“Em tỉnh à? Hay là...”

“Nói thật thì đầu vẫn còn rất choáng.”

Tôi nhìn anh.

“Nhưng tôi có một câu hỏi, mỗi lần nhớ tới còn khiến tôi choáng hơn cả men rượu.”

“Câu hỏi gì?”

“Tại sao anh chưa từng gọi tên tôi?”

Ôn T.ử Ngang sững người, sau đó tự giễu cụp hàng mi xuống:

“Bởi vì ngay từ ngày đầu tiên vào lớp Chí Viễn, tôi đã nhận ra em rất không thích người khác gọi mình như vậy.”

“Cho nên tôi không dám gọi tên em. Tôi sợ sẽ khiến em khó chịu.”

À, hóa ra là vậy.

Hóa ra sự xa cách mà tôi vẫn luôn nghĩ...

Lại là khoảng trống anh cố ý chừa lại cho tôi.

“Hôm đổi nhầm vali, tôi thử gọi tên em, nhưng lại nhìn thấy trong mắt em toàn là hoảng sợ.”

“Tôi lo.”

Anh cay đắng kéo khóe môi.

“Lo điều gì?”

“Tôi lo nếu ngay từ đầu đã vạch trần thân phận của mình, em sẽ không bao giờ muốn có bất kỳ liên hệ nào với tôi nữa.”

“Tôi chỉ có thể giả vờ không quen em. Tôi muốn giữa chúng ta có một khởi đầu mới, đàng hoàng hơn, cũng muốn có một cơ hội mới. Đợi đến khi em sẵn lòng chấp nhận quá khứ, tôi sẽ nghiêm túc nói với em rằng…”

“Giang Thi Lai, tôi thật sự rất thích em.”

Ấm ức đã kìm nén quá lâu, khiến lời nói của anh dần mang theo ý trách móc:

“Nhưng em xóa cả QQ của tôi.”

“Tôi còn chẳng vào được trang cá nhân của em.”

Tim tôi khẽ run lên, nhất thời thất thần.

“À... hóa ra người bị chặn cả nghìn lần kia là anh sao?”

“Tôi đã muốn về nước tìm em từ lâu rồi, nhưng...”

“Nhưng sao?”

Nói đến đây, giọng anh đã hơi nghèn nghẹn.

“Nhưng tôi không ngờ ở Đức lại khó tốt nghiệp hơn tôi tưởng.”

“Mấy năm đó, tôi tranh thủ thời gian về nước tham gia rất nhiều buổi họp lớp, nhưng em chưa từng xuất hiện. Tôi chuốc say Khương Thời, chuốc say rất nhiều bạn học, nhưng không một ai biết tình hình gần đây của em.”

“Giang Thi Lai, em giấu mình kỹ thật đấy.”

Trong xe chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở đan xen của hai chúng tôi.

“Sau này nghe nói em ở Thượng Hải, tôi liền vào làm cho một công ty Đức có cơ sở ở Thượng Hải.”

“Kết quả phỏng vấn xong, trời xui đất khiến thế nào lại giữ tôi ở trụ sở chính bên Đức. May mà bên đó đồng ý sẽ nhanh ch.óng xin lệnh điều chuyển cho tôi.”

“Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn cảm ơn mình đã nhớ tới Trần Tĩnh Nhu, cảm ơn bức ảnh trong vòng bạn bè của cô ấy đã chụp được cảnh em kéo vali, cảm ơn dòng người đông nghịt dịp uốc tế lao động, cũng cảm ơn chính mình vì không mua được vé hạng thương gia mà đã can đảm lấy nhầm vali của em.”

“Đó là cách ngốc nghếch nhất tôi có thể nghĩ ra khi ấy, nhưng cũng là cách duy nhất có thể đảm bảo giữa chúng ta vẫn còn chuyện về sau.”

“Tôi hết lần này đến lần khác tự nhủ, đối với em, có lẽ tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.”

“Nhưng Giang Thi Lai... con người thật sự sẽ ngày càng tham lam.”

Anh nghiêng người lại gần tôi, đưa tay khẽ vuốt tóc mái của tôi.

