Nhan Phi đứng bên cạnh rơm rớm nước mắt sững sờ tại chỗ, khiếp sợ mở to hai mắt.
【Mẹ ơi, dưa của hoàng thất đều kích thích thế này sao?!】
Sở Khanh Khanh lén lút liếc nhìn An Vũ Đế đang bế mình, ngay sau đó hít hà một hơi, đôi mắt tròn xoe tràn ngập sự chấn động: 【Thống à… Bạo quân cha này của ta cũng quá đẹp trai rồi đi! Quả thực là đẹp trai đến mức t.h.ả.m tuyệt nhân hoàn a… Nhưng sao cứ có cảm giác trên trán hơi xanh lè nhỉ? Là ảo giác của ta sao?】
Hệ thống: 【Không phải ảo giác đâu, ta nhìn cũng thấy hơi xanh.】
An Vũ Đế trán đang xanh lè: “…”
Hắn hít sâu một hơi, trong lòng vẫn còn chút ăn may, không bằng không cớ, chỉ vài câu tiếng lòng không thể coi là thật được…
Còn nữa, An Vũ Đế nhíu mày, có chút không vui nghĩ, bạo quân cha là có ý gì? Hắn đường đường là Hoàng đế Đại Sở, rõ ràng là một vị minh quân, sao có thể là bạo quân được!
Sở Khanh Khanh nhìn An Vũ Đế đang nhíu mày, nháy mắt cảm thấy hắn càng đẹp trai hơn: 【Nói đi cũng phải nói lại, cái vị Thục Phi kia có phải mắt bị mù rồi không, bạo quân cha đẹp trai thế này mà ả lại không thích, còn đi tìm cái tên Bùi Đại Phong gì đó để tư thông?】
Hệ thống kiên nhẫn sửa lưng: 【Là Bùi Thanh Phong.】
Sở Khanh Khanh ừm một tiếng tiếp tục ăn dưa, giây tiếp theo chợt trợn tròn mắt, An Vũ Đế bỗng có một dự cảm chẳng lành.
【Hóa ra không phải mắt mù a, mà là bạo quân cha không thể thỏa mãn ả a…】 Sở Khanh Khanh giọng điệu kỳ quái, âm u nói thầm trong lòng.
Sắc mặt An Vũ Đế vốn chỉ hơi xanh nháy mắt đen kịt, đôi tay bế Sở Khanh Khanh cũng tức đến run rẩy, đặc biệt là khi cảm nhận được ánh mắt Nhan Phi bên cạnh liên tục liếc sang, càng tức đến mức muốn c.h.é.m người, còn muốn lập tức biện minh rằng đây là sự vu khống đáng xấu hổ!
【Ưm? Bạo quân cha đang làm nôi dỗ ta ngủ sao?】 Sở Khanh Khanh khanh khách cười rộ lên, dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn kia nhìn mà tim An Vũ Đế cũng muốn tan chảy, Nhan Phi bên cạnh cũng bị manh đến mức phải che miệng, chỉ là… Cứ một tiếng bạo quân hai tiếng bạo quân gọi như vậy, lỡ như chọc giận Hoàng thượng thì phải làm sao?
Nhan Phi có chút lo lắng, dù sao nhìn vẻ mặt như bão táp sắp ập đến này của Hoàng thượng, xác suất cao là ngài ấy cũng có thể nghe được tiếng lòng của nữ nhi.
Sở Khanh Khanh đương nhiên không biết sự lo lắng của nương thân mình, vẫn đang ăn dưa bay cả nóc nhà.
【Chậc chậc, thật không nhìn ra, vị Thục Phi này bình thường trông rụt rè nội tâm, còn xây dựng hình tượng ốm yếu nhiều bệnh, không ngờ chơi cũng bạo phết.】
Lời này vừa ra, An Vũ Đế nhíu mày, có ý gì?
【Thảo nào bạo quân cha không thể thỏa mãn ả, còn cả cái tên Bùi Đại Phong kia nữa, tên tuy hơi phèn một chút, nhưng chơi cũng rất fashion, biết chơi hơn bạo quân cha của ta nhiều, hèn gì hai người bọn họ lại ăn nhịp với nhau đến vậy.】
Lời này vừa ra, An Vũ Đế lập tức hiểu được là có ý gì, sắc mặt nháy mắt đen như đ.í.t nồi, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Hắn coi ả là thanh mai trúc mã, muôn vàn trân trọng ả, vậy mà ả dám!
Sắc mặt An Vũ Đế âm trầm, lại nghe Sở Khanh Khanh nói: 【Ây da, Thục Phi lại ngất xỉu rồi, Bùi Đại Phong đã đang trên đường tới rồi kìa! Hai người này lại sắp lén lút hẹn hò rồi… Bạo quân cha thật t.h.ả.m nha~】
【Xùy, Bùi Đại Phong còn đeo một cái tay nải căng phồng? Chậc chậc, bên trong chắc chắn chẳng chứa thứ gì tốt đẹp… Ể, trán bạo quân cha của ta hình như càng xanh hơn rồi?】
Tràng tiếng lòng này của Sở Khanh Khanh vừa dứt, xung quanh chìm vào tĩnh lặng, sắc mặt An Vũ Đế đã đen đến cực điểm, lập tức xoay người lạnh lùng nói: “Bãi giá Thục Nghi Cung.”
Nhìn cái đà này rõ ràng là muốn đi bắt gian.
Sở Khanh Khanh vẫn đang ăn dưa ồ lên một tiếng.
【Thục Nghi Cung? Đó chẳng phải là nơi Thục Phi ở sao? Bạo quân cha bây giờ muốn đi? Vậy chẳng phải là hiện trường bắt gian quy mô lớn sao?!】
Nàng mở to hai mắt, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập sự hưng phấn: 【Oa, chuyện này cũng quá kích thích rồi! Mau mang Khanh Khanh theo với, Khanh Khanh cũng muốn đi ăn dưa!】
Sở Khanh Khanh phấn khích quơ quơ hai bàn tay nhỏ xíu trước n.g.ự.c An Vũ Đế, gấp đến mức nhả ra một cái bong bóng nước bọt, vô cùng muốn đi hóng hớt.
An Vũ Đế: “…”
Nhan Phi: “…”
Đứa trẻ này cũng quá thích hóng chuyện rồi, phản ứng đầu tiên khi vừa mới sinh ra không phải là b.ú sữa mà lại là đi ăn dưa…
“Bảo bối ngoan, có phải đói rồi không, nương thân cho con b.ú sữa trước được không?” Nhan Phi hạ giọng dỗ dành, ý đồ thay đổi suy nghĩ muốn đi ăn dưa của bảo bối nữ nhi nhà mình.
【Ưm? Khanh Khanh không đói nha.】
Lúc nàng vừa khôi phục ý thức bị sinh ra quả thực có hơi đói, nhưng không biết tại sao… Nàng bây giờ không những không đói, mà còn cảm thấy tinh lực dồi dào dị thường, một hơi ăn mười cái dưa cũng không thành vấn đề!
Sở Khanh Khanh nghĩ đến đây càng ợ một cái rõ to.
An Vũ Đế & Nhan Phi: “…”
【Lẽ nào ta thiên phú dị bẩm, bẩm sinh không cần ăn cơm?】
Hệ thống: 【… Đừng nằm mơ nữa, cô không đói là vì lúc vừa trói định hệ thống đã kế thừa năng lượng còn sót lại trong hệ thống ở kiếp trước, cơ thể được cường hóa đồng thời lại ở trong trạng thái tốt nhất, hơn nữa không có tiêu hao thể năng quá lớn, cho nên mới tạm thời không thấy đói.】
Sở Khanh Khanh lập tức cảm thấy thất vọng.
【Nhưng cơ thể được cường hóa là có ý gì? Chẳng lẽ cơ thể hiện tại của ta còn cường tráng hơn người bình thường?】
Hệ thống: 【Ít nhất cũng cường tráng gấp mấy lần trẻ sơ sinh bình thường.】
Hai mắt Sở Khanh Khanh sáng rực: 【Vậy chẳng phải là có thể lập tức đi ăn dưa sao!?】
An Vũ Đế: “…”
Nhan Phi: “…”
【Ể, Bùi Đại Phong đã sắp đến Thục Nghi Cung rồi?】
…
Lần này An Vũ Đế đến vô cùng lặng lẽ, đợi đến khi đại cung nữ của Thục Phi canh giữ ngoài điện nhìn thấy người thì đã muộn.
