Năm Thẩm Lãng mười tám tuổi, tôi đã ra tay cứu mạng cậu ấy.

Từ đó về sau, cậu ấy lúc nào cũng dịu dàng, ngoan ngoãn bên tôi, nguyện dùng cả thân mình để báo đáp 'ơn cứu mạng' năm nào.

Mọi chuyện cứ bình lặng thế trôi qua, cho đến ngày Phó Chi Húc xuất hiện, và Thẩm Lãng nhìn thấy một gương mặt giống hệt như đúc với chính mình.

Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương đầy tổn thương, nghẹn ngào hỏi:

"Chị ơi... Người chị yêu thực sự là em, hay chị chỉ yêu gương mặt này của một ai đó khác?"

Chương 1

Khi tôi gặp Thẩm Lãng lần đầu tiên, cậu ấy đang nằm trên giường bệnh cấp cứu, người đầy m.á.u.

"Xe máy va chạm trực diện với một chiếc xe tải lớn... Chấn thương không hề nhẹ."

"Nếu không phẫu thuật ngay lập tức, tính mạng của cậu ấy sẽ gặp nguy hiểm!"

"Nhưng... Nhưng bệnh nhân nói cậu ấy là trẻ mồ côi... Không có người thân nào ký giấy cam kết cả..."

Tôi chậm rãi bước lại gần, nhìn thấy bàn tay cậu ấy đang nắm c.h.ặ.t một mặt dây chuyền hình Quan Âm bằng ngọc.

"Nam đeo Quan Âm, nữ đeo Phật..." Tôi khẽ cười nhạo một tiếng, nhìn dáng vẻ yếu ớt, thoi thóp của cậu ấy: "Bị tông đến nông nỗi này rồi, cậu vẫn còn tin vào mấy thứ này sao?"

Ánh mắt tôi thoáng hiện lên nét cười, cúi người xuống, ghé sát vào tai cậu ấy thì thầm:

"Nhóc con, cầu thần bái Phật chẳng thà cầu xin tôi."

Cậu ấy mở mắt nhìn tôi, ánh mắt ấy hệt như một con thú nhỏ bị thương vừa được người ta nhặt về.

Trong ca phẫu thuật năm đó, tôi đã ký tên vào giấy cam kết với tư cách là "bạn gái" của Thẩm Lãng. Đến khi bác sĩ hỏi cậu ấy có đồng ý hay không, cậu ấy lặng lẽ nhìn tôi một hồi lâu, cuối cùng mới chịu buông mặt dây chuyền ra và khẽ gật đầu.

Tôi chi trả toàn bộ chi phí y tế cho cậu ấy, đồng thời thuê những hộ lý tốt nhất để chăm sóc.

Đến ngày thứ mười sau phẫu thuật, người hộ lý gọi điện đến cho tôi:

"Cô Nhan ơi, cậu ấy khăng khăng đòi gặp cô cho bằng được, nếu không gặp thì tuyệt đối không chịu uống t.h.u.ố.c."

Tôi khẽ nhíu mày, thở dài một tiếng: "Nửa tiếng nữa tôi tới."

Khi tôi gặp lại Thẩm Lãng, đầu cậu ấy vẫn còn quấn một lớp gạc trắng, ngoại trừ vài vết bầm tím trên mặt thì sắc mặt đã tốt hơn trước rất nhiều.

"Tên gì?" Tôi đứng khoanh tay trước n.g.ự.c, từ trên cao nhìn xuống cậu ấy.

"Thẩm Lãng."

Tôi bật cười: "Bố mẹ cậu là fan của truyện 'Võ Lâm Ngoại Sử' à? Nam chính trong đó cũng tên là Thẩm Lãng đấy."

Thế nhưng cậu ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, gương mặt vô cùng nghiêm túc:

"Là chữ 'Lãng' trong 'Lãng lãng càn khôn' (trời đất sáng sủa). Không phải là ai khác."

Nụ cười trên mặt tôi chợt đông cứng lại: "Bao nhiêu tuổi rồi?"

Tôi hơi choáng váng. Nhìn lướt qua vóc dáng và khung xương của cậu ấy, tôi phải thầm cảm thán trong lòng: Trẻ con ngày nay thực sự phát triển tốt quá rồi...

Dường như cảm nhận được ánh mắt dò xét của tôi, Thẩm Lãng có chút không thoải mái. Cậu ấy rướn thẳng sống lưng, nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định:

"Em đã trưởng thành rồi."

Trông cũng đáng yêu đấy chứ...

"Cậu có cần gọi điện về nhà báo bình an không?" Tôi đưa điện thoại ra trước mặt cậu ấy. Nhưng Thẩm Lãng không có ý định đón lấy, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi biết điều rút tay lại, tiện tay cầm cốc nước và mấy viên t.h.u.ố.c đặt ở đầu giường lên: "Không uống t.h.u.ố.c thì không khỏe lại được đâu."

Cậu ấy vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi một câu cặn kẽ: "Chị ơi, tại sao chị lại cứu em?"

Tôi đứng hình mất một giây, sau đó mới thản nhiên đáp lại: "Tiện tay thôi."

Cậu ấy nghe vậy thì khẽ cười khổ một tiếng: "Đây là trò chơi tiêu khiển mới của giới nhà giàu các người sao?"

"Cậu biết tôi?"

Cậu ấy lấy ngón tay gõ gõ vào màn hình điện thoại của mình: "Thời đại này, trên mạng cái gì mà chẳng tra được."

Nói rồi, ánh mắt cậu ấy chợt hiện lên vẻ cảnh giác: "Vậy nên... Tại sao người thừa kế duy nhất của tập đoàn Nhan thị lại ra tay cứu một kẻ như em?"

Câu hỏi của cậu ấy làm tôi nghẹn lời. Tôi chỉ biết im lặng ngắm nhìn gương mặt thanh tú kia. Một lúc sau, tôi khẽ thở dài, lại đưa mấy viên t.h.u.ố.c tới trước mặt cậu ấy.

"Bởi vì tôi nhìn trúng cậu rồi."

"Chị..."

Nhân lúc cậu ấy đang há hốc mồm kinh ngạc, tôi nhanh như chớp nhét thẳng mấy viên t.h.u.ố.c vào miệng cậu ấy rồi giơ tay bịt c.h.ặ.t lại.

"Chi phí phẫu thuật và nằm viện hết tổng cộng một trăm năm mươi nghìn tệ. Việc duy nhất cậu cần làm để trả nợ tôi lúc này là ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c và tịnh dưỡng cho tốt. Hiểu chưa?" Tôi nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào mắt cậu ấy. Cho đến khi Thẩm Lãng vừa hoảng hốt vừa ấm ức gật đầu thúc thủ, tôi mới chịu buông tay ra.

Cậu ấy vội uống một ngụm nước, chật vật nuốt trôi mấy viên t.h.u.ố.c xuống cổ họng, sau đó nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng khó xử, giống như đang ôm một nỗi niềm không thể mở lời.

"Em..." Cậu ấy né tránh ánh mắt của tôi, hàng mi dài run run, trông vừa ngây thơ lại vừa đáng yêu.

Sau một hồi đắn đo rất lâu, cậu ấy mới lí nhí nặn ra được một câu:

"Em... Em không có tiền."

Tôi sững người mất vài giây, hoàn toàn không ngờ cậu ấy lại nghẹn ngào nửa ngày trời chỉ để nói ra câu này, khiến tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Bố mẹ em đều đã tái hôn và có gia đình riêng của họ rồi, giờ em chẳng có nhà để về nữa..." Cậu ấy chớp chớp đôi mắt to tròn, không dám nhìn thẳng vào tôi, dáng vẻ đáng thương đến mức khiến người ta phải mủi lòng.

Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mu bàn tay cậu ấy xem như an ủi rồi xoay người định rời đi, nhưng Thẩm Lãng đã vội vã gọi giật ngược lại:

"Chị!"

Tôi quay đầu lại nhìn cậu ấy.

"Em không có tiền để trả..." Cậu ấy lắp bắp, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy góc ga trải giường, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, nhưng vẫn lấy hết can đảm nói nốt vế sau:

"Lấy thân gán nợ... có được không chị?"