“Hắn đang... tự mình đa tình đấy.”
Xuân Đào chớp chớp mắt: “Tự cái gì cơ ạ?”
“Không có gì,” ta lấy chiếc gương đồng từ trong tay áo ra, liếc nhìn dòng chữ hiện trên đó một cái rồi nhét trở lại, “Em đi mời Cố công t.ử đến đây, nói là ta có chuyện quan trọng muốn bàn với huynh ấy.”
“Chuyện gì vậy tiểu thư?”
“Thân thế của Lục Thanh Hoan, đã đến lúc để chính huynh ấy tự quyết định rồi.”
Sau khi biết được Lục Thanh Hoan đã tra ra manh mối, Cố Diễn Chi im lặng rất lâu.
Ngày hôm đó, huynh ấy ngồi đối diện ta, ngón tay xoay vần quân cờ trắng không biết bao nhiêu vòng, nhưng mãi vẫn không hạ xuống bàn cờ.
“Muội ấy muốn gặp ta sao?” Huynh ấy hỏi.
“Muội ấy không nói thẳng, nhưng muội ấy đã đến thăm dò tin tức về huynh.”
Cố Diễn Chi bỏ quân cờ lại vào hũ, phát ra một tiếng “cạch” giòn giã.
“Ta đang nghĩ,” giọng huynh ấy rất nhẹ, “nhận hay không nhận, điều nào mới tốt cho muội ấy hơn.”
“Huynh thấy sao?”
“Trong nguyên tác ta đã nhận muội ấy, và rồi ta c.h.ế.t. Muội ấy quả thực có đau lòng một thời gian, nhưng sau đó muội ấy kết hôn sinh con với Tiêu Diễn, sống rất hạnh phúc. Cái c.h.ế.t của ta đối với muội ấy mà nói, là một niềm nuối tiếc, nhưng không phải là một vết thương không thể chữa lành.”
Huynh ấy kể về cái kết trong nguyên tác bằng giọng điệu bình thản, như thể đang kể chuyện của một người dưng nước lã.
“Nếu ta không nhận muội ấy, có lẽ muội ấy sẽ mất rất nhiều thời gian để đi tìm thân thế của mình, cuối cùng có lẽ không tìm thấy, hoặc tìm thấy nhưng ta không thừa nhận. Muội ấy sẽ hoang mang, sẽ hụt hẫng, nhưng sẽ không đau đớn đến mức đứt từng đoạn ruột. Và quan trọng là,” huynh ấy dừng lại một chút, “ta sẽ không c.h.ế.t.”
Ta nhìn người đàn ông ôn nhu như ngọc này, bỗng cảm thấy số phận thật không công bằng với huynh ấy.
Nguyên tác viết huynh ấy như một vật hy sinh, dùng để tô điểm cho vẻ đẹp bi kịch của nữ chính. Nhưng con người thật của huynh ấy, có m.á.u có thịt, có nỗi sợ, có d.ụ.c vọng, và có bản năng muốn được sống tiếp.
“Cố Diễn Chi,” ta nói, “huynh có từng nghĩ, có lẽ người trong nguyên tác đó không phải là huynh thật sự không?”
“Ý muội là sao?”
“Nguyên tác là câu chuyện do người khác viết ra, nhưng huynh không phải là nhân vật dưới ngòi b.út của họ. Huynh là chính huynh. Huynh có thể chọn nhận, cũng có thể chọn không nhận. Dù huynh chọn con đường nào, đó cũng là sự lựa chọn của chính huynh, chứ không phải của tác giả.”
Cố Diễn Chi im lặng hồi lâu.
Bên ngoài cửa sổ tuyết lại bắt đầu rơi, những hạt tuyết nhỏ vụn đập vào giấy dán cửa, phát ra tiếng sột soạt.
“Ta muốn gặp muội ấy,” cuối cùng huynh ấy lên tiếng, “không phải với tư cách là ca ca, mà là với tư cách một người biết rõ chân tướng.”
Ta gật đầu: “Ta sẽ giúp huynh sắp xếp.”
Địa điểm gặp mặt được chọn tại rừng mai ngoài thành. Đang lúc giữa đông, hoa mai vẫn chưa nở, nhưng vườn tược thanh tĩnh, thích hợp để nói chuyện.
Ta cùng Cố Diễn Chi đến trước, đợi khoảng chừng một tuần trà thì Lục Thanh Hoan tới.
Hôm nay muội ấy mặc một chiếc áo choàng màu tím nhạt, nổi bật giữa trời tuyết trắng xóa như một nhành mai tím nở sớm. Khi nhìn thấy Cố Diễn Chi, bước chân muội ấy rõ ràng chậm lại.
“Thẩm tỷ tỷ,” muội ấy nhìn ta, “tỷ hẹn muội ra đây là có chuyện gì sao?”
“Không phải ta hẹn muội,” ta nói, “là huynh ấy.”
Ta lùi về phía bên kia rừng mai, để lại không gian riêng cho hai người bọn họ.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, ta đứng sau một hòn giả sơn, từ xa quan sát họ.
Cố Diễn Chi và Lục Thanh Hoan đứng giữa trời tuyết, cách nhau chừng hai ba bước chân. Ta không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng có thể nhìn thấy biểu cảm của họ.
Cố Diễn Chi nói một câu gì đó, sắc mặt Lục Thanh Hoan thay đổi hẳn.
Từ hoang mang chuyển sang chấn động, từ chấn động chuyển sang không dám tin, và từ không dám tin chuyển thành—
Nước mắt.
Muội ấy đã khóc.
