Không phải hắn ghét ta, mà hoàn toàn ngược lại, hắn đối xử với ai cũng ôn hòa nhã nhặn, giống như một chén trà ấm luôn ở nhiệt độ vừa vặn nhất. Nhưng cũng chính vì thế, mối quan hệ giữa ngươi và hắn sẽ mãi mãi dừng lại ở mức “khách khí”, tiến thêm một bước thôi cũng giống như đang mạo phạm.
Ta canh chừng trước cổng Thái y viện suốt ba ngày trời mới tìm được cơ hội để nói chuyện riêng với hắn.
Ngày hôm đó trời lất phất mưa, hắn xách một hòm t.h.u.ố.c từ Thái y viện bước ra, thấy ta đứng dưới hành lang thì hơi khựng lại.
“Thẩm tiểu thư?”
“Cố công t.ử,” Ta che ô tiến lại gần, “Lần trước có nói muốn mời huynh uống trà, hôm nay huynh có rảnh không?”
Hắn nhìn trời, rồi lại nhìn ta. Mưa không lớn nhưng gió rất lạnh, thổi vào vạt áo bào màu xanh nhạt của hắn kêu phần phật.
“Thẩm tiểu thư có việc gì sao?”
“Không có việc gì thì không thể mời người khác uống trà à?”
Hắn im lặng một hồi, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhạt, như một nét vẽ thanh tao trong bức tranh thủy mặc, vô tình nhưng lại đẹp đến nao lòng.
“Vậy thì làm phiền tiểu thư rồi.”
Tiệm trà nằm ở phía Đông thành, là một quán nhỏ thanh tịnh, ít người qua lại. Ta gọi trà Long Tỉnh Vũ Tiền và vài đĩa bánh ngọt. Cố Diễn Chi ngồi đối diện, ngón tay hắn thon dài, động tác cầm chén trà rất vững, đúng là đôi bàn tay của người quanh năm cầm châm cứu.
“Cố công t.ử ở Thái y viện bao lâu rồi?”
“Ba năm.”
“Huynh có thích làm Thái y không?”
Hắn liếc nhìn ta, dường như không hiểu tại sao ta lại hỏi câu này. Nhưng hắn vẫn nghiêm túc trả lời: “Gia phụ mong muốn ta theo ngành y, bản thân ta cũng thấy việc dùng y thuật cứu người là điều vô cùng ý nghĩa.”
“Vậy huynh đã bao giờ nghĩ đến việc, có một ngày, huynh sẽ vì cứu người mà c.h.ế.t không?”
Chén trà dừng lại giữa không trung.
Cố Diễn Chi nhìn ta, ánh mắt thêm vài phần dò xét. Hắn không phải kẻ ngốc, ta liên tục hỏi những câu kỳ quái như vậy, hắn không thể không nghi ngờ.
“Thẩm tiểu thư,” Hắn đặt chén trà xuống, “Rốt cuộc tiểu thư muốn nói gì?”
Ta hít một hơi thật sâu.
Gương đồng gợi ý ta nên trực tiếp nói ra sự thật, nhưng không phải lúc này. Bây giờ mà nói “Huynh là một nhân vật trong sách và huynh sẽ c.h.ế.t”, chắc chắn hắn sẽ coi ta là kẻ điên.
Vì vậy, ta đổi cách nói khác.
“Cố công t.ử, huynh có tin có người có thể tiên tri được tương lai không?”
Sắc mặt hắn thay đổi. Không phải kinh ngạc, mà là cảnh giác. Một Thái y ở Thái y viện, người hắn tiếp xúc đều là hoàng thân quốc thích, đối với những lời thần thần bí bí này, phản xạ có điều kiện của hắn chính là: Người này có phải đang định bày trò phù thủy yểm bùa gì không?
“Thẩm tiểu thư,” Giọng hắn trầm xuống, “Những lời này, đừng nói ở bên ngoài.”
“Ta không nói với người ngoài,” Ta hơi rướn người về phía trước, “Ta chỉ nói với mình huynh thôi.”
Cố Diễn Chi nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Ta nhận ra rồi, hắn đang do dự có nên đứng dậy bỏ đi luôn hay không.
Thôi vậy, không thể vội vàng được.
“Bỏ đi, cứ coi như ta chưa nói gì,” Ta tựa lưng vào ghế, cầm một miếng bánh quế hoa lên c.ắ.n một miếng, “Huynh cứ coi như hôm nay ta chỉ đơn thuần muốn mời huynh ăn bánh thôi.”