“Bây giờ tôi biết rồi, chuyện em có bạn trai là giả.”

“Chuyện em không nhớ tôi cũng là giả.”

“Giang Thi Lai, rốt cuộc em muốn tôi phải làm sao với em đây?”

Anh khẽ thở dài:

“Hình như... tôi không thể tiếp tục giả vờ không nhớ em nữa rồi.”

35

Sau khi xe đến nơi, anh Vương chủ động xuống xe.

Khoảnh khắc động cơ tắt, trong xe lập tức chìm vào yên tĩnh.

Ôn T.ử Ngang nhìn tôi không chớp mắt.

Trong đáy mắt cuộn trào sự bất an xen lẫn mong chờ.

Thời gian trôi qua từng giây từng giây.

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng đưa tay ra, chậm rãi nâng lấy gương mặt tuấn tú, thanh lãnh của anh.

“Em nhớ anh.”

Tôi khẽ nói.

Ôn T.ử Ngang năm 17 tuổi.

Sẵn sàng ăn tiêu dè sẻn, dành dụm tiền tiêu vặt suốt cả học kỳ, cuối cùng lại nhờ giáo viên chủ nhiệm đưa cho tôi, đến cả tiền tiêu vặt của Khương Thời cũng không tha.

Ôn T.ử Ngang năm 17 tuổi, mỗi lần mang quà về cho bạn học, phần của tôi lúc nào cũng được gói khác hẳn mọi người.

Ngày tôi khóc vì bị bạn học gọi biệt danh, Ôn T.ử Ngang năm 17 tuổi bắt người đó xin lỗi tôi, còn bắt cậu ta trực nhật thay tôi suốt một học kỳ.

Khi bà ngoại đổ bệnh, Ôn T.ử Ngang năm 17 tuổi còn chưa đợi đến kỳ nghỉ hè đã một mình bay sang Đức, nhờ bố mẹ tìm giúp bác sĩ giỏi nhất trong nước, sau đó còn nói rằng người ta chỉ tình cờ đến tham gia hội chẩn.

...

Bởi vì cậu của năm ấy quá đỗi tốt đẹp, rực rỡ đến mức khiến tôi không dám nhìn thẳng.

Nhưng.

“Em vẫn luôn nhớ anh.”

Thái Thương không chỉ có bà ngoại.

Mà còn có Ôn T.ử Ngang năm 17 tuổi.

Nhưng...

Những gì anh dành cho tôi quá nặng.

Nặng đến mức Giang Thi Lai năm 17 tuổi cảm thấy nghẹt thở.

Nặng đến mức Giang Thi Lai năm 30 tuổi vẫn không thể thản nhiên đối mặt.

Bởi một khi đã nợ một người quá nhiều.

Đến khi gặp lại sau bao năm xa cách, phản ứng đầu tiên thường không phải là cảm kích, mà là sự e dè theo bản năng.

Tôi đưa tay, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt anh.

“Anh rất tốt.”

“Không thể đáp lại tình cảm của anh, là vấn đề của em.”

Ôn T.ử Ngang lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, áp lòng bàn tay tôi lên má anh.

“Đừng nói như vậy.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng mà chân thành.

“Điểm xuất phát của mỗi người đều khác nhau. Em có thể tự mình trưởng thành tốt đến thế này, đã dũng cảm hơn rất nhiều so với những người luôn được cuộc sống nâng niu như chúng tôi.”

Anh hít sâu một hơi, như đang lấy hết can đảm.

“Cho nên, không phải vấn đề của em.”

“Bây giờ, là tôi có vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

“Chúng ta thế này...”

Anh nhìn tôi, trong mắt thấp thoáng vẻ thăm dò đầy dè dặt.

“Có được tính là làm lành rồi không?”

“Ừm.”

Vành tai nóng lên, tôi khẽ đáp:

“Chắc là... tính.”

“Làm lành theo kiểu nào?”

Dường như anh vẫn chưa yên tâm, tiếp tục truy hỏi.

Chương 16 - Sau Khi Cầm Nhầm Vali Của Mối Tình Đầu Trên Cao Tốc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia