ ngươi.”
Triệu Hành buông nàng ra, cười rồi đi dọn bàn.
Thẩm Vân Vãn nhìn bóng lưng hắn, trong lòng ấm áp.
Nàng nhớ đến khu chợ ở biên cương ba năm trước, khi nàng một mình đ.á.n.h ba tên du côn, đ.á.n.h đến mức mặt đầy m.á.u.
Khi ấy nàng từng nghĩ, có lẽ đời này sẽ chẳng có ai thích một cô nương như nàng.
Nhưng bây giờ nàng biết rồi, có người thích nàng.
Người ấy đã nhìn thấy nàng từ ba năm trước, vẫn luôn ghi nhớ nàng, chờ nàng suốt ba năm, cuối cùng cũng chờ được nàng.
“Triệu Hành.”
Nàng bỗng lên tiếng.
Triệu Hành quay đầu:
“Hửm?”
“Ta cũng cảm ơn ngươi.”
Triệu Hành cười, nụ cười giống như gió xuân tháng ba.