Hắn im lặng rất lâu.
Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ rả rích, dày đặc, như tiếng ai đó đang thì thầm.
“Thẩm tiểu thư,” Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, “Có phải tiểu thư đang gặp rắc rối gì không?”
Ta không trả lời.
“Nếu có việc gì ta có thể giúp được, tiểu thư cứ nói.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện biểu cảm của hắn không còn là cảnh giác nữa, mà là sự nghiêm túc. Một sự nghiêm túc thuần khiết, không chút tạp niệm.
Cố Diễn Chi trong nguyên tác chính là người như vậy.
Nghiêm túc với tất cả mọi người, nghiêm túc với mọi việc. Nghiêm túc đến mức sẵn sàng đỡ tiễn cho một người không quen biết, nghiêm túc đến lúc c.h.ế.t cũng không biết người mình cứu chính là em gái ruột.
Một người như thế, không nên c.h.ế.t theo kịch bản.
“Cố công t.ử,” Ta nói, “Sau này nếu huynh gặp một nữ t.ử tên là Lục Thanh Hoan, hãy tránh xa nàng ta ra một chút.”
Hắn ngẩn người.
“Đừng hỏi nàng ta là ai, đừng tiếp cận nàng ta, càng đừng vì nàng ta mà che chắn bất cứ thứ gì.”
“Thẩm tiểu thư ——”
“Huynh cứ coi như ta đang nói sảng đi,” Ta đứng dậy, đặt tiền trà lên bàn, “Nhưng mỗi chữ ta nói ra, đều là thật lòng.”
Mưa vẫn rơi. Ta bung ô bước vào màn mưa, quán trà sau lưng yên tĩnh đứng đó, như một bức tranh bị hơi nước làm nhòe đi.
Ta không quay đầu lại.
Nhưng ta biết, Cố Diễn Chi đang đứng ở cửa quán trà, nhìn theo bóng lưng ta rất lâu, rất lâu.
Ngày thứ bảy ta thực hiện chế độ "bãi lạn", rắc rối rốt cuộc cũng tìm đến cửa.
Hôm đó ta đang nằm trên ghế mây trong sân phơi nắng, Xuân Đào hớt hải chạy vào, nói Lục Thanh Hoan đến rồi.
Ta mở mắt: “Ai cơ?”
“Lục tiểu thư! Lục Thanh Hoan ạ!”
Nữ chính tìm đến ta?
Trong nguyên tác, mối quan hệ giữa Thẩm Hằng và Lục Thanh Hoan là sự bắt nạt một chiều, Lục Thanh Hoan luôn là người bị động chịu đòn, chưa bao giờ chủ động tìm Thẩm Hằng. Bây giờ nàng ta đến, điều đó có nghĩa là gì?
Có nghĩa là cơ chế tu chính kịch bản đã bắt đầu vận hành.
Ta ngồi dậy, vuốt lại mái tóc, bảo Xuân Đào mời người vào.
Khi Lục Thanh Hoan bước vào sân, ta phải thừa nhận rằng hào quang nữ chính đúng là không phải dạng vừa. Nàng ta mặc một chiếc áo bối t.ử màu vàng nhạt, mái tóc đen nhánh b.úi đơn giản, cài một chiếc trâm bạch ngọc lan. Ngũ quan không đến mức kinh diễm, nhưng khí chất lại rất sạch sẽ thanh khiết, như một dòng suối trong giữa núi rừng.
Phía sau nàng ta là hai nha hoàn, một người trong đó bưng một chiếc hộp gấm.
“Thẩm tỷ tỷ,” Nàng ta cười tươi tắn đi tới, “Đã nhiều ngày không gặp tỷ rồi, dạo này sao tỷ không đến tham gia hội thơ nữa?”
Thẩm tỷ tỷ.
Trong nguyên tác, Lục Thanh Hoan vẫn luôn gọi Thẩm Hằng như vậy. Dù Thẩm Hằng có làm bao nhiêu chuyện xấu với nàng ta, nàng ta vẫn dịu dàng gọi một tiếng tỷ tỷ. Cái thiết lập nhân vật lấy đức báo oán này, trong sách thì gọi là lương thiện, còn ở ngoài đời thực thì ta chỉ muốn báo quan.
“Thân thể không khỏe,” Ta ngáp một cái, “Lười cử động.”