Nghe tiếng rên rỉ ái muội truyền ra từ trong điện, sắc mặt An Vũ Đế khó coi đến cực điểm.
Thục Phi và Bùi Thanh Phong trong điện vẫn chưa biết t.ử kỳ của mình sắp đến, vẫn đang chìm đắm trong cực lạc.
“Nương nương hôm nay bị làm sao vậy? Thanh thiên bạch nhật đã gọi thần đến? Lẽ nào không sợ Hoàng thượng đột nhiên ghé qua sao?”
“Hừ… Ta đương nhiên không sợ rồi, Hoàng thượng đang ở Nhan Khuynh Cung chờ xem cái t.h.a.i c.h.ế.t lưu do Nhan Phi sinh ra kìa, làm gì có thời gian đến tìm ta?”
“Nhan Phi sắp sinh rồi? Người mà nương nương an bài sẽ không xảy ra sơ suất gì chứ?”
“Hừ, ta là ai chứ, đương nhiên sẽ không…”
Giọng nói mang theo tiếng thở dốc của Thục Phi còn chưa dứt, ngay sau đó liền nghe thấy một tiếng động lớn vang lên từ ngoài tẩm điện, cánh cửa chính của Thục Nghi Cung lại bị người ta đá bay trực tiếp.
Hai người trong nội điện đều sợ hãi run rẩy, còn chưa kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện gì, tiếng bước chân đã tiến vào nội điện, ngẩng đầu lên liền chạm phải đôi mắt lạnh như băng của An Vũ Đế.
Nội điện Thục Nghi Cung lúc này có thể nói là một mớ hỗn độn.
Nhìn lại trên giường, Bùi Thanh Phong trần truồng toàn thân đã sợ đến ngây dại, còn Thục Phi…
Sở Khanh Khanh liếc nhìn bạo quân cha sắc mặt đen như than tổ ong của mình, thầm nghĩ thế này thà trần truồng toàn thân còn hơn.
【Ồ hố, tên Bùi Đại Phong này vậy mà còn biết cách chơi này, chậc chậc chậc…】
“Hoàng thượng, Hoàng thượng… Đây là hiểu lầm! Là hiểu lầm!” Thục Phi sau khi đờ đẫn lập tức mở miệng biện minh, đồng thời xấu hổ muốn mặc quần áo vào, nào ngờ lại bị tấm chăn mỏng rơi trên giường vấp phải, ngã nhào lên người Bùi Thanh Phong cũng đang trần truồng.
Nhìn hai kẻ thương phong bại tục trước mắt, sắc mặt An Vũ Đế ngày càng khó coi, chút kiên nhẫn vốn đã ít ỏi hoàn toàn cạn kiệt, trực tiếp cao giọng nói: “Người đâu, lôi đôi gian phu dâm phụ này ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy cho trẫm!”
【Wuhu, không hổ là bạo quân a, quả nhiên sấm rền gió cuốn, không nói hai lời liền có thể lôi xuống đ.á.n.h c.h.ế.t!】
An Vũ Đế: “…”
Rốt cuộc đây là đang khen hắn hay là đang mỉa mai hắn vậy?
Hai người trên giường nghe thấy lời của An Vũ Đế sắc mặt nháy mắt trắng bệch, Thục Phi vừa gấp vừa sợ, trong lúc hoảng loạn muốn bảo Bùi Thanh Phong trả lại quần áo cho mình, ai ngờ Bùi Thanh Phong bị câu nói kia của An Vũ Đế dọa cho đến nhìn cũng không dám nhìn ả lấy một cái, trực tiếp lăn xuống đất bắt đầu liên tục dập đầu cầu xin tha thứ: “Hoàng thượng tha mạng a! Hoàng thượng tha mạng a!”