Không phải kiểu khóc lóc t.h.ả.m thiết, mà là lặng lẽ, từng giọt nước mắt rơi xuống, đọng lại trên nền tuyết thành những hố nhỏ li ti.
Cố Diễn Chi tiến lên nửa bước, dường như định đưa tay ra, nhưng tay đưa ra được một nửa lại rụt về.
Cuối cùng, huynh ấy đã không ôm muội ấy với tư cách một người ca ca.
Bởi vì huynh ấy đã chọn một con đường khác.
Làm một người biết rõ sự thật, nhưng sẽ không vì muội ấy mà đi vào chỗ c.h.ế.t.
Ta đứng sau hòn núi giả, nhìn cảnh tượng lặng lẽ này, bỗng cảm thấy sống mũi cay cay.
Xuân Đào đưa qua một chiếc khăn tay.
“Tiểu thư, người khóc rồi kìa.”
“Không có, là tuyết bay vào mắt thôi.”
“Rõ ràng là người đang khóc mà.”
“Xuân Đào, em có thể đừng chuyện gì cũng nói huỵch toẹt ra như thế được không?”
Xuân Đào im bặt, nhưng cái tay đưa khăn vẫn không rụt lại. Ta nhận lấy khăn tay, lau lau khóe mắt.
Chiếc gương đồng trong túi áo chợt ấm lên.
Ta cúi đầu nhìn.
“Tiến độ lệch khỏi tuyến mệnh vận của Cố Diễn Chi: 68%.”
“Tình tiết ‘Tên độc’ ở chương 26 trong nguyên tác đã bị hủy bỏ.”
“Cốt truyện mới: 《Nhật ký thường ngày của Thái y viện》 — Cố Diễn Chi và Lục Thanh Hoan sẽ làm quen lại với nhau dưới danh nghĩa không phải huynh muội.”
Ta nhét gương đồng trở lại, hít sâu một hơi.
Tuyết vẫn rơi.
Hai người trong rừng mai, một người khóc, một người im lặng. Đây là một màn chưa từng xảy ra trong nguyên tác, cũng là một màn mà nguyên tác sẽ không bao giờ viết tới.
Nhưng nó đang diễn ra.
Bởi vì sợi dây đã đứt, con rối đã sống lại rồi.
Mùa đông năm Vĩnh Minh thứ ba đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Tiêu Diễn đã xin lỗi Lục Thanh Hoan. Không phải kiểu “xin lỗi” qua loa cho xong chuyện, mà là một lời xin lỗi chính thức, trực diện, nói rõ mọi điều.
Hắn nói hắn từng nghĩ mình thích muội ấy, nhưng giờ đây hắn không phân biệt nổi đó là thích hay chỉ là một thói quen. Hắn nói hắn đã làm lỡ dở muội ấy, hắn xin lỗi. Hắn nói nếu muội ấy muốn gả chồng, hắn sẽ giúp muội ấy tìm một người tốt hơn hắn gấp vạn lần.
Lục Thanh Hoan nghe xong, im lặng rất lâu, rồi sau đó nói một câu khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.
“Tiêu công t.ử, thực ra muội cũng không thích huynh đến thế đâu.”
Tiêu Diễn ngây người.
Lục Thanh Hoan mỉm cười. Đó là lần đầu tiên ta thấy muội ấy cười thoải mái đến vậy, giống như một người vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.
“Trước đây muội cảm thấy, huynh tốt với muội, muội nên đáp lại. Sau này Thẩm tỷ tỷ không theo đuổi huynh nữa, huynh bắt đầu chú ý đến tỷ ấy, muội trái lại còn cảm thấy nhẹ nhõm.”
“Muội cảm thấy nhẹ nhõm sao?” Giọng Tiêu Diễn có chút khàn đặc.
“Đúng vậy,” Lục Thanh Hoan gật đầu, “Bởi vì như vậy, muội sẽ không cần phải giả vờ thích huynh nữa.”
Câu nói này giống như một nhát d.a.o, đ.â.m chính xác vào trái tim Tiêu Diễn.
Hóa ra Lục Thanh Hoan cũng không thích hắn.
Hóa ra từ đầu đến cuối, trong mối quan hệ này, cả hai người đều chỉ đang diễn theo kịch bản.
Muội ấy không muốn làm “ánh trăng sáng” của hắn.
Hắn cũng chẳng thực sự muốn làm “thần bảo hộ” của muội ấy.
Họ đều là những con rối bị nguyên tác sắp đặt, diễn vai thâm tình theo kịch bản đã định sẵn, diễn đến mức ngay cả bản thân cũng bị lừa dối.
Cho đến khi Thẩm Hằng – biến số lớn nhất này xuất hiện, tất cả lớp ngụy trang mới sụp đổ tan tành.
Khi Tiêu Diễn từ chỗ Lục Thanh Hoan trở ra, hắn đứng ở cửa rất lâu.
Gió lạnh thổi vào mặt, hắn bỗng thấy mình thật nực cười.
Đường đường là Thừa tướng, dưới một người trên vạn người, vậy mà ngay cả mình thích ai cũng không phân biệt rõ.
Hắn nhớ lại những lời Thẩm Hằng từng nói.
“Ngươi không phải thích ta, ngươi chỉ là không quen thôi.”
“Ngươi đi xử lý ổn thỏa chuyện của Lục Thanh Hoan trước đi.”
“Xử lý xong rồi, nếu ngươi vẫn cảm thấy để tâm đến ta, thì khi đó hãy nói sau.”
Hắn hít sâu một hơi, đưa ra một quyết định.