Tôi tự vả vào mặt mình một cái thật đau.

Đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa.

Mau ch.óng quên sạch sành sanh cậu ta đi thôi.

Tranh thủ nửa tháng cuối cùng còn lại này, hãy mau về nhà mà tận hưởng cuộc sống đi thôi.

5

Thế nhưng tuy nói là về nhà tận hưởng.

Kể từ cái ngày biết mình là thiên kim giả đến nay.

Tôi không còn bày ra bộ dạng làm càn làm bậy, gây sự vô cớ ở trong nhà nữa rồi.

Nói năng thì nhỏ nhẹ, ôn tồn.

Hành vi cử chỉ lại vô cùng thành thật, ngoan ngoãn đến lạ kỳ.

Đến mức thằng em trai tôi cũng cảm thấy vô cùng hoang mang, không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, nó rụt rè thò nửa cái đầu qua khe cửa phòng tôi hỏi nhỏ:

“Chị, chị bị làm sao thế?"

Tôi lườm nó một cái cháy mặt:

“Cút ra ngoài, đóng cửa lại cho chị."

Thằng em trai tôi lập tức lộ ra vẻ mặt thỏa mãn, sung sướng:

“Thế này mới đúng chứ, thế này mới đúng là bà chị của tôi chứ."

Thực ra vừa mắng xong là tôi đã cảm thấy hối hận ngay lập tức rồi.

Cứ tiếp tục như thế này nữa.

Thì nửa tháng sau khi sự thật được phơi bày, thằng em trai tôi chắc chắn sẽ là người đầu tiên tống tôi vào trong vali rồi ném thẳng từ trên lầu xuống đất mất thôi.

Thế nên tôi khẽ tằng hắng một tiếng.

Cố gắng điều chỉnh giọng điệu của mình sao cho thật dịu dàng và lịch sự nhất có thể:

“Làm ơn giúp chị đóng cửa lại với nhé, cảm ơn em."

Lời vừa dứt.

Gương mặt em trai tôi liền hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ, nó trố mắt nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi rồi lùi lại phía sau hai bước, tiếp đó là tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch xuống lầu kèm theo tiếng hét thất thanh:

“Mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Chị con hình như bị ma nhập rồi!"

Tôi:

“..."

Thằng em trai tôi rốt cuộc là có m/áu cuồng bị ngược đãi hay sao thế nhỉ?

Ngoài chuyện đó ra.

Tôi bắt đầu trở nên vô cùng nghe lời mẹ.

Mẹ bảo tôi nên đi ngủ sớm một chút, đừng có thức khuya xem phim nữa.

Thực ra bà cũng chỉ là thuận miệng nói ra một câu như vậy theo thói quen mà thôi, vì bà biết thừa tính khí của tôi, làm sao có chuyện tôi chịu nghe lời cơ chứ.

Chắc chắn là tôi vẫn sẽ chứng nào tật nấy, tiếp tục ôm điện thoại cày phim đến tận tận nửa đêm rạng sáng cho xem.

Thế nhưng bà vừa dứt lời một cái, tôi liền lập tức đặt ngay điện thoại xuống, tắt phụt đèn phòng, trùm chăn kín đầu rồi nhắm mắt ngủ luôn.

Mẹ tôi:

“?"

Trên bàn ăn, mẹ tôi lại bảo tôi ăn thêm chút rau xanh đi, đừng có nhịn ăn giảm cân làm gì cho hại người ra.

Thực ra đó cũng chỉ là một câu nói thuận miệng theo quán tính mà thôi, bà biết rõ tôi bướng bỉnh thế nào, làm sao chịu nghe theo.

Thế nhưng ngay lập tức, tôi liền dùng đũa gắp một phần rau xanh thật lớn, kèm theo sườn xào chua ngọt, cá hấp và thịt bò bít tết, chất thành một ngọn núi nhỏ trong bát của mình, rồi bắt đầu cắm đầu cắm cổ ăn ngấu nghiến như vũ bão.

Mẹ tôi:

“!"

Thêm vào đó, đối với thằng em trai thì tôi lại càng tỏ ra khách khí, lễ phép một cách quá mức cần thiết.

Không còn bắt nó phải chạy đi mua đồ ăn vặt hay lấy chuyển phát nhanh hộ tôi nữa.

Tôi còn thường xuyên nở nụ cười hiền hậu với nó, kéo nó vào lòng rồi vỗ vỗ vào lưng nó một cách đầy yêu thương.

Sau đó ghé sát vào tai nó thì thầm những lời thì thầm của quỷ dữ:

“Chị gái yêu em nhiều lắm, em cũng phải yêu chị gái thật nhiều nhé."

Em trai tôi nghe xong mà toàn thân nổi hết cả gai ốc, rùng mình một cái thật mạnh, vội vàng lấy tay bịt c.h.ặ.t hai tai lại cứ như thể vừa mới bị một đàn ong vò vẽ đốt trúng không bằng.

Cả hai người họ càng nghĩ lại càng thấy có điều gì đó sai sai ở đây.

Dù sao thì những ngày gần đây tôi cũng không còn bày trò hành hạ, hành tỏi bọn họ ra bã như trước nữa rồi.

Không còn cầm cái micro kết nối với loa Bluetooth chạy khắp căn biệt thự, bắt ép bọn họ phải ngồi im một chỗ để nghe tôi t.r.a t.ấ.n lỗ tai bằng giọng hát t.h.ả.m họa của mình nữa.

Không còn giả vờ đổ bệnh để bắt thằng em trai phải bưng trà rót nước hầu hạ tận nơi nữa.

Không còn ra ngoài gây tai họa để bắt mẹ phải đi theo sau lưng dọn dẹp bãi chiến trường, giải quyết hậu quả nữa.

Thậm chí tôi còn nhảy vào tranh giành luôn cả công việc dọn dẹp vệ sinh của dì Lưu giúp việc trong nhà nữa cơ đấy.

Tôi hai tay cầm chiếc chổi lau nhà, hùng hục, cặm cụi lau sàn đến toát cả mồ hôi hột.

Dì Lưu đứng ở phía sau cứ liên tục vỗ đùi bôm bốp:

“Trời đất ơi đại tiểu thư của tôi ơi, cô đang làm cái trò gì thế này không biết nữa!"

Còn làm cái gì vào đây nữa chứ.

Tất nhiên là tôi đang phải tập luyện để thích nghi trước với cuộc sống tự lập sau này rồi.

Dù sao thì sau này không còn là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc nữa rồi.

Thế thì chẳng phải là sẽ phải tự mình đi làm thuê để kiếm tiền nuôi sống bản thân hay sao.

Với cái tính khí quái đản kia của thằng em trai tôi.

Nó chắc chắn sẽ không đời nào cho phép tôi mang đi dù chỉ là một đồng xu cắc bạc của cái nhà này đâu.

Bố mẹ chắc là cũng đã chán ghét một đứa con gái như tôi lắm rồi.

Chắc chắn là sẽ ước gì tôi ch/ết quách ở xó xỉnh nào đó bên ngoài cho rảnh nợ.

Càng không có chuyện bọn họ sẽ cho tôi tiền tiêu xài đâu.

Hu hu.

Hay là đến lúc đó tôi cứ mặt dày giả vờ đáng thương để xin được ở lại trong nhà làm một chân lao công quét dọn nhỉ?

Dù sao thì tiền lương mỗi tháng của dì Lưu hình như cũng khá là cao đấy chứ.

Chắc chắn là dư sức cho tôi ăn uống no nê qua ngày rồi.

Ban ngày làm lụng mệt mỏi, rã rời cả chân tay.

Nên buổi tối tôi lên giường đi ngủ từ rất sớm.

Trong lúc đang mơ màng, nửa tỉnh nửa mơ.

Dường như có một bóng người khẽ khàng tiến lại gần giường của tôi.

Người đó đưa bàn tay ấm áp lên sờ sờ vào trán của tôi:

“Cũng đâu có bị sốt đâu cơ chứ, thế rốt cuộc là bị làm sao thế này không biết."

Sau đó, người đó nhặt con gấu bông bị rơi xuống dưới đất lên, nhét lại vào trong vòng tay tôi, rồi cẩn thận tém lại góc chăn cho thật ngay ngắn.

Là mẹ.

Nghe thấy những lời nói tràn ngập sự dịu dàng và quan tâm như vậy, hốc mắt tôi bỗng chốc cay xè, suýt chút nữa là rơi nước mắt.

Đối xử với tôi tốt như vậy, bao dung với tôi đến nhường này, là bởi vì tôi chính là đứa con gái ruột thịt do bà mang nặng đẻ đau ra cơ mà.

Cho nên cho dù tôi có bày ra bao nhiêu trò tai quái, làm càn làm bậy đi chăng nữa thì bà vẫn phải c.ắ.n răng chịu đựng, bao dung cho tôi hoàn toàn.

Thế nhưng.

Nếu như một ngày nào đó bà biết được sự thật rằng tôi vốn dĩ chẳng phải là con gái ruột của bà thì sao?

Trước đây tôi đã từng không nghe lời đến vậy, lại còn luôn biết cách gây phiền phức, rắc rối cho bà nữa chứ.

Có lẽ trong thâm tâm bà đã sớm cảm thấy mệt mỏi và chán ghét đứa con gái này lắm rồi, chỉ là bà chưa từng biểu hiện điều đó ra ngoài mặt mà thôi đúng không.

Vừa mới suy nghĩ miên man đến đó.

Lại có thêm một bóng người nữa rón rén bước vào phòng.

Hình như là thằng em trai thối tha của tôi thì phải.

Nó cẩn thận, nhẹ nhàng kéo bàn tay của tôi ra khỏi chăn.

Tôi:

“?"

Cái thằng ranh con này định giở trò gì đây, định nhân lúc tôi ngủ để bấu véo, trả thù tôi hay sao?

Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ linh tinh, đoán già đoán non.

Nơi cổ tay bỗng truyền đến một cảm giác mát rượi, dễ chịu vô cùng.

Nơi khớp xương vốn dĩ đang đau nhức âm ỉ do ban ngày dùng sức lau nhà quá độ, dường như đã được xoa dịu đi rất nhiều.

Tôi khẽ ti hí mắt nhìn qua khe mi.

Hóa ra là một miếng cao dán giảm đau.

Chẳng biết cái thằng em trai thối tha kia của tôi đã tìm thấy món đồ này ở xó xỉnh nào nữa.

Xùy.

Đúng là chẳng có việc gì mà lại đi tỏ ra ân cần, xun xoe, chắc chắn là có ý đồ xấu rồi.

Chắc chắn là nó muốn sau này tôi sẽ bớt đ.á.n.h bớt mắng nó đi một chút chứ gì.

Nhưng mà em cứ yên tâm đi nhé, em trai yêu quý của chị ơi.

Chỉ cần qua nửa tháng nữa thôi, em sẽ có ngay một người chị gái vô cùng dịu dàng, hiền thục và biết quan tâm đến em rồi.

Sẽ không còn ai bắt em phải chạy vặt, cũng không còn ai ra tay đ.á.n.h mắng em nữa đâu nhé.

6

Sau khi khép nép, khúm núm làm một con người ngoan ngoãn ở trong nhà được gần mười ngày trời.

Tôi đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại từ cô bạn thân của mình.

Nói rằng Cố Cảnh Thần đã quay trở lại thành phố rồi.

Đến đúng lúc lắm.

Tôi đang sầu não vì có một cục tức to đùng nghẹn ứ ở trong lòng mà chẳng biết trút vào đâu đây này.

Nhân lúc bản thân hiện tại vẫn còn đang mang thân phận là một thiên kim thật sự của nhà họ Giang.

Thì tôi phải lập tức chạy tới đó để dạy dỗ cho cái tên bạch nhãn lang kia một trận ra trò mới được.

Tôi vô cùng quen đường thuộc lối mà hùng hổ xông thẳng vào căn phòng trọ thuê của Cố Cảnh Thần.

Trên tay tôi lúc đó còn đang lăm lăm cầm theo một c/on d/ao phay cắt rau gọt trái cây.

Tôi thẳng chân đá văng đôi giày đang đặt ngay ngắn ở trước cửa ra vào.

Cái đồ mắc chứng cuồng hoàn hảo đến ch/ết kia ơi, cứ việc ở đó mà khó chịu, mà đau khổ đi nhé!

“Cố Cảnh Thần!"

Thế nhưng ngay khi vừa bước chân vào cửa, tôi liền rơi vào trạng thái đứng hình, bốn mắt nhìn nhau trân trân với người đàn ông đang đứng bên trong nghe điện thoại.

Đôi mắt tôi dần dần trợn tròn lên vì kinh ngạc.

Bởi vì, vào lúc này, Cố Cảnh Thần đang đứng ở trước mặt tôi cứ như thể đã hoàn toàn biến thành một con người khác vậy.

Trên người cậu ấy là một bộ âu phục màu xám tro được cắt may vô cùng tinh xảo, vừa vặn đến từng đường kim mũi chỉ.

Chiếc đồng hồ đeo tay đắt đỏ đến mức tỏa ra những tia sáng lấp lánh, ch.ói lòa cả mắt người nhìn.

Mái tóc được vuốt gọn gàng ra phía sau, làm lộ ra vầng trán cao rộng cùng đôi lông mày sắc bén, lạnh lùng và xa cách.

Toàn thân cậu ấy toát lên một vẻ cao quý, sang trọng tột bậc mà tôi có nằm mơ cũng không dám nhận quen biết.

Chỉ đến khi đưa mắt nhìn thấy sự xuất hiện của tôi.

Vẻ mặt vốn dĩ đang vô cùng xa cách, lạnh lùng của cậu ấy mới khẽ dịu xuống đôi chút, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một độ cong hoàn hảo, khôi phục lại dáng vẻ quen thuộc mà tôi vẫn hằng biết đến.

Tôi một tay lăm lăm cầm c/on d/ao phay chạy nhanh đến trước mặt cậu ấy, đưa mắt nhìn lên nhìn xuống đ.á.n.h giá cậu ấy một lượt từ đầu đến chân, rồi không kìm được tiếng kinh hô thành lời:

“Cố Cảnh Thần, sao cậu lại ăn mặc trông giống hệt như bố tôi thế này?"

Cố Cảnh Thần:

“..."

Tầm mắt của cậu ấy khẽ lướt qua c/on d/ao phay đang cầm trên tay tôi, có chút sững sờ trong một thoáng chốc, nhưng lại chẳng hề lộ ra một tia hoảng hốt hay sợ hãi nào.

Cậu ấy khẽ nói một câu với người ở đầu dây bên kia điện thoại:

“Có gì tối rồi nói tiếp."

Nói xong liền dứt khoát cúp máy.

Cậu ấy chủ động đưa bàn tay ra trước mặt tôi:

“Nguy hiểm lắm, đưa nó cho tôi đi."

Đến lúc này tôi mới chợt sực nhớ ra mục đích chính của mình trong chuyến đi lần này là gì.

Tôi liền hét lớn một tiếng thật to:

“Đứng lại đó, cái đồ bạch nhãn lang ăn cháo đá bát kia, mau đền mạng lại đây cho tao!"

C/on d/ao phay trên tay được tôi giơ lên thật cao.

Thế nhưng Cố Cảnh Thần lại chẳng hề có ý định né tránh hay lùi bước.

Đôi mắt đen láy, sâu hoắm như mực của cậu ấy cứ thế khóa c.h.ặ.t lấy tôi, tạo nên một áp lực vô hình.

Tôi tự cảm thấy trò đùa này của mình có chút tẻ nhạt, vô vị, đành phải ấm ức ném c/on d/ao phay sang một bên.

Tôi chống hai tay vào hông, bắt đầu lớn tiếng mắng mỏ:

“Khoảng thời gian vừa qua cậu đã trốn chui trốn lủi ở cái xó xỉnh nào thế hả?"

“Cậu ghét bỏ tôi đến mức đó cơ à, ở bên cạnh tôi khiến cậu cảm thấy nhục nhã lắm đúng không?

Vừa mới nghe tin tôi là thiên kim giả một cái là cậu liền lười giả vờ giả vịt trước mặt tôi nữa luôn đúng không, ngay ngày hôm sau đã vui vẻ, hớn hở xách vali chạy tót về quê mở tiệc linh đình ăn mừng rồi chứ gì!

Có phải là còn đốt cả pháo hoa nổ đì đoàng để ăn mừng nữa không hả?"

“Cái đồ vong ân bội nghĩa, lang tâm cẩu phế, sói con vô ơn, qua cầu rút ván, không bằng cầm thú nhà cậu!"

Chương 3 - Sau Khi Biết Mình Là Thiên Kim Giả